<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534</id><updated>2012-02-09T23:24:33.226-08:00</updated><category term='Truyện Chí Phèo'/><category term='Bố Già'/><category term='Phản biện'/><category term='Biển Đông'/><category term='Lãnh đạo'/><category term='http://www.blogger.com/img/blank.gif'/><category term='Trung Quốc'/><category term='Việt Nam'/><category term='Giáo dục'/><category term='Mỹ'/><category term='Sáng tác'/><category term='Tranh chấp'/><category term='Chim ku'/><category term='thơ'/><category term='bullshit'/><category term='Tham nhũng'/><category term='Ngoại giao'/><category term='Báo chí'/><category term='tùy bút'/><category term='Ghi chép'/><category term='Thể thao'/><category term='Cộng sản'/><category term='Triệu Tử Dương'/><category term='Nghệ thuật'/><category term='Bác'/><category term='Truyện'/><category term='Obama'/><category term='Bô xít'/><category term='Trường Sa Hoàng Sa'/><category term='Chính trị'/><category term='Uncategorized'/><category term='Thiên An Môn'/><category term='Luật pháp'/><category term='Thịt chó'/><category term='Blog'/><title type='text'>Mr. Do</title><subtitle type='html'>Xin chào đón các bạn ghé thăm ngôi nhà nhỏ của tớ...</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>752</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-1861813907438665572</id><published>2012-02-06T01:05:00.000-08:00</published><updated>2012-02-07T23:50:31.268-08:00</updated><title type='text'>Đầu năm bàn chuyện làm tình hay Người Việt quất nhau, từ bóng tối ra ánh sáng</title><content type='html'>(Tôn trọng tác quyền, xin nói ngay rằng cái tít này là mượn theo phong cách của &lt;a href="http://diendan.hocmai.vn/archive/index.php/t-19670.html"&gt;Bác Hồ&lt;/a&gt;.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lâu rồi không lóc leo, gần đây mới vô lại, thấy thiên hạ lên viu ầm ầm còn miềng thì tụt hậu mà sốt ruột. Đêm về vắt óc kiếm một đề tài thật giật gân nhằm câu viu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt; Euréka!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Việt rất hủ nho và đạo đức giả nên chi quất nhau là một chuyện cực kỳ tế nhị, nhạy cảm. Các "vật dụng" liên quan tới trò quất nhau - như con ku, cái bướm - thường được nói trại đi, không bao giờ gọi đúng tên cả. Nào là chim, bướm; nào là dương vật, âm hộ; nào là cần tăng dân số, tòa thiên nhiên... vân vân và vân vân... Ngay một công cụ bảo vệ an toàn cho hoạt động quất nhau là bao cao su cũng phải được nói trại đi, đại khái là áo mưa, nghe rất phản cảm vì khiến người ta mất hứng. Còn động từ diễn tả hành động quất nhau thì luôn bị khinh miệt. Dân Việt khi muốn quất nhau không bao giờ sổ sàng như bọn Tây "&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/I_Wanna_Love_You_%28Akon_song%29"&gt;I wanna fuck you!&lt;/a&gt;", mà thường bóng gió rằng "anh muốn có không gian riêng tư để tâm sự cho thoải mái", "anh muốn hôn em", hoặc nặng đô nhất thì cũng "thôi mình vào khách sạn ngủ trưa cho mát nhé, ngồi đây nóng quá lại buồn ngủ". Dù bồ bịch lâu ngày nhưng khi muốn quất nhau người ta cũng chỉ có thể nói: "mình vào chỗ cũ nhé". Ngay cả khi đang quất nhau thì việc chàng hỏi nàng "em sướng không?" cũng bị coi là tà bu. Còn khi đang mây mưa trăng gió, có mấy người khoái nói tục, thì ở Việt Nam nhiều người coi là chuyện lạ, bệnh lý, thậm chí bị sốc như &lt;a href="http://www.tinmoi.vn/Soc-vi-ban-gai-vang-tuc-khi-lam-chuyen-ay-12118339.html"&gt;trường hợp anh này&lt;/a&gt; khi chứng kiến cảnh bạn gái rên tục tĩu. (Hehehehe, khổ nhỉ! Không rên thì nó bảo lãnh cảm, rên thì nó sốc! Thân phận gái gú cũng như thân phận mấy ông chính trị gia nhà mình vậy. Không nói thì bị chửi là nghị gật, mà nói thì lại bị chửi là chém gió. Hehehehehe!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong văn thơ, bạo như Hồ Xuân Hương cũng chỉ dám mượn cảnh cái quạt, cá diếc, bánh trôi nước và mấy thứ linh tinh khác để nói cái dục vọng mãnh liệt trong cơ thể của mình. Còn thanh tao như Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm... thì cứ "chàng gần thiếp" mà thôi (đúng ra là chàng mần thiếp, mà mần cũng chưa hẳn). Chính cái lối sử dụng uyển ngữ này mà giới dịch thuật hậu sinh gặp vô vàn khó khăn. Khi dịch khái niệm "chàng gần thiếp" trong thơ Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm sang tiếng Anh, mấy gã dịch giả cứ phang "make love", thế là bị phản ứng rần rần, rằng Nguyễn Du, Thị Điểm thanh tao, đâu có chuyện sổ sàng tục tĩu "làm tình" được. Hehehehe... Mà không chỉ có tao nhân mặc khách, một tên nông dân khố rách áo ôm như Chử Đồng Tử, khi không có quần áo thì cũng lịch sự vùi ku xuống dưới cát bỏng, nhất quyết không chịu lõa lồ dù giữa chốn hoang sơ khỉ ho cò gáy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực ra lâu lâu cũng có không ít thì nhiều người cố gắng trả lại tên cho em, gọi đúng bản chất sự vật hiện tượng, như Phạm Duy với mấy bài &lt;a href="http://vantuyen.net/index.php?view=story&amp;amp;subjectid=2207&amp;amp;chapter=17#.Ty-v5sjnG6s"&gt;"lồn ca"&lt;/a&gt;, hay gần đây một số thi - văn sĩ cũng xưng tụng lồn - cặc thoải mái. Nói thoải mái là chỉ trong một không gian tương đối thôi, chứ không thể lõa lồ, lồ lộ ra một cách đường đường chính chính được. Ví như bài thơ &lt;a href="http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&amp;amp;artworkId=1512"&gt;&lt;i&gt;Lỗ thủng lịch sử&lt;/i&gt;&lt;/a&gt; của bác Nguyễn Hữu Hồng Minh dù gây sóng gió một thời nhưng nói cho cùng thì cũng phải lay lắt với thân phận bên lề (underground). Cả nhạc tục của Phạm Duy đến nay cũng thế. Bởi lẽ, người Việt cao quý thì không thể lồn - cặc, đụ - đéo một cách công khai được. Muốn làm cái chuyện mà ai cũng muốn kia, xin hãy tắt đèn, kéo rèm và... rên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dân Việt bản chất rất tục, ngồi vỉa hè có thể chửi thề thoải mái. Dân ca, tục ngữ có nhiều câu tục như con cá nục. Như dân quê tui có một câu triết lý rất chi là triết lý: "Đàn ông khoái nác chè đặc. Đàn bà khoái cặc thiệt to". Đàn ông quê tui rất khoái nước chè đậm đặc. Hồi xưa nhớ truyện trạng Vĩnh Hoàng, có ông bốc phét là khoan giếng mà xuyên thấu trái đất, sang bên kia trồi lên gặp anh bạn hiền Cuba. Anh Cuba nghe nói dân Vĩnh Hoàng thì hâm mộ, tặng cho "một ly nác chè đựng đụa" (tức là ly nước chè đặc đến mức cắm chiếc đũa vào thì nó dựng đứng lên, không ngã sang một bên). Đó là cái khoái rất đặc trưng của đàn ông quê tui đã được thi vị hóa thành ca dao tục ngữ. Còn cái khoái ở vế thứ hai của chị em phụ nữ thì có giá trị phổ quát, chứ không phải là đặc sản quê tui. Nhưng cũng như nỗ lực của mấy người trên kia, ca dao tục ngữ mà tục tĩu một chút, nói đúng bản chất vấn đề một chút thì vẫn mãi mãi chịu số phận bên lề, chỉ truyền miệng thôi chứ hiếm khi được biên ra. Nói như &lt;a href="http://quechoa.info/2012/01/22/g%E1%BB%ADi-ngo-b%E1%BA%A3o-chau/"&gt;Bọ Lập&lt;/a&gt; thì là "xưa nay đều thế cả".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời hiện đại, do ảnh hưởng của văn hóa phương Tây, nhiều bạn trẻ đã tiêm nhiễm thói hư tật xấu, suy đồi đạo đức, không gìn giữ được thuần phong mỹ tục. Cụ thể là các bạn khi vào quất nhau thì không chịu tắt đèn, kéo rèm. Có bạn lý luận rằng khi quất nhau, việc ngắm nhìn các bộ phận của nhau cũng có thể mang lại vô vàn khoái cảm, chứ không chỉ đơn thuần là chuyện nhấp nhô nhấp nhô như các cụ ngày xưa. Quyết liệt hơn, một số &lt;span style="color: blue;"&gt;anh chị (chỗ này có sửa lại, theo góp ý của một bạn là không nên nhắc lại chuyện cũ&lt;/span&gt;) còn ghi lại cảnh quất nhau bằng hình ảnh và âm thanh hết sức sống động rồi bốt lên mạng cho bà con năm châu thưởng lãm. San sẻ cái sướng của mình cho thiên hạ là việc hay ho, nhiều bạn trẻ lập luận. Thế là, văn hóa quất nhau của người Việt mấy ngàn năm qua chìm trong bóng tối, màn che, giờ đã được một thế hệ hãnh tiến đưa ra ánh sáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến đây, tui chợt nhớ tới &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2012/02/nghi-le-dan-gian-te-nhi-nhat-viet-nam/"&gt;nghi lễ này&lt;/a&gt;. Số là ở xã Tứ Xã (huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ), người dân còn giữ được một lễ hội rất chi là sexy gọi là hội Trò Trám hay là Linh tinh tình phộc (tôi nghi chữ phộc này bà con với chữ fuck bên nước Anh). Ở m&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;iếu Đụ Đị, người ta lưu giữ một con ku và một cái bướm bằng gỗ trong "mật thất". Đến nửa đêm một ngày sau tết âm lịch, khi lễ hội diễn ra, sau vài nghi lễ công khai là đến lễ mật. Cụ thủ từ vô phía trong đem ku và bướm gỗ ra, trao cho một chàng và một nàng (nghe đâu còn trinh nhưng có trời mà biết. &lt;span style="color: red;"&gt;Đính chính: một chuyên gia ngoài bắc vừa đính chính cho tui là hai người đâm đều sồn sồn, không phải bọn trẻ&lt;/span&gt;. &lt;span style="color: red;"&gt;Xin lỗi bạn đọc và cảm ơn chuyên gia&lt;/span&gt;). Đoạn đèn nến phụt tắt, cụ hô "&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;linh tinh tình phộc” (tức let's fuck! nếu bạn muốn dịch ra tiếng Anh), thế là chàng trai cầm ku đâm vào bướm cô gái trong bóng tối (ku bướm ở đây bằng gỗ hết). Vì trời tối (đèn nến tắt hết), nên chuyện đâm trúng đâm trật có phần hên xui. Nếu trúng cả ba phát thì năm đó mùa vụ tốt tươi, bằng không thì mệt mỏi à nha (nếu ku bướm thiệt thì dù trời tối như mực cũng không hề gì. Hehe!). Một nghi lễ dân gian hết sức thú vị, nhưng dù là dân có gian cách mấy, thì khi quất nhau cũng phải tắt đèn. Khi đôi trai gái kia đâm nhau, đèn nến phụt tắt. Truyền thống xưa nay là vậy. Đã làm tình thì phải tắt đèn. Đó chính là ý nghĩa cốt tử của nghi lễ này. Vì sao các cụ nông dân ở Phú Thọ gọi đó là "lễ mật", chắc đến đây bà con đã hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quất nhau là chuyện bí mật, theo truyền thống Việt Nam, chứ không phải chuyện công khai như "truyền thống" &lt;span style="color: blue;"&gt;mới du nhập thời @ (chỗ này có sửa lại, theo góp ý của một bạn là không nên nhắc lại chuyện cũ&lt;/span&gt;).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, dưới con mắt mấy nhà báo, thì nghi lễ dân gian đầy ý nghĩa này chỉ đáng giá &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2012/02/nghi-le-dan-gian-te-nhi-nhat-viet-nam/"&gt;một trò câu khách&lt;/a&gt;. Thế là mấy anh kêu cụ thủ từ thắp sáng đèn lên, chàng trai cô gái kia cứ đâm nhau dưới ánh đèn rạng ngời chói lóa, trước cặp mắt của muôn người để phóng viên chụp ảnh cho đẹp, tung lên báo đặng câu viu. Một trò hấp dẫn như sex show bên Thái Lan thế này, nếu chỉ tả bằng bút mực bàn phím thì độ nóng bỏng hao hụt đến tám chín phần. Phải có hình ảnh mới mấu. Mà không chỉ có hình chụp đâu, cách đây vài năm, tiến sĩ Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện còn &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=jq1WemO8aV4&amp;amp;feature=player_embedded"&gt;cho làm một video clip nữa&lt;/a&gt;. Cảnh dập nhau trước ống kính của chuyên gia bảo tồn văn hóa dân gian này cứ rõ mồn một. Coi mà nóng cả mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi những ảnh chụp, clip này được đưa lên báo, lên blog, thì viu lên ầm ầm. Nhưng e rằng, cái lễ hội Linh tinh tình phộc kia, với đầy đủ ý nghĩa dân gian của nó, với ý niệm của người Việt rằng quất nhau là chuyện đèn tắt, rèm che, đến đây là chấm dứt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-1861813907438665572?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/1861813907438665572/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2012/02/au-nam-ban-chuyen-lam-tinh-hay-nguoi.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1861813907438665572'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1861813907438665572'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2012/02/au-nam-ban-chuyen-lam-tinh-hay-nguoi.html' title='Đầu năm bàn chuyện làm tình hay Người Việt quất nhau, từ bóng tối ra ánh sáng'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-5392481695501680563</id><published>2012-02-02T01:07:00.000-08:00</published><updated>2012-02-02T01:22:09.707-08:00</updated><title type='text'>Hương trà ở Maruyama</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-Te3uP4Px55s/TypSQsRD_oI/AAAAAAAAEJw/dqmOATvpdAw/s1600/IMG_8296.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="213" src="http://2.bp.blogspot.com/-Te3uP4Px55s/TypSQsRD_oI/AAAAAAAAEJw/dqmOATvpdAw/s320/IMG_8296.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Buổi sáng mùa xuân.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Tuyết đã tangần hết trên đường làng Maruyama. Tôi thức dậy, lười nhác chui ra khỏi tấm chănấm khi gói than hoạt tính đã nguội ngắt. Sau những ly rượu saké ấm nồng cùngmón lẩu nabemono có nấm hương(shiitake) thơm phức tại nhà Akari hồi tối hôm trước, tôi đã có một đêm ngủthật sâu tại nhà Honoho nằm giữa thung lũng heo hút ở miền Sasayama.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Nơi đây cáchthủ phủ Kobe củatỉnh Hyogo chừng một giờ xe hơi.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Cái làng Maruyama với đúng mườinóc nhà này gợi nhắc về một nước Nhật cổ xưa, khác xa cảnh náo nhiệt mà tôi vừakinh qua ở Tokyo và Kobe.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Nơi đây có suối, có rừng, có triền núi thẳmxanh vương vài mảnh tuyết trắng.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Nơi đây có không khí yên bình.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-jEbuofqYEZo/TypR3TzIm3I/AAAAAAAAEJg/tYAXbMjrN2o/s1600/IMG_8355.jpg" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="213" src="http://4.bp.blogspot.com/-jEbuofqYEZo/TypR3TzIm3I/AAAAAAAAEJg/tYAXbMjrN2o/s320/IMG_8355.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Tôi dậy sớm, bởi hôm trước bà chủSaito đã dặn sáng mai sẽ dọn phòng để chuẩn bị cho tiệc trà đạo đãi khách. Mộtchút luyến tiếc tấm chăn ấm, nhưng tôi vẫn vùng dậy, không cưỡng lại được sựmời gọi của thiên nhiên bên ngoài.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Tôi ra khỏi nhà Honoho, đi dọc con đường nhỏcó lác đác vài cây anh đào trụi lá. Phải chừng một tháng nữa anh đào mới nởhoa.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Anh đào là mỹ nữ của xứ Phù Tang. Nhưng khác với gái đẹp, anh đào cho tamột hình ảnh khẳng khiu tàn úa khi trút hết xiêm y.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Cùng vài khách vãng lai, tôi điquanh ngôi làng hoang vắng, theo hướng dẫn của ông Sakota Naomi.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Đó là mộtngười đàn ông chừng bảy mươi, cao gầy và vui tính. Ông thuộc lòng lai lịch từngngôi nhà, cũng như chủ nhân ngày trước của chúng.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;“Cái này đã hơn 100 tuổi”,ông nói, vừa chỉ tay về phía ngôi nhà rêu phong không người bên mé ruộng.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Lờikể của ông dẫn chúng tôi trở về quá khứ xa lắc của Maruyama, khi ngôi làng cònđông đúc gái trai, già trẻ. Những buổi tiệc trà đạo, giã bánh giày, lễ hội thưpháp, cắm hoa, viếng đền thấm đẫm văn hóa Nhật từng diễn ra nơi đây, suốt thờituổi trẻ của Sakota.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Thế rồi, khi nước Nhật trở nên cường thịnh sau giai đoạntái thiết thời hậu chiến, cũng là lúc lớp trẻ rời làng mạc để đến chốn phồn hoađô hội. Những người trẻ tuổi ở Maruyama đã bỏ lại sau lưng thung lũng hoangvắng này, để đến Kobe, Osaka, hay xa hơn nữa, tới Nagoya, Tokyo, Yokohama. Ngôilàng với quá khứ đầy kiêu hãnh của ông Sakota lụi tàn từ đấy.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;“Bây giờ làng cómười nóc nhà, nhưng chỉ ba nóc có người ở”, ông Sakota ngậm ngùi. Ba nóc nhà đólà nhà Akari của dòng họ Sakota, nhà Honoho của dòng họ Saito và nhà Moegi củadòng họ Uchida.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Thực ra ba ngôi nhà này cũngkhông hẳn là nhà thực thụ, nghĩa là có dân làng ở trong đó, mà chỉ là điểm dulịch văn hóa. Ông Sakota kể rằng, sau khi con cái đi theo tiếng gọi thị thành, ôngcùng một số người dân cố thủ lại làng một thời gian nhưng rốt cuộc phải chuyểntới thị xã Sasayama cách đấy gần mười phút xe hơi. Một thời gian sau, với sựtài trợ của chính phủ và các tổ chức xã hội, một chương trình khôi phục văn hóađược triển khai, và ông Sakota cùng vài cựu cư dân Maruyama vui sướng trở vềđánh thức lại ngôi làng đang héo úa. Họ thuê lại ba ngôi nhà để làm dịch vụ dulịch theo chương trình thể nghiệm “Cuộc sống tại Nhật Bản”.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Du khách khi đếnđây sẽ được ở trong ngôi nhà truyền thống, trải nghiệm các sinh hoạt đời thườngcủa người dân Nhật như trà đạo, giã bánh giày, ăn lẩu nấm, uống saké.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Trong lời kể của ông Sakota, tôi thấylấp lóe niềm hy vọng về một tương lai hồi sinh của ngôi làng. &lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Chúng tôi tập trung tại nhàHonoho sau chừng một tiếng đồng hồ tản bộ, đã thấy hơi ấm tỏa ra từ bình nướctrên bếp lò là một hộc nhỏ giữa sàn nhà. Dăm người đàn bà lớn tuổi cùng hai côgái trẻ vận kimono quây quần trên những tấm chiếu. Một cô gái da bánh mật lặnglẽ ngồi bên lò. Nàng chăm chút ấm nước và bộ chén để chuẩn bị cho tiệc trà. Thithoảng nàng ngước lên nhìn mọi người. Ánh mắt xa xăm. Nàng như thuộc một thếgiới khác, chứ không phải ở đây, giữa thung lũng Sasayama hoang vắng của mộtnước Nhật xô bồ này.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Bà Saito mời chúng tôi ngồi quanhcăn phòng. Bên giữa và xung quanh tường có những bình và giỏ hoa nho nhỏ, thanhtao theo phong cách ikebana.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Tư thế ngồi seiza (chính tọa) tưởng chừng rất khókhăn đối với một người đến từ Việt Nam, nhưng hóa ra khi ngồi đúngcách, tôi lại thấy thoải mái vô cùng. Buổi trà đạo (chado) bắt đầu khi bà chủnhà mời khách ăn bánh ngọt, giữa lúc cô gái da bánh mật cho bột trà (matcha)vào những chiếc chén lớn (chawan) rồi châm nước. Bánh ngọt tạo nên sự tươngphản với vị chát của trà, làm tăng thêm hương vị thơm ngon khi uống. Bà chủ nhàSaito xoay quanh, kính cẩn dâng trà cho từng người. Tôi nhận lấy chén trà, lóngngóng cúi đầu cảm ơn theo nghi thức đã được hướng dẫn.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Cái sự uống trà thậtcông phu, tới mức người ta coi là đạo, một lối sống đã trở thành hồn cốt củacon người xứ sở mặt trời mọc.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Sử sách kể rằng, thiền sư Eisai (MinhAm Vinh Tây) vào thế kỷ 12 đã mang trà xanh từ Trung Nguyên về trồng trong sânchùa, ngày ngày thưởng trà và đọc kinh sách. Hương trà thanh tao được nhà sưđưa vào sách &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Khiết trà dưỡng sinh ký &lt;/i&gt;(KissaYojoki) và bay khỏi phạm vi sân chùa để hòa vào đời sống dân gian.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Thế là một“con đường” ra đời. Đó là trà đạo.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Lướt qua chút lịch sử, tôi vừa hìhục dùng chổi khuấy tan bột trà, nhưng bất thành. Bà Saito bảo phải khuấy làmsao cho chén trà sủi bọt lên, nôm na là như ly cà phê capuchino vậy. Thấy tôilóng ngóng, bà ra tay trợ giúp. Chỉ trong nháy máy, đôi tay nhuần nhuyễn của bàđã hoàn thành sứ mệnh. Chén trà sóng sánh màu xanh lục. Tôi cúi xuống tạ ơn bà,rồi khẽ nghiêng sang phải, xin phép người ngồi cạnh trước khi uống, đoạn dùngtay phải nâng chawan lên, đặt vào lòng bàn tay trái, xoay xoay để mặt trước củachén hướng sang một bên và bắt đầu thưởng thức hương vị thơm ngon của bột tràhòa tan trong nước ấm. Xong đâu đấy, lại dùng ngón tay lau phần miệng chén màmôi mình vừa chạm vào, trước khi xoay chén theo chiều kim đồng hồ để hướng mặttrước về phía chủ nhà và trả chén lại cho bà, không quên cúi đầu tạ ơn.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Trà đạo công phu từ cách trồng,chế biến và bảo quản bột trà, đến pha chế và thưởng thức. Ẩn chứa trong nghithức uống trà đã trở thành đạo này là triết lý sống con người chan hòa vớithiên nhiên mà một kẻ ngoại đạo như tôi còn lâu mới ngộ được.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Nàng đến từ Myanmar. Bà Saito bảo thế.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Linh cảmcủa tôi không sai. Ngay thoáng nhìn đầu tiên, tôi đã thấy nàng không thuộc vềnơi này, dù bộ đồ kimono nàng mặc rất hợp. Nàng rời Yangon gần mười năm vềtrước, phiêu bạt qua nhiều nơi, cuối cùng dừng lại ngôi làng Maruyama hẻo lánh,vừa làm việc cho tổ chức bảo tồn văn hóa, vừa thọ giáo trà đạo. Có thể thấy nàngrất hợp với nghi lễ có phần rườm rà này. Suốt buổi, nàng ngồi lặng lẽ, chăm sócbình nước, vừa cho bột trà vào chawan và rót nước. Nàng còn phụ giúp bà Saitokhuấy trà cho những vị khách lóng ngóng. Rồi nàng quỳ xuống, trịnh trọng dângtrà cho khách.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Thỉnh thoảng nàng cười.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;“Em đã pha trà được năm năm”,nàng nhẹ nhàng đáp, khi tôi tỏ ý tìm hiểu cơ duyên nào đã dẫn dắt người con gáitừ xứ sở tháp vàng đến với đạo-uống-trà. Vậy phải mất bao nhiêu năm để đạt đượccảnh giới cao nhất của trà đạo? Bà chủ Saito, chừng bảy mươi tuổi, nhìn tôicười: “Tôi đã pha trà hơn năm mươi năm. Nhưng mỗi ngày vẫn khám phá nhiều điềumới mẻ. Trà đạo là con đường mà người ta đi suốt đời. Đó là đạo, không phải mộtnghề để ta có thể học vài năm là thành thạo”.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Tôi ồ lên trước cách giải thíchgiản đơn mà thâm sâu của bà.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Trà đạo là một con đường rất dài. Đó không phải làmột nhiệm vụ phải hoàn thành. Đó là lẽ sống. Thế nên, chuyện khuấy trà rồi đưalên môi không chỉ là để uống thứ chất lỏng thơm ngon tinh khiết, mà còn uốngcái tinh thần, cái triết lý cao thâm đã được người Nhật từ ngàn xưa gửi gắm vàođấy. &lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-XfWLMlJrd7w/TypSE8gu4cI/AAAAAAAAEJo/MuCo4PX_mqA/s1600/DSC08057.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://3.bp.blogspot.com/-XfWLMlJrd7w/TypSE8gu4cI/AAAAAAAAEJo/MuCo4PX_mqA/s320/DSC08057.jpg" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Chúng tôi rời thung lũng vào tầmtrưa, sau tiệc trà đạo và cuộc giã bánh giày trước sân nhà Moegi. Ông Sakota cùngnhững người làm việc ở Maruyama tới tận con suối đầu làng tiễn khách.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Những cánhtay vẫy chào như níu kéo.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Những ánh mắt long lanh như luyến lưu.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Nhưng rồi bánh xe vẫn lăn dứtkhoát. Làng Maruyama thanh bình trong chốc lát lùi vào phía sau rặng núi thẳmxanh.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Trên sườn núi, vài vệt tuyết còn vương lại của mùa đông vừa qua tan chảythành suối.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Hai bên đường, những cây anh đào trụi lá háo hức đợi ngày trổ hoa.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-jEbuofqYEZo/TypR3TzIm3I/AAAAAAAAEJg/tYAXbMjrN2o/s1600/IMG_8355.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Suytàn và hồi sinh song tồn.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Không biết làng Maruyama rồi đâysẽ tan chảy như vệt tuyết kia, hay sẽ hồi sinh rực rỡ như hàng anh đào này?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-5392481695501680563?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/5392481695501680563/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2012/02/huong-tra-o-maruyama.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/5392481695501680563'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/5392481695501680563'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2012/02/huong-tra-o-maruyama.html' title='Hương trà ở Maruyama'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-Te3uP4Px55s/TypSQsRD_oI/AAAAAAAAEJw/dqmOATvpdAw/s72-c/IMG_8296.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-6918339202015639090</id><published>2012-01-31T18:40:00.000-08:00</published><updated>2012-02-01T19:54:25.097-08:00</updated><title type='text'>Cờ vàng, cờ đỏ</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-GgLlQs4lQXI/Tyikf6ELbaI/AAAAAAAAEJY/eb_J678Myb8/s1600/KBCHAINGOAI.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="263" src="http://4.bp.blogspot.com/-GgLlQs4lQXI/Tyikf6ELbaI/AAAAAAAAEJY/eb_J678Myb8/s320/KBCHAINGOAI.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hồi giữa năm ngoái, khi phong trào biểu tình chống hành động côn đồ của Trung Quốc trên Biển Đông đang hồi rầm rộ - cả bên này lẫn bên kia bán cầu, tôi tình cờ được xem &lt;a href="http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/mot-cuoc-tro-chuyen-rat-hay.html"&gt;chương trình trò chuyện này&lt;/a&gt; của Phố Bolsa TV. Tôi rất tâm đắc câu nói của bác nhà văn Nguyễn Á Độc Lập: &lt;i&gt;"Đừng để những lá cờ cản trở mục tiêu chính của chúng ta là phản đối Trung Quốc xâm lăng."&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Qua một cái còm &lt;a href="http://kbchn.net/"&gt;ở đây&lt;/a&gt;, tôi được biết đến trang mạng của &lt;a href="http://kbchn.net/"&gt;KBC Hải Ngoại&lt;/a&gt;. Bước vào đó thấy có nhiều&amp;nbsp; sửng sốt. Đầu tiên là hình ảnh cờ vàng ba sọc và cờ đỏ sao vàng song hành, bên dưới là câu ĐẶT LỢI ÍCH DÂN TỘC LÊN HÀNG ĐẦU. Bên cạnh giới thiệu, trong số các cơ quan bảo trợ có: BỘ NGOẠI GIAO VIỆT NAM.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hồi trước, trong một cuộc tranh luận cờ đỏ - cờ vàng, tôi từng nói rằng giá như mình có thể thiết kế một lá cờ, thì đó là lá cờ đỏ sao vàng ba sọc đỏ, không phải là ba phải, mà như một ước nguyện hòa hợp. Tôi không biết những người chủ trương KBC Hải Ngoại có uy tín như thế nào trong cộng đồng Việt ở bên Mỹ, và những gì họ làm có độ lan tỏa thế nào, nhưng tôi coi đây như là sự cụ thể hóa của một nỗ lực vô cùng gian khó, cả từ phía chính phủ Việt Nam lẫn những người Việt hải ngoại vốn có một quá khứ nhiều xung khắc.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;TẤT CẢ người Việt trên thế giới cùng đứng bên nhau và ĐẶT LỢI ÍCH DÂN TỘC LÊN HÀNG ĐẦU là không tưởng. Nhưng với đại bộ phận người Việt thực hiện tôn chỉ đó thì dân tộc này sẽ mạnh hơn. Hình ảnh lá cờ vàng và cờ đỏ song hành trên một trang mạng không phải là lớn này thực sự mang một ý nghĩa rất lớn lao. Nếu xem mối quan hệ này từng có phía bên này - bên kia, thì hình ảnh trên chính là một sự thừa nhận lẫn nhau. Sự thừa nhận và nhìn nhận đó sẽ mang lại rất nhiều hệ quả tích cực, trước mắt cũng như lâu dài, cụ thể cũng như trừu tượng.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chẳng hạn, chúng ta hay nói rằng để vô hiệu hóa Công hàm Phạm Văn Đồng đối với vấn đề Biển Đông, Hà Nội cần công khai thừa nhận tính hợp pháp của chính quyền Sài Gòn thời trước 1975, qua đó thừa nhận quyền sở hữu hợp pháp của chính quyền Sài Gòn đối với Hoàng Sa và Trường Sa. Nhưng, sự thừa nhận đó cũng đồng nghĩa với việc phi nghĩa hóa hành động chiến tranh của chính quyền do Hà Nội lãnh đạo trong Chiến tranh Việt Nam. Đấy chính là một thách đố lớn lao cho chính quyền hiện nay và việc đi đến quyết định mang tính đột phá này có thể dẫn tới những cú sốc lớn về mặt chính trị và xã hội, nên nó không thể được công khai trong ngày một ngày hai. Thế nên, trong một chừng mực có thể chấp nhận, với một tâm thế lạc quan và đầy kỳ vọng thường thấy vào dịp đầu năm, nhìn hình ảnh lá cờ vàng và cờ đỏ song hành ở một nơi chốn đang còn khiêm tốn kia, tôi có một niềm tin le lói rằng, dù sao thì cỗ xe Việt Nam đang lăn bánh về phía trước, phía LỢI ÍCH DÂN TỘC ĐƯỢC ĐẶT LÊN HÀNG ĐẦU.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;u&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Cập nhật:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/u&gt; &lt;br /&gt;Nhiều bác thắc mắc về mặt kỹ thuật, làm sao vẽ được lá cờ đỏ sao vàng 3 sọc đỏ; vì sọc đỏ làm sao thể hiện trên nền đỏ được? Tôi nghĩ cái này đơn giản thôi: chia lá cờ làm đôi (kiểu như cờ Mặt trận Giải phóng trước kia; nhưng giờ chia phải - trái; không phải trên - dưới; hay là ghép hai lá cờ đó lại với nhau, song hành nhau); hoặc đơn giản hơn, kẻ 3 sọc đỏ vào giữa ngôi sao.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-6918339202015639090?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/6918339202015639090/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2012/01/hoi-giua-nam-ngoai-khi-phong-trao-bieu.html#comment-form' title='17 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/6918339202015639090'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/6918339202015639090'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2012/01/hoi-giua-nam-ngoai-khi-phong-trao-bieu.html' title='Cờ vàng, cờ đỏ'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-GgLlQs4lQXI/Tyikf6ELbaI/AAAAAAAAEJY/eb_J678Myb8/s72-c/KBCHAINGOAI.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>17</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7999693119557388093</id><published>2012-01-27T18:29:00.000-08:00</published><updated>2012-01-27T18:29:26.534-08:00</updated><title type='text'>Dân nổi can qua</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_tvqBg9LqmHc/S1hOJonITNI/AAAAAAAACuU/uNv5fk-SThs/s1600-h/cuonghao.jpg"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5429175278222462162" src="http://1.bp.blogspot.com/_tvqBg9LqmHc/S1hOJonITNI/AAAAAAAACuU/uNv5fk-SThs/s320/cuonghao.jpg" style="display: block; height: 320px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 263px;" /&gt; &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp; &lt;span class="usertext"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Trương nhỏ trước Cấm Thành ở Bắc Kinh, lúc chưa "thay trời hành đạo"&lt;/span&gt; - ẢNH: AP&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="usertext"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="usertext"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://news.yahoo.com/s/ap/20100121/ap_on_re_as/as_china_killer_hero"&gt;Lược dịch từ AP&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Khi  Lý Thạch Minh bị một kẻ giết thuê đâm thủng tim, rất ít người dân trong thị trấn &lt;/span&gt;&lt;span class="usertext" style="font-style: italic;"&gt;Hạ Thủy Tây (tỉnh Sơn Tây - Mr. Do) ở miền bắc Trung Quốc khóc thương cho người cán bộ đảng Cộng sản này, người mà theo lời kể đã đẩy dân chúng vào địa ngục bằng hành động cướp đất, tống tiền và ức hiếp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="usertext" style="font-style: italic;"&gt;Ngược lại, dân chúng coi chàng thanh niên đã giết họ Lý là người hùng. Hơn 20.000 người tại vùng đất mỏ này đã đệ đơn xin tòa giảm án cho bị cáo.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="usertext" style="font-style: italic;"&gt;"Tôi không ngạc nhiên khi nghe tin Lý Thạch Minh bị giết, bởi người dân ai cũng muốn giết hắn ta từ lâu rồi", một người dân tên là Tân Tiểu Mai nói. Bà Tân còn kể rằng chồng mình đã bị họ Lý trù dập đủ đường trong nhiều năm qua sau một cuộc cãi vả cá nhân. "Tôi cũng muốn tự mình giết tên Lý, nhưng chân yếu tay mềm không làm nổi", bà Tân nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="usertext" style="font-style: italic;"&gt;Phiên tòa xử vụ án mạng này một lần nữa lại khơi gợi câu chuyện về thói lạm quyền của các cán bộ Cộng sản và nỗi phẫn uất của người dân thường Trung Quốc nhằm vào hệ thống độc đảng vốn đôi khi cho phép các quan chức cai quản địa phương mình như là thái ấp của riêng họ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="usertext" style="font-style: italic;"&gt;Các lãnh đạo Trung Quốc từ lâu đã nhận ra rằng tham nhũng là mối đe dọa cho sự phát triển của đất nước, nhưng một hệ thống chính trị thiếu minh bạch được thống trị bởi đảng Cộng sản cầm quyền - vốn không dung tha người bất đồng - và sự thiếu vắng một nền tư pháp độc lập đã khiến vấn đề ngày càng trở nên tồi tệ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="usertext" style="font-style: italic;"&gt;Trong vụ bí thư Lý, người thanh niên trẻ tuổi đã nhận tội - là chàng trai &lt;/span&gt;&lt;span class="usertext" style="font-style: italic;"&gt;Trương Tứ Bình 19 tuổi - phải lãnh bản án tử hình sau khi đã thực hiện vụ giết người vào tháng 9.2008. Bản án đã được tuyên một cách âm thầm hồi tuần trước và đơn kháng án vừa được nộp lên tuần này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="usertext" style="font-style: italic;"&gt;Trương Tứ Bình được một người khác, là anh nông dân 35 tuổi Trương Hồ Bình, trả 1.000 tệ (khoảng 2,7 triệu đồng VN - Mr. Do)  để giết họ Lý, người mà theo cáo buộc là đã trù dập Trương Hồ Bình từ nhiều năm nay. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="usertext" style="font-style: italic;"&gt;Người ta cho biết Trương lớn thường bị bắt giữ và bị vu cáo kể từ sau khi anh này dẫn đầu một nhóm nông dân thưa kiện lên chính quyền tỉnh việc họ Lý cho phá 28 acre (khoảng 114.000 m2) đất của người dân mà không hỏi ý kiến hoặc đền bù vào năm 2003.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="usertext" style="font-style: italic;"&gt;Trương nhỏ đã đột nhập vào một ngôi trường nơi họ Lý đang dự họp, thấy vị quan chức này đứng một mình, Trương nhỏ liền đâm vào ngực ông ta. Lý lảo đảo bước ra khỏi tòa nhà và trườn vào chiếc xe hơi thể thao xịn nhưng đã chết trước khi tới bệnh viện. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="usertext" style="font-style: italic;"&gt;Vụ án ngay lập tức làm dấy lên tâm lý cảm thông với sát thủ đầu mưng mủ trẻ tuổi và sự phẫn nộ nhằm vào ông  Lý.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="usertext" style="font-style: italic;"&gt;Được biết là vụ xét xử Trương nhỏ ban đầu dự kiến diễn ra vào tháng 8, nhưng sau đó đã phải dời lại tới tháng 11 do hàng ngàn người kéo đến bên ngoài tòa án để xem quá trình tố tụng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="usertext" style="font-style: italic;"&gt;Gần 21.000 người trong khu vực xung quanh làng &lt;/span&gt;&lt;span class="usertext" style="font-style: italic;"&gt;Hạ Thủy Tây&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; đã ký tên xin giảm án cho Trương, nhưng vô hiệu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;-----------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Cường hào ở nông thôn, tưởng chừng như là chuyện của thời phong kiến đen tối&lt;/span&gt;,&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; lại là một vấn đề nhức nhối thời nay và không chỉ ở Trung Quốc. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;C&lt;/span&gt;&lt;span class="usertext" style="font-weight: bold;"&gt;hàng Trương nhỏ, được tài trợ bởi chàng Trương lớn, đã thực hiện một cuộc khởi nghĩa để tiêu diệt ông cán bộ (đầy tớ của dân) họ Lý.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Người dân &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="usertext" style="font-weight: bold;"&gt;Hạ Thủy Tây&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; phải dùng tới biện pháp cách mạng nguyên thủy - vũ lực - đủ hiểu sự phẫn uất của họ đã lên tới mức cùng cực, nhất là sau khi biện pháp hòa bình không phát huy tác dụng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="usertext" style="font-weight: bold;"&gt;Kết cục, quan tham bị  giết, phía nghĩa quân cũng mất một chàng Trương.&lt;br /&gt;Nhưng ý nghĩa của câu chuyện không chỉ là một tên quan tham phải đền tội, mà còn là lời cảnh báo cho cái bộ máy đã dung dưỡng tên quan tham ấy.&lt;/span&gt;&lt;span class="usertext" style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;Còn kết cục chàng Trương nhỏ bị tử hình, thì đó là cái giá của người làm cách mạng vậy.&lt;/span&gt;&lt;span class="usertext" style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;Cuộc cách mạng nào mà chẳng đổ máu.&lt;br /&gt;Tôi hình dung cảnh, trong đêm lạnh hiu hắt, tuyết đầy trời Hạ Thủy Tây dù  vừa  mới qua tiết bạch lộ, Trương lớn cầm tay Trương nhỏ, trao bọc tiền toàn hình cụ Mao, tổng đạo diễn của Cải Cách Ruộng Đất, đoạn nói:&lt;br /&gt;- Đệ lên đường bằng an. Không chọc thủng tim họ Lý thì chớ trở về gặp anh. Dân làng muôn người chỉ biết trông cậy vào đệ.&lt;br /&gt;Trương nhỏ đáp:&lt;br /&gt;- Hiền huynh an tâm. Lòng đệ đã quyết, dao đệ đã mài, phen này không thấy máu đổ không về.&lt;br /&gt;Đoạn Trương nhỏ hực lên một tiếng đầy quyết tâm, hai mắt rưng rưng, hết nhìn con dao lại nhìn bọc tiền. Con dao đáp lại Trương bằng sự im lặng lạnh lùng. Còn cụ Mao trên mấy tờ tệ thì cứ toe toét cười, như trêu lòng quân tử trước cuộc phong ba.&lt;br /&gt;Trương nhỏ đã đi, máu kẻ thù đã đổ, nhưng thích khách trẻ tuổi cũng phải lên đoạn đầu đài.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chợt nhớ cảnh Thái tử Đan tiễn Kinh Kha ngàn năm trước:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="usertext" style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Gió đìu hiu sông Dịch lạnh lùng ghê&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="usertext" style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Quân tử một đi không trở về&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;----------------------------------&lt;br /&gt;* Vụ này lâu rồi (2010). Bây giờ đưa lên xài lại, vì nó hơi giống vụ Tiên Lãng, ở khía cạnh xung đột giữa nhân dân và quan chức chính quyền địa phương liên quan tới đất đai, và ở khía cạnh sự đồng cảm của một bộ phận khá lớn dân chúng đối với người đã sử dụng vũ lực để giải quyết mối xung đột này. &lt;br /&gt;* Trước vụ chàng Trương, còn &lt;a href="http://www.telegraph.co.uk/news/worldnews/asia/china/2627001/Chinese-cop-killer-becomes-internet-hero.html"&gt;có vụ này&lt;/a&gt; bi kịch hơn. Gác lại một bên tính chính đáng và tính hợp pháp của các "cuộc nổi dậy" này, việc có đông người ủng hộ - hoặc ở mức thấp hơn, thông cảm -&amp;nbsp; đối với hành động dùng vũ lực chống lại chính quyền phản ánh tâm lý bất bình đang gia tăng của dân chúng đối với chính quyền. Đó là một hiện tượng xã hội nghiêm trọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7999693119557388093?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7999693119557388093/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2012/01/dan-noi-can-qua.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7999693119557388093'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7999693119557388093'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2012/01/dan-noi-can-qua.html' title='Dân nổi can qua'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_tvqBg9LqmHc/S1hOJonITNI/AAAAAAAACuU/uNv5fk-SThs/s72-c/cuonghao.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-2916432165597555941</id><published>2012-01-20T19:38:00.000-08:00</published><updated>2012-01-26T23:53:22.085-08:00</updated><title type='text'>Người Mỹ chúc tết</title><content type='html'>Đây là "thiệp" chúc tết (ta) mà thành viên của Đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội gửi qua thư điện tử cho một số người. Trong hình là một con rồng Mỹ đội trên đầu một cái hoa sen vàng, trên hoa sen vàng là một con rồng Việt ngồi chễm chệ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con rồng Việt quay sang bên tả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con rồng Mỹ quay sang bên hữu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các nhân sĩ trí thức Mỹ có thể suy diễn rằng "bọn quan chức ngoại giao của Mỹ" tự coi nước Mỹ là bùn (dưới sen chắc chắn là bùn còn gì nữa!); hoặc là Mỹ để cho Việt Nam đè đầu cưỡi cổ; hoặc trăm ngàn cách suy diễn khác bất lợi cho uy danh nước Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn toàn bộ "tấm thiệp" thì thấy màu đỏ nổi bật, có vẻ như nước Mỹ đã bị nhuộm đỏ. Một điểm bất lợi nữa, nếu các nhân sĩ trí thức Mỹ tiếp tục suy diễn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất nhiên là với điều kiện nước Mỹ có nhân sĩ trí thức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-_wRBY4pO_Bk/Txoyb9lLdAI/AAAAAAAAEJI/UaBEzXkLaMU/s1600/My%252CVN.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-_wRBY4pO_Bk/Txoyb9lLdAI/AAAAAAAAEJI/UaBEzXkLaMU/s640/My%252CVN.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn đây là lời chúc tết của ông Đại sứ "Alan Shearer":&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/fmRR5DgILRE" width="560"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-2916432165597555941?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/2916432165597555941/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2012/01/nguoi-my-chuc-tet.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2916432165597555941'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2916432165597555941'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2012/01/nguoi-my-chuc-tet.html' title='Người Mỹ chúc tết'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-_wRBY4pO_Bk/Txoyb9lLdAI/AAAAAAAAEJI/UaBEzXkLaMU/s72-c/My%252CVN.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-2175283532932970551</id><published>2012-01-05T17:46:00.000-08:00</published><updated>2012-01-06T00:10:36.163-08:00</updated><title type='text'>Về thủ thuật đánh bẫy của phóng viên khi tác nghiệp ==&gt; góc nhìn của một người Mỹ</title><content type='html'>&lt;br /&gt;Thông qua Đường dây nóng tư vấn đạo đức cho nhà báo (&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; font-size: 12pt; line-height: 115%;"&gt;EthicsAdviceLine For Journalists) ở Chicago, Illinois, Mr. Do đã được kết nối với Giáo sư&lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.luc.edu/philosophy/faculty_ozar.shtml"&gt; David Ozar&lt;/a&gt; ở khoa Triết, &lt;a href="http://www.luc.edu/"&gt;Đại học Loyola Chicago&lt;/a&gt; để tìm hiểu về thủ thuật gài bẫy của phóng viên khi thực hiện phóng sự điều tra được xử lý, đánh giá và nhìn nhận như thế nào trong xã hội Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình huống được đặt ra là: Một phóng viên gài bẫy, đưa tiền cho cảnh sát trong một vụ "chuộc xe" để có tư liệu viết bài, phanh phui tiêu cực trong lực lượng cảnh sát. Việc làm này được xử lý, đánh giá như thế nào dưới góc độ pháp lý (ở Mỹ) và dưới góc độ đạo đức báo chí (cũng ở Mỹ nốt)? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ý kiến của ông Ozar chỉ nên để tham khảo.&lt;br /&gt;-----------&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Tôi xin dịch lại. Các chỗ in đậm&amp;nbsp; là nhấn mạnh của ngài Ozar.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về khía cạnh pháp lý, những người ở Đường dây nóng không phải là chuyên gia luật pháp, và khi một nhà báo có thắc mắc về pháp lý gọi đến đây, chúng tôi sẽ giới thiệu họ tới một tổ chức có tên gọi Úy ban Phóng viên vì Tự do Báo chí (Reporters Committee for Freedom of Press - web: www.rcfp.org). Nhưng tôi cũng đã tham khảo ý kiến của một đồng nghiệp ở Đường dây nóng, người từng là một nhà báo thâm niên, và cả anh ấy cũng như tôi đều tin rằng, luật pháp Mỹ cấm việc đưa hối lộ cho cảnh sát nên một phóng viên thực hiện hành động này là vi phạm pháp luật và có thể bị bắt và xét xử về hành động đó. Nhưng đây chỉ là niềm tin của hai công dân bình thường, không phải là ý kiến của chuyên gia pháp lý. Chúng tôi cũng tin rằng (nhưng điều này không dựa trên kinh nghiệm cá nhân hoặc kiến thức của chuyên gia) đôi khi cảnh sát muốn đặt một cái bẫy để vạch trần một quan chức tham nhũng (quan chức cảnh sát hoặc chính quyền), và, trong những trường hợp đó, do đây là một phần của một chiến dịch đã được thông qua bởi cảnh sát, việc đưa tiền cho viên cảnh sát "con mồi" kia không bị coi là phạm pháp. Vì thế, nếu nhà báo kia tham gia vào một chiến dịch kiểu như vậy của cảnh sát, thì chúng tôi cho rằng điều anh ta làm có lẽ không được coi là phạm pháp. Nhưng chúng tôi muốn nói rằng chúng tôi nghĩ là lực lượng cảnh sát hiếm khi thực hiện một kế hoạch kiểu như thế ngoại trừ khi họ &lt;b&gt;có cơ sở vững chắc &lt;/b&gt;để tin rằng viên cảnh sát kia vốn &lt;b&gt;đã tham nhũng rồi&lt;/b&gt;. Nếu một nhà báo gài bẫy một viên cảnh sát mà không hề biết rằng người này đã từng dính chàm hay chưa thì tôi cho rằng đó không phải là một phương cách hiệu quả để phanh phui &lt;b&gt;một trường hợp tham nhũng&lt;/b&gt;. (tôi sẽ nói kỹ về điều này.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn xét về khía cạnh đạo đức, thì có nhiều điều để nói về hành động này. Đường dây nóng chúng tôi thường sử dụng Bộ quy tắc Đạo đức của Hiệp hội Nhà báo chuyên nghiệp (Code of Ethics of the Society of Professional Journalists) để xem xét vấn đề này. Có thể tham khảo &lt;span id="internal-source-marker_0.3193896274437731" style="background-color: transparent; color: black; font-family: Times New Roman; font-size: 16px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"&gt;tại địa chỉ: www.spj.org/ethicscode.asp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="internal-source-marker_0.3193896274437731" style="background-color: transparent; color: black; font-family: Times New Roman; font-size: 16px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"&gt;Theo tôi, điều mục trong Bộ quy tắc có liên quan mật thiết nhất về trường hợp này là: "Tránh sử dụng phương pháp ngầm hoặc lén lút để thu thập thông tin ngoại trừ khi các biện pháp công khai truyền thống không cho phép làm lộ thông tin hệ trọng đối với công chúng."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="internal-source-marker_0.3193896274437731" style="background-color: transparent; color: black; font-family: Times New Roman; font-size: 16px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="internal-source-marker_0.3193896274437731" style="background-color: transparent; color: black; font-family: Times New Roman; font-size: 16px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"&gt;Có nghĩa là, theo đánh giá của tôi, sai sót đạo đức quan trọng nhất trong tình huống này là nhà báo đã sử dụng phương pháp đánh lừa để có được bài viết và hành động này phạm quy tắc đạo đức ở hai khía cạnh. Thứ nhất, không có bằng chứng rõ ràng cho thấy đấy (đánh lừa - Mr. Do) là "biện pháp cuối cùng" (có nghĩa là sau khi tất cả "các biện pháp công khai truyền thống" đã được thực hiện). Và quan trọng hơn, hầu như không có khả năng (very unlikely) người đó có thể lấy được "thông tin quan trọng cho công chúng" bằng phương pháp đánh lừa này. Tất nhiên, tham nhũng có hệ thống trong lực lượng cảnh sát hiển nhiên là một vấn đề cực kỳ quan trọng đối với lợi ích công chúng. Nhưng như đã nói ở trên, ngay cả nếu nhà báo nọ nỗ lực để chứng minh rằng tệ tham nhũng là có hệ thống trong lực lượng cảnh sát, thì tất cả những gì anh ta có thể "sô" ra ở đây là &lt;b&gt;có một viên cảnh sát nhận hối lộ trong một trường hợp cụ thể&lt;/b&gt;. Và trong bối cảnh mà dân chúng đã biết tỏng rằng có một số cảnh sát nhận hối lộ, thì điều mà nhà báo này phanh phui ra chẳng có đóng góp quan trọng gì thêm cho lợi ích công chúng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="internal-source-marker_0.3193896274437731" style="background-color: transparent; color: black; font-family: Times New Roman; font-size: 16px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="internal-source-marker_0.3193896274437731" style="background-color: transparent; color: black; font-family: Times New Roman; font-size: 16px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"&gt;Thêm vào đó, ở Mỹ, bất cứ phóng viên nào tin rằng việc sử dụng thủ thuật đánh lừa - như là phương cách cuối cùng và quan trọng đối với lợi ích của công chúng - có thể mang lại thành công trong việc thu thập thông tin quan trọng, thì đều phải biết rõ rằng anh ta cần phải tham vấn ý kiến của tòa soạn trước khi thực hiện phương pháp đó. Lý do chủ yếu là tất cả các thủ pháp đánh lừa mà phóng viên thực hiện có thể tạo ra&lt;/span&gt; nguy cơ làm giảm lòng tin của công chúng vào báo chí, (công chúng sẽ giảm lòng tin) rằng nhà báo đang làm việc &lt;b&gt;cho tổ chức đó&lt;/b&gt; đang thực hiện công việc "vì sự thật," có nghĩa là, tính chính trực của tờ báo bị đe dọa, chứ không chỉ đối với riêng nhà báo đó, vì thế một quyết định của tổ chức (thường là ban biên tập) cần phải được đưa ra trước khi nhà báo hành sự. Và trên thực tế thì chuyện này cũng tạo ra nguy cơ làm giảm uy tín của giới báo chí nói chung. Thêm vào đó, phần lớn chúng ta đều cần biết rằng đối với những vấn đề đạo đức nhạy cảm, tốt hơn hết là cần tìm kiếm lời khuyên để ta không bị sự tự tin (hoặc thói kiêu ngạo) của mình che mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một trong những điểm liên quan nữa trong Bộ quy tắc được đề cập ở mục "Hành động độc lập", trong đó nêu nguyên tắc "tránh đấu thầu tin tức", liên quan tới vấn đề trả tiền để tiếp cận tin tức cũng như những xung đột lợi ích nảy sinh trong vấn đề này mà một phương pháp báo chí tích cực hơn có thể tránh khỏi. Sẽ là tốt hơn rất nhiều nếu trong trường hợp trên, nhà báo tìm hiểu xem tại sao người bị tịch thu xe muốn trả tiền hối lộ (có nghĩa là thực hiện đúng chức năng của nhà báo) và qua đó có thể soi chiếu ánh sáng lên mối quan hệ đưa - nhận hối lộ, chứ không nên trở thành một phần của câu chuyện đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có thể tìm thấy sự liên quan về bổn phận nhà báo trong mục "Giảm thiểu thiệt hại." Trong trường hợp khoản tiền hối lộ là rất lớn, thì có lẽ phóng viên đã cố gắng làm hư một cảnh sát vốn dĩ trong sạch và trung thực, bởi vì một người bình thường rất khó cưỡng lại những cám dỗ lớn. Thế nên ở đây cũng có một sự băn khoăn rằng liệu hành động đó có làm phương hại tới những cảnh sát vốn dĩ trong sạch hay không (đó là một lý do nữa cho thấy rằng việc phóng viên không biết rõ viên cảnh sát kia trong sạch hay đã từng nhúng chàm là một yếu tố quan trọng)... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-2175283532932970551?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/2175283532932970551/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2012/01/anh-bay-duoi-goc-nhin-cua-mot-nguoi-my.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2175283532932970551'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2175283532932970551'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2012/01/anh-bay-duoi-goc-nhin-cua-mot-nguoi-my.html' title='Về thủ thuật đánh bẫy của phóng viên khi tác nghiệp ==&gt; góc nhìn của một người Mỹ'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-759134195976183937</id><published>2011-12-28T01:03:00.000-08:00</published><updated>2012-02-09T19:30:40.194-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='http://www.blogger.com/img/blank.gif'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>Công nghiệp quốc phòng</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-JzSPJ9bs6kk/TvvZe9FVSjI/AAAAAAAAEIs/XQeFtEuWaYU/s1600/No%2BThan%2BAn%2BDuong%2BVuong.jpg"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5691381679928986162" src="http://2.bp.blogspot.com/-JzSPJ9bs6kk/TvvZe9FVSjI/AAAAAAAAEIs/XQeFtEuWaYU/s400/No%2BThan%2BAn%2BDuong%2BVuong.jpg" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 263px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;(Mô hình nỏ thần An Dương Vương trong thời kỳ Âu Lạc - nhà nước thứ hai  trong lịch sử Việt Nam, sau nhà nước Văn Lang đầu tiên của các vua Hùng.  Chiếc nỏ này do Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam phục dựng năm 2009. - ảnh và chú thích của &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2010/10/3ba21344/"&gt;VNExpress&lt;/a&gt;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-MddoAPymCJg/TvvaFOGnSbI/AAAAAAAAEI4/wnwJGUoDup0/s1600/Phaophanluc.jpg"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5691382337332791730" src="http://1.bp.blogspot.com/-MddoAPymCJg/TvvaFOGnSbI/AAAAAAAAEI4/wnwJGUoDup0/s400/Phaophanluc.jpg" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 227px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;(Pháo phản lực, một loại vũ khí rất phổ biến trong chiến tranh hiện đại, theo tôi là "hậu duệ" của nỏ thần An Dương Vương. Sau khi công nghệ nỏ thần bị Trọng Thủy trộm đem sang Trung Hoa, nó đã được truyền tới Triều Tiên và được cải tiến thành &lt;a href="http://strangeweaponoftheweek.com/tag/hwacha"&gt;Hwacha&lt;/a&gt; vào thế kỷ 15, để rồi mấy trăm năm sau, công nghệ này phát triển thành những giàn "Katyusha" nổi tiếng - ảnh của RIA Novosti và chú thích của Mr. Do).&lt;br /&gt;----------&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;Người Việt Nam có thừa kinh nghiệm chiến tranh, nhưng năng lực sản xuất vũ khí, khí tài luôn là một nhược điểm to đùng (ít nhất là bằng ức Lý Nhã Kỳ). Kể từ sau khi An Dương Vương với sự trợ giúp của Cụ Rùa cho ra đời nỏ thần (mà sau này thế giới phát triển thành &lt;b&gt;multiple rocket launcher&lt;/b&gt; = giàn phóng pháo phản lực), Việt Nam hầu như không sản xuất được loại vũ khí, khí tài nào đáng kể. Thời Nguyễn, Vua Minh Mạng từng cố gắng học phương Tây chế tạo tàu chiến, nhưng nền công nghiệp quốc phòng mà vị vua sung này dày công xây dựng đã lụi tàn rất nhanh. Đến thời chiến tranh hiện đại, có lẽ sản phẩm gây tiếng vang nhất của Việt Nam là... bom ba càng, không kể mấy vũ khí thô sơ như hầm chông, giáo mác...&lt;br /&gt;Trong các cuộc chiến tranh hiện đại, Việt Nam chủ yếu dựa vào vũ khí nhập khẩu. Thời chống Pháp, chống Mỹ thì nhập từ Liên Xô, Trung Quốc và sử dụng vũ khí chiến lợi phẩm. Thời đổi mới thì đa dạng hơn, Việt Nam nhập từ Nga, Tây Ban Nha, Pháp, Belarus, Israel... Và một nền quân sự quá phụ thuộc vào hàng nhập khẩu đã khiến Việt Nam phải trả giá đắt. Trong cuốn Chân Trần, Chí Thép, cựu binh Mỹ James Zumwalt viết: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Sự nghi kỵ của Hà Nội đối với Trung Quốc xuất hiện từ đầu cuộc chiến. Lúc bấy giờ Trung Quốc cung cấp đạn cối cho Việt Nam. Nhưng khi sử dụng để đánh Mỹ, người Việt Nam thấy rằng loại đạn cối này luôn bắn hụt mục tiêu. Và họ sớm biết được nguyên nhân – người Trung Quốc đã nhồi không đủ thuốc vào đạn cối, làm giảm đáng kể tầm bắn. Khi được thông báo, phía Trung Quốc đã điều chỉnh quy trình sản xuất; nhưng người Việt Nam vẫn nghi ngờ rằng việc nhồi thiếu thuốc súng là cố ý chứ không phải sơ suất.&lt;/span&gt;"&lt;br /&gt;Bên cạnh bị đối tác "chơi đểu", việc nhập khẩu vũ khí luôn có một nhược điểm đương nhiên: nước sản xuất luôn lược bớt một số tính năng quan trọng đối với sản phẩm xuất khẩu. Chẳng hạn, Su-30 mà Việt Nam nhập từ Nga sẽ kém hơn Su-30 mà Không quân Nga sử dụng, dù cả hai được sản xuất trong cùng thời gian và cùng nhà máy.&lt;br /&gt;Trong những năm gần đây, Việt Nam có vẻ chú trọng tới công nghiệp quốc phòng nhiều hơn. Thế nhưng, một sản phẩm ban đầu được ca ngợi là "do Việt Nam thiết kế và sản xuất" - máy bay lưỡng dụng VNS-41 - rốt cuộc lại chỉ là bản sao chép từ một sản phẩm máy bay nghiệp dư ở Nga.&lt;br /&gt;Điểm yếu cố hữu trong nền quốc phòng Việt Nam, có vẻ như, đang được cải thiện.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI của ĐCS Việt Nam xác định: “&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Đẩy mạnh phát triển CNQP, an ninh; tăng cường cơ sở vật chất-kỹ thuật, bảo đảm cho các LLVT từng bước được trang bị hiện đại, trước hết là cho lực lượng hải quân, phòng không, không quân, lực lượng an ninh, tình báo, cảnh sát cơ động. Đẩy mạnh công tác nghiên cứu khoa học, nghệ thuật quân sự, an ninh, đánh thắng chiến tranh bằng vũ khí công nghệ cao của các lực lượng thù địch.”; “Mở rộng phương thức huy động nguồn lực xây dựng CNQP và nâng cao khả năng bảo đảm của CNQP.&lt;/span&gt;”&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;Mới đây, khi đi thăm Hải Phòng, Thủ tướng &lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/pages/20111208/thu-tuong-yeu-cau-hai-phong-tang-cuong-phong-chong-toi-pham.aspx"&gt;Ba Dũng &lt;/a&gt;nói: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Công nghiệp quốc phòng phải ngày càng phát triển hơn; phải vươn lên để  tự chế tạo, sản xuất ra đa, tên lửa tầm thấp và tên lửa thế hệ mới..."&lt;/span&gt;. Trong chuyến thăm tới Ấn Độ mới đây, Chủ tịch nước Tư Sang cũng nói nhiều tới hợp tác về công nghiệp quốc phòng.&lt;br /&gt;Cùng khoảng thời gian đó, Việt Nam cho ra đời tàu pháo TT400TP, mà nghe nói có các tính năng chiến đấu rất hiện đại. Chiếc tàu này Việt Nam chỉ mua bản thiết kế sơ bộ, sau đó hoàn thiện thiết kế và đóng. Mới đây nữa, lại có tin&lt;a class="contentpagetitle" href="http://biendong.net/su-kien/510-vit-nam-ch-to-thanh-cong-nhien-liu-ten-la-va-sn-tang-hinh.html"&gt; Việt Nam chế tạo thành công nhiên liệu tên lửa và sơn tàng hình&lt;/a&gt;&lt;span class="contentpagetitle"&gt;&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;Trong nỗ lực xây dựng và phát triển nền công nghiệp quốc phòng, hợp tác với các nước phát triển hơn là một lựa chọn khôn ngoan. Và sự &lt;a href="http://www.indianexpress.com/news/Japan-PM-lifts-ban-on-arms-exports/892741/"&gt;kiện Nhật Bản&lt;/a&gt; vừa nới lỏng chính sách xuất khẩu vũ khí - trong đó có việc cho phép các công ty Nhật Bản hợp tác với công ty nước ngoài để phát triển vũ khí - nên được xem là một cơ hội cho Việt Nam.&lt;br /&gt;Nhật Bản đang trên đường trở lại với tư cách là một nước lớn toàn diện, thoát khỏi bóng râm của Mỹ và tạo đối trọng đáng kể hơn với Trung Quốc. Trong tiến trình đó, họ cần sự ủng hộ từ các nước gần gũi hơn về nền văn minh. Việt Nam có thể là một lựa chọn của họ.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-759134195976183937?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/759134195976183937/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/12/cong-nghiep-quoc-phong.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/759134195976183937'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/759134195976183937'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/12/cong-nghiep-quoc-phong.html' title='Công nghiệp quốc phòng'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-JzSPJ9bs6kk/TvvZe9FVSjI/AAAAAAAAEIs/XQeFtEuWaYU/s72-c/No%2BThan%2BAn%2BDuong%2BVuong.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7999628938419784601</id><published>2011-12-21T18:12:00.000-08:00</published><updated>2011-12-22T22:53:01.276-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>Anh Ba Dũng cổ súy cho đổi mới ở Myanmar</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-LI5eUbsxwlc/TvMBqo096DI/AAAAAAAAEIc/78okG1hdFd0/s1600/NTD2.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 266px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-LI5eUbsxwlc/TvMBqo096DI/AAAAAAAAEIc/78okG1hdFd0/s400/NTD2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5688892586324781106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Các ông bà: Kiệm - Dũng - Sein - Win&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" name="Default Paragraph Font"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%; Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;Trong khi Đảng và Nhà nước Việt Nam giương cờ 6 sao đón anh Bình thì anh Ba Dũng đi Myanmar. Tại đây, anh nói rất nhiều chuyện, trong đó &lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;có chuyện biển Đông&lt;/span&gt;. Nhưng tôi chú ý đặc biệt tới những chi tiết này:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=" line-height: 115%; Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bày tỏ vui mừng được trở lại thăm đất nước Myanmar; chúc mừng những thành tựu mọi mặt mà Myanmar đã đạt được &lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;trong đổi mới, hòa hợp dân tộc&lt;/span&gt;, phát triển đất nước và &lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;hội nhập quốc tế&lt;/span&gt;."&lt;/span&gt; TTXVN&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt; font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;Tôi nhớ cách đây mấy năm, ông Vũ Quang Việt &lt;a href="http://www.thesaigontimes.vn/Home/dulich/nhatkyluhanh/27805"&gt;có viết thế này&lt;/a&gt;: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  lang="EN-US" &gt;Myanmar là thành viên của  ASEAN nhưng hình như họ là một thành viên cô lập. Và có lẽ họ sẽ bỏ  phiếu cho những người không cô lập họ. Ở vị thế chủ tịch ASEAN năm 2010,  việc giúp Myanmar và Mỹ đạt tới những hiểu biết để hai bên từ bỏ chính  sách đối nghịch sẽ làm tăng vai trò của Việt Nam trong việc xây dựng uy  thế cho ASEAN. Và tất nhiên là lợi ích mang đến cho Việt Nam không phải  là nhỏ."&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  lang="EN-US" &gt;Myanmar hiện đang đổi thay nhanh đến chóng mặt. Hồi năm 2007, tôi đến Yangon và Naypyitaw trong không khí ngột ngạt hậu biến cố đường phố. Lúc bấy giờ, Myanmar như Việt Nam của một quá khứ xa lắc, với ảnh hưởng của Trung Quốc hiển hiện ở khắp nơi. Hàng Myanmar muốn xuất qua châu Âu, Mỹ, Nhật Bản... phải đi đường vòng, thay tên đổi họ. Hồi đó báo chí nhà nước Myanmar ngày nào cũng chửi đài VOA, BBC, RFA... Thế mà giờ đây họ đang chuyển mình nhanh chóng, đặc biệt là cởi mở hơn với phương Tây.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  lang="EN-US" &gt;Liệu Việt Nam đã từng có một tác động nào đó trong tiến trình chuyển đổi ở Myanmar, theo cái phương cách mà Tiến sĩ Việt gợi ý ở trên? Những phát biểu của ông Dũng vừa rồi, trong chuyến thăm khôn khéo tới Naypyitaw, dường như gợi lên một mối liên hệ mơ hồ về điều đó.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  lang="EN-US" &gt;Cũng có thể ông Dũng khôn khéo thừa nước thả câu để lấy điểm, giữa lúc mấy "đồng chí đối thủ" của ông đang nhắng lên với vụ đón tiếp Tập Cận Bình. Còn tôi thì quá hồ đồ.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Bonus: Em Thủ Thái này gợi tình quá. Có khi nào anh Ba Dũng xiêu lòng không nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-U-EB2PZqpxs/TvMBqtp1n4I/AAAAAAAAEIU/uVFzM3gsDoQ/s1600/NTD1.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 346px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-U-EB2PZqpxs/TvMBqtp1n4I/AAAAAAAAEIU/uVFzM3gsDoQ/s400/NTD1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5688892587620278146" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7999628938419784601?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7999628938419784601/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/12/ba-dung-co-suy-cho-oi-moi-o-myanmar.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7999628938419784601'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7999628938419784601'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/12/ba-dung-co-suy-cho-oi-moi-o-myanmar.html' title='Anh Ba Dũng cổ súy cho đổi mới ở Myanmar'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-LI5eUbsxwlc/TvMBqo096DI/AAAAAAAAEIc/78okG1hdFd0/s72-c/NTD2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-592529901009909687</id><published>2011-12-21T09:22:00.000-08:00</published><updated>2011-12-25T00:28:47.760-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Quốc'/><title type='text'>Khách khí với Tập Cận Bình</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-x8JQ0C12eXs/TvIWcwNhG1I/AAAAAAAAEH8/UdLnBYCRxJI/s1600/644187-01-02%255B1%255D.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-x8JQ0C12eXs/TvIWcwNhG1I/AAAAAAAAEH8/UdLnBYCRxJI/s400/644187-01-02%255B1%255D.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5688633962556103506" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-CMOXQ28MT5E/TvIWb2En6fI/AAAAAAAAEHw/bST3LRj-OgQ/s1600/644186-01-02%255B1%255D.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 267px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-CMOXQ28MT5E/TvIWb2En6fI/AAAAAAAAEHw/bST3LRj-OgQ/s400/644186-01-02%255B1%255D.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5688633946949544434" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-pihPy6ZgtZM/TvIWbpNPsQI/AAAAAAAAEHk/jKDK7kaTxks/s1600/644181-01-02%255B1%255D.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 267px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-pihPy6ZgtZM/TvIWbpNPsQI/AAAAAAAAEHk/jKDK7kaTxks/s400/644181-01-02%255B1%255D.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5688633943496044802" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-HPgVL7A64Yc/TvIWdSKZQGI/AAAAAAAAEII/_icefNjTxJk/s1600/644192-01-02%255B1%255D.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 260px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-HPgVL7A64Yc/TvIWdSKZQGI/AAAAAAAAEII/_icefNjTxJk/s400/644192-01-02%255B1%255D.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5688633971669811298" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Hình AFP&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đón ông Bình, nhưng Việt Nam lại vẫy cờ 6 sao, muốn thể hiện một sự khách khí hoặc khinh miệt hay sao nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Cập nhật:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Ở chỗ shoutbox bên phải blog, bác GC mới bình mấy câu này: "Mr.Do, no picture that you posted is with Tap Can Binh while he is with the girl in white dress... It seems to be that the star at the bottom was added into the original  flag. Really don't understand what the hell happened, hic."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Mr. Do, không có bức ảnh nào mà bạn post có Tập Cận Bình ở trong đó, trong khi ông ta xuất hiện trong bức hình với cô bé mặc đồ trắng... Có vẻ như ngôi sao dưới cùng đã được thêm vào lá cờ nguyên bản. Thực sự thì chẳng biết cái quái gì đang xảy ra nữa."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm ơn bác GC về lưu ý này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chào bác G.C, bác tham khảo tấm hình này (và tất nhiên Bộ Ngoại giao VN cũng đã có lời giải thích):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/12/21/18/20111221182721_2.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 480px; height: 270px;" src="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/12/21/18/20111221182721_2.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-592529901009909687?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/592529901009909687/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/12/khach-khi-voi-tap-can-binh.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/592529901009909687'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/592529901009909687'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/12/khach-khi-voi-tap-can-binh.html' title='Khách khí với Tập Cận Bình'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-x8JQ0C12eXs/TvIWcwNhG1I/AAAAAAAAEH8/UdLnBYCRxJI/s72-c/644187-01-02%255B1%255D.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-1803389283283407192</id><published>2011-12-09T09:47:00.000-08:00</published><updated>2011-12-09T23:38:19.615-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><title type='text'>Từ Yangon tới Nay Pyi Taw</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;font-size:100%;" &gt;&lt;span style="font-weight: normal;"&gt;Myanmar đang đổi thay. Nhanh đến chóng mặt.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;h1 style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:100%;" &gt;&lt;span style="font-weight: normal;"&gt;Bốn năm về trước, đất nước này còn chìm trong tao loạn, khi làn sóng người dân phẫn uất, dẫn đầu là các nhà sư, kéo xuống đường ở Yangon. Tiếp đó là một cuộc trấn áp đẫm máu.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h1&gt;&lt;p&gt;&lt;img alt="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/en/1/15/Kenji-reuters.jpg" src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/en/1/15/Kenji-reuters.jpg" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhiều người trong chúng ta, đặc biệt là dân làm báo, hẳn vẫn còn nhớ hình ảnh đau đớn nhưng hùng tráng này. Phóng viên Kenji Nagai người Nhật Bản ngã xuống sau một đường đạn quái ác, vẫn cố nâng chiếc máy ảnh lên như sợ vỡ. Hình ảnh có sức tố cáo mãnh liệt.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đó là những ngày đầu thu 2007, giữa lúc Tatmadaw được lệnh trấn áp mạnh tay người biểu tình.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tôi đến đây vào độ cuối thu năm ấy, khi các cuộc tuần hành đã bị dập tắt hoàn toàn, nhưng không khí vẫn hết sức ngột ngạt. Lệnh giới nghiêm chưa được dỡ bỏ. Dọc đường, chốt chặn của Tatmadaw rất nhiều, nhất là khu vực gần nơi Daw Aung San Suu Kyi bị giam lỏng.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Khắc nghiệt là thế, nhưng Yangon vẫn đẹp. Thành phố có tháp vàng chùa Shwe Dagon ánh lên rực rỡ dưới ánh nắng ban ngày và ánh đèn ban đêm.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Những hồ nước trong vắt và cây cối xanh um.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Buổi chiều, gã bạn là doanh nhân bản địa thường chở tôi ra hồ Kandawgyi uống cà phê, ngắm những chú vịt trời tung tăng trên mặt nước phẳng lặng và những thiếu nữ điệu đà rảo bước thong dong trên bãi cỏ ven hồ.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nơi đây thật thanh bình, thanh bình như chưa bao giờ có khói lửa ngoài kia.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Bo Bo (mà trong các bài báo của mình tôi gọi là &lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt;Naing Soe để tránh những phiền phức có thể đối với anh chàng)&lt;/span&gt; là con trai đầu của một doanh nhân có nhà xưởng mây tre lá rất lớn ở Yangon. Anh chàng đẹp trai như tài tử Hàn Quốc, mê phim sex và Châu Tinh Trì. Tôi đến Yangon dưới vỏ bọc là trợ lý cho một doanh nhân Việt Nam đi xem hàng mẫu do nhà Bo Bo sản xuất.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Hàng thủ công mỹ nghệ Myanmar rất đẹp, rẻ, lại bị cấm xuất khẩu sang châu Âu, Mỹ và nhiều nước khác. Hàng Việt Nam với chất lượng và mẫu mã tương đương có giá đắt hơn nhiều. Đó là lý do vì sao một số doanh nghiệp Việt Nam đặt mua hàng ở Myanmar. Tiếp theo đó là câu chuyện về thủ thuật làm ăn quốc tế mà tôi không tiện nói.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Bo Bo từng học ở Singapore và hiện hai đứa em của cu cậu cũng đang học ở đó. Bất chấp Myanmar có một mối quan hệ rất sóng gió với các đồng minh của Singapore ở phương Tây, trong suốt một thời gian dài và tới tận bây giờ, quan hệ Singapore - Myanmar trên thực tế rất tốt. Các hoạt động xuất khẩu của Myanmar nếu không đi qua ngả Trung Quốc thì là qua ngả Singapore, với các ngân hàng Singapore lo phần thanh toán quốc tế. Tướng lĩnh Myanmar ốm đau cũng sang Singapore chữa bệnh. Còn con em nhà giàu Myanmar học hành ở Singapore rất nhiều. Thế mới biết sự thực dụng của cha con Lý Quang Diệu chẳng kém gì Mỹ. Chỗ nào có tiền là nhào vô, bất kể ở đó độc tài hay dân chủ. (Lan man một chút: Sau biến cố Thiên An Môn, khi phương Tây lánh xa Trung Quốc như lánh hủi, chính cha con Lý Quang Diệu  đã ào ào đổ tiền vào Trung Quốc làm ăn. Vốn là dân gốc Hoa nên cha con họ Lý dễ dàng nhập vào cái mạng lưới quan hệ kinh doanh kiểu Hoa mà người ta gọi là Bamboo Network, cũng như họ hiểu rất rõ đường đi nước bước ở Trung Quốc, không ngại chuyện đi đêm, thế nên thành công vang dội). &lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Ở Yangon, Bo Bo đã đưa tôi đi khắp, từ khu chợ đêm, quán bar nhạc sống, siêu thị tới những khu phố nghèo, tiệm độ xe và đặc biệt là xưởng mây tre lá nhà cậu ta, nơi những cô gái quê mặt thoa thakana làm việc quần quật với mức lương 1 đôla mỗi ngày. Nếu mỗi tháng làm đủ 30 ngày thì sẽ nhận được 30 đôla.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Một ngày nọ, tôi trốn Bo Bo, bắt xe đò lên Nay Pyi Taw. Thành phố lúc bấy giờ chỉ là một công trường vĩ đại, với tòa nhà quốc hội là những cọc sắt lởm chởm. Chỉ có trụ sở các bộ ngành, một vài ngôi chùa, một sân gôn, khu nhà ở của quan chức, một vài khu dân cư và một khu chợ là đã xây xong. Đường sá rộng thênh thang nhưng thưa vắng bóng người. Thế mà sắp tới đây, Nay Pyi Taw sẽ tổ chức SEA Games đấy.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Bài cũ, đăng lại cho vui.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;---------------------------------&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;h1 style="text-align:justify"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt;Từ Yangon tới Nay Pyi Taw&lt;/span&gt;&lt;/h1&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Giữa một thành phố khá tối vì ít đèn đường và nhiều cây xanh, tháp vàng chùa Shwe Dagon hiện lên sáng rực một góc trời Yangon.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-YPgyzRkX6oQ/TuJXMI2P_rI/AAAAAAAAEHI/CsKqRDjtEsw/s1600/Myan%2B%2528304%2529.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-YPgyzRkX6oQ/TuJXMI2P_rI/AAAAAAAAEHI/CsKqRDjtEsw/s400/Myan%2B%2528304%2529.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5684201545740058290" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Tháp vàng chùa Shwe Dagon&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt;Đến Yangon vào một buổi tối giữa tháng 11, dưới cánh máy bay, tôi dễ dàng nhận ra biểu tượng của thành phố, đó là ánh rực rỡ của tháp vàng chùa Shwe Dagon. Giữa một thành phố khá tối, ánh sáng từ cụm tháp chùa dường như rực rỡ thêm bội phần. Ngôi chùa có tuổi còn cao hơn cả thành phố Yangon với tháp làm bằng vàng này là trái tim của Phật giáo Myanmar. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt;Yangon, vốn hình thành từ làng Dagon hồi thế kỷ thứ 6, vừa chính thức chia tay vai trò thủ đô của Liên bang Myanmar vào tháng 3.2006. Thủ đô mới của Myanmar là Nay Pyi Taw, cách đó khoảng 350 km về phía bắc. Đó là một thành phố được xây mới hoàn toàn cách đây vài năm, từ một ngôi làng heo hút trên vùng đồi lúp xúp thuộc phân khu Mandalay. Dù “trái tim quyền lực” đã được chuyển đến Nay Pyi Taw, Yangon hiện vẫn là thành phố lớn nhất Myanmar, là cửa ngỏ chính của quốc gia nằm phía tây khu vực Đông Nam Á này. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Hầu hết các chuyến bay đến và rời Myanmar đều thông qua Sân bay quốc tế Yangon, nằm cách trung tâm thành phố chừng 15 km. Đó là một sân bay rất nhỏ, không có gì thuyết phục người ta tin rằng nó từng có một quá khứ vàng son, từng được xếp vào nhóm sân bay quốc tế tốt nhất Đông Nam Á mấy chục năm về trước. Gần đây, chính phủ Myanmar đã xây một nhà ga mới khá khang trang để đón khách thập phương. Trong hoàn cảnh ở Myanmar vừa có một số diễn biến căng thẳng, lượng khách nước ngoài đến quốc gia này vốn đã ít giờ lại càng thưa hơn. Thế nên, tiếng là sân bay quốc tế nhưng phi trường Yangon không có vẻ tấp nập như nhiều sân bay chính ở các quốc gia cùng khu vực. Sau này, khi đã thâm nhập vào đất nước Myanmar, tôi cũng dễ dàng nhận ra sự hiu quạnh tương tự ở nhiều khách sạn lớn và các khu du lịch nổi tiếng. Nhiều tòa nhà văn phòng cho thuê ngay trung tâm Yangon cũng chịu chung số phận.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt;Đất nước Myanmar tuyệt đẹp, người dân Myanmar hiếu khách, nhưng một số khó khăn chủ quan và khách quan đã khiến nơi này không được nhiều du khách, nhà đầu tư quốc tế chọn làm điểm đến.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt;Đi tắc xi dù &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt;Sau những cảm nhận ban đầu, tôi bắt đầu tìm hiểu về cuộc sống hôm nay ở Yangon. Buổi tối đầu tiên, cùng với những người bạn là doanh nhân bản xứ, tôi có một cuộc khám phá thú vị, qua nhiều quán bar, nhà hàng, tụ điểm vui chơi và những khu phố nghèo. Cuộc sống về đêm ở thành phố khá nhộn nhịp, với những quán bar đông đúc, những ban nhạc hát tiếng Anh rất ngọt và khu phố người Hoa với cảnh nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng cùng những xe hàng rong với tiếng rao bổng trầm như hát. Dưới màn đêm, sự lam lũ hiện lên với một vẻ đẹp xót xa. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt;Đảo qua một số khu mua sắm và vui chơi, tôi thấy rằng ở Myanmar không có thẻ ATM và các loại thẻ tín dụng. Đi đâu người ta cũng mang tiền mặt theo. Ngặt một nỗi là tiền “chạt” (kyat) đang mất giá trầm trọng, hiện có tỉ giá khá thấp so với USD (1 USD tương đương 1.300 kyat), mà tờ tiền có mệnh giá cao nhất của nước này là tờ 1.000 kyat. Thế nên mỗi lần ăn nhậu, mua sắm, người ta thường phải “vác” một cọc tiền to tướng theo, rất bất tiện. “Trước kia cũng có thẻ ATM, nhưng do một số khó khăn về kinh tế, nó không còn tồn tại nữa. Thẻ tín dụng cũng không có ở xứ này”, người bạn doanh nhân tên Aung Myin giải thích. Nhưng gây cho tôi nhiều ngạc nhiên nhất là chuyện xe cộ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Có thể nói Yangon là kinh đô của tắc xi dù. Những khái niệm như đồng hồ tính cước, máy lạnh trên xe trở nên rất xa xỉ ở nơi đây. Với Yangon, khi muốn đi tắc xi, người ta chỉ cần vẫy tay để thương lượng giá, kiểu như xe ôm ở Sài Gòn. Và ở Yangon, tắc xi là những chiếc xe hơi có “niên đại” không dưới 20 năm, có nghĩa là rất cũ kỹ, tồi tàn và khó nhận ra đó là xe của nhà sản xuất nào. Dường như đó là một cỗ máy hổ lốn, vá víu, miễn là có thể lăn bánh và chở được người. Giá cho một cuốc tắc xi từ sân bay về trung tâm Yangon (chừng 15 km) khoảng 4.000 đến 5.000 kyat. Cũng không đắt lắm nhưng nói chung khách phải biết thương lượng và đôi khi phải chấp nhận đi chung với những người khách khác như... xe buýt.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-C88i_Z76pG0/TuJXSI0Y3_I/AAAAAAAAEHU/GuY7cAss9Jg/s1600/Myan%2B%2528266%2529.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-C88i_Z76pG0/TuJXSI0Y3_I/AAAAAAAAEHU/GuY7cAss9Jg/s400/Myan%2B%2528266%2529.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5684201648811466738" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Thiếu nữ bên hồ&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt;Ở Yangon nói riêng và Myanmar nói chung, phương tiện giao thông là cả một câu chuyện dài, lạ lùng đến mức khó hiểu. Tại thành phố lớn nhất Myanmar này, xe máy bị cấm. “Tại sao?”, tôi thắc mắc với anh bạn Naing Soe, là một doanh nhân trẻ của Yangon. Anh ta cười: “Tôi không biết. Chính phủ có thể ban hành bất cứ chính sách nào. Không có giải thích. Người dân cứ phải tuân thủ”. “Thế ở những thành phố khác thì sao, như Mandalay hoặc Sittwe chẳng hạn? Cũng cấm luôn?”. “Không, chỉ ở Yangon thôi”. “Tại sao?”. “Tôi không biết!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt;Người dân Yangon nếu không có xe hơi riêng thì thường đi lại bằng xe buýt và các loại xe chở khách khác. Nói chung ở đây người ta có thể chở khách bằng bất cứ loại xe nào, từ xe buýt cho đến những chiếc xe tải cải biến. Tất cả đều cũ kỹ, có lẽ được sản xuất cách đây không dưới 20 năm và đã được lắp ghép, chỉnh sửa vô số chi tiết. Tất cả đều chật cứng người, người ngồi bên trong, người đứng cheo leo bên ngoài thành xe. Dưới cái nắng chang chang, những chiếc xe nhét đầy khách trông thật ngột ngạt. Nhìn xe khách trên đường phố Yangon vào cuối năm 2007, tôi chợt liên tưởng tới những chuyến xe đò rệu rã, ì ạch thường chạy dọc Việt Nam hơn 20 năm về trước. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Không có cảnh nhốn nháo của xe gắn máy như ở Việt Nam nên đường phố Yangon nhìn từ xa thì khá sang, nhưng lại gần mới thấy hết độ gồ ghề của nó bởi khoảng 85% số xe ô tô lưu thông đã quá cũ. Số xe đời từ năm 2000 tới nay có lẽ chỉ chiếm khoảng 6-7%. Ước lượng này chỉ có tính tương đối, nhưng cũng có thể đưa ra một hình dung cơ bản về đường phố Yangon hiện tại. Có nhiều lý do khiến dân Myanmar “chuộng” xe cũ. Kinh tế là một. Dù đất nước đã có những chuyển biến đáng kể trong thời gian gần đây nhưng nhìn chung dân chúng đại đa số vẫn còn nghèo, không đủ tiền sắm xế hộp, một số người khấm khá cũng chỉ đủ khả năng mua xe cũ, rất cũ mà thôi. Nhưng đó không phải là lý do chính, quan trọng nhất vẫn là chính sách không khuyến khích dùng xe hơi của chính phủ. Chính sách này đã khiến xe ô tô ở đây, cùng với điện thoại di động và internet, trở thành những mặt hàng đắt ngoài sức tưởng tượng của hầu hết chúng ta. Ở Việt Nam, giá xe ô tô đã thuộc vào hàng “top” thế giới, nhưng giá xe ở Myanmar mới xứng đáng với ngôi vị quán quân. Tôi đã sốc sau khi biết giá một chiếc Toyota Camry 2.2 đời 1994 cũ kỹ với nội thất đơn sơ của doanh nhân Naing Soe.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoBodyText"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;" &gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(còn)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-1803389283283407192?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/1803389283283407192/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/12/tu-yangon-toi-nay-pyi-taw.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1803389283283407192'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1803389283283407192'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/12/tu-yangon-toi-nay-pyi-taw.html' title='Từ Yangon tới Nay Pyi Taw'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-YPgyzRkX6oQ/TuJXMI2P_rI/AAAAAAAAEHI/CsKqRDjtEsw/s72-c/Myan%2B%2528304%2529.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-320622259586827652</id><published>2011-11-20T22:28:00.000-08:00</published><updated>2011-11-21T05:05:53.014-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='http://www.blogger.com/img/blank.gif'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>VN có tàu ngầm mập ú</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://quocphong.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/Lenam/20111121/qp_nam_hocvien_02.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 267px;" src="http://quocphong.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/Lenam/20111121/qp_nam_hocvien_02.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy ông nhà báo ở đây làm ăn lôm côm quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ một tấm hình đã được photoshop (cho thêm hai chiếc tàu ngầm) trên mạng TTVNOL chủ yếu nhằm mục đích chém gió thư giãn chơi, các bác làm báo quân đội ở tờ QĐND và Đất Việt bê xuống và tương lên trên mặt báo.&lt;br /&gt;Kết quả là Hải quân Việt Nam&lt;a href="http://quocphong.baodatviet.vn/Home/QPCN/Hoc-vien-Hai-quan-hoc-thuc-te-tren-tau-Gepard/201111/179018.datviet"&gt; có hai chiếc tàu ngầm&lt;/a&gt; mập mập, tròn tròn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Updates:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;1. "Nó" phi tang rồi!&lt;br /&gt;2. Với chi là, mới phát hiện một bác làm ăn chán quá! Ít nhất là lần thứ hai rồi nhé! Hehehehehe!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-320622259586827652?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/320622259586827652/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/11/vn-co-tau-ngam-map-u.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/320622259586827652'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/320622259586827652'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/11/vn-co-tau-ngam-map-u.html' title='VN có tàu ngầm mập ú'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7439812861683715304</id><published>2011-11-01T04:17:00.000-07:00</published><updated>2011-11-01T04:35:53.469-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>Yes/No question</title><content type='html'>Tôi đang suy nghĩ về điều này, nếu các bạn có sự quan tâm tương tự thì chia sẻ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Có nên cấm "Sát thủ đầu mưng mủ" không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Có nên cấm "Thời của thánh thần" không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Có nên cấm "Ma chiến hữu" không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Có nên cấm "Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long" không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6. Có nên cấm "Rồng đá" không?&lt;br /&gt;-----------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu hỏi phụ: Khi nào thì nên cấm một cuốn sách (phim, tranh....)?&lt;br /&gt;------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu ý: câu hỏi là "có nên hay không", chứ không phải "có đúng luật (Việt Nam) hay không"?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7439812861683715304?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7439812861683715304/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/11/yesno-question.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7439812861683715304'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7439812861683715304'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/11/yesno-question.html' title='Yes/No question'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-1147882088757084864</id><published>2011-10-25T05:06:00.000-07:00</published><updated>2011-10-25T05:16:45.136-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>Bệ vệ như Vương Đình Huệ</title><content type='html'>&lt;h6 style="font-weight: normal;" class="uiStreamMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:1}"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span class="messageBody translationEligibleUserMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:3}"&gt;Hoan hô bộ trưởng Vương Đình&lt;br /&gt;Huệ vừa nhậm chức thất kinh  xăng dầu&lt;br /&gt;Chính trường im ắng đã lâu&lt;br /&gt;Giờ tòi ra bác giải sầu cũng  hay...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h6&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-1147882088757084864?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/1147882088757084864/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/be-ve-nhu-vuong-inh-hue.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1147882088757084864'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1147882088757084864'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/be-ve-nhu-vuong-inh-hue.html' title='Bệ vệ như Vương Đình Huệ'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-1643443000880553649</id><published>2011-10-25T04:25:00.000-07:00</published><updated>2011-10-25T05:09:49.654-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Mỹ'/><title type='text'>Giải phóng</title><content type='html'>&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Người dân &lt;a href="http://www.vancouversun.com/news/Libya+liberated+Gadhafi+still+unburied/5596930/story.html"&gt;Libya đã được giải phóng&lt;/a&gt;.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;NTC tuyên bố vậy.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Dân chủ nảy mầm ở Libya.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Nhiều người tin vậy.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Nhưng chưa chắc.&lt;br /&gt;Đến nay thì chỉ có thể khẳng định rằng người dân Libya đã được giải phóng khỏi chế độ độc tài của Muammar Gaddafi.&lt;br /&gt;Đôi khi, sau khi được giải phóng khỏi cái này, người ta lại rơi vào nô lệ của cái kia. Giống như một chú cừu vừa được con cọp cứu khỏi nanh vuốt mụ sư tử già vậy.&lt;br /&gt;Nhân dân Zimbabwe từng được giải phóng khỏi thực dân châu Âu để rồi lại trở thành nạn nhân của một chế độ độc tài do những vị anh hùng giải phóng thuở xưa dựng lên.&lt;br /&gt;Điều gì đang chờ đợi người dân Libya sau đêm trường độc tài và sau cuộc chiến đẫm máu vừa qua? Khó có thể đoán định được. Tự do hay tiếp tục kiếp tù đày ở một hình thái khác? Khó đoán định được. Thế nên, tiến trình xây dựng pháp luật trong giai đoạn giao thời này là cực kỳ hệ trọng, bởi nó quyết định đến ý nghĩa thực sự của từ "giải phóng" mà nhân dân Libya vừa được trao.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Nhưng có một điều là, dường như con đường cách mạng đang đi chệch mong muốn của người Mỹ: &lt;a href="http://www.blogger.com/blogmrdo.blogspot.com"&gt;Luật Sharia sẽ được tái lập&lt;/a&gt;.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-1643443000880553649?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/1643443000880553649/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/giai-phong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1643443000880553649'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1643443000880553649'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/giai-phong.html' title='Giải phóng'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7786634273637452124</id><published>2011-10-25T03:58:00.000-07:00</published><updated>2011-10-25T04:24:47.861-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Luật pháp'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>Ông chẳng bà chuộc</title><content type='html'>Về bài &lt;a href="http://trannhuong.com/news_detail/11482/TRAO-%C4%90%E1%BB%94I-V%E1%BB%9AI-NH%C3%80-B%C3%81O-HUY-%C4%90%E1%BB%A8C-V%E1%BB%80-%E2%80%9CQUY%E1%BB%80N-CH%C6%A0I-GOLF%E2%80%9D"&gt;TRAO ĐỔI VỚI NHÀ BÁO HUY ĐỨC VỀ “QUYỀN CHƠI GOLF”&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỗ này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Nếu như vậy thì tôi xin đưa ví dụ sau để so sánh: Hiện tại mọi công dân  đều có quyền mặc áo quần theo như sở thích, miễn sao nó đừng vi phạm  thuần phong mỹ tục, nhưng thẩm phán khi xử án thì phải mặc theo đúng quy  định của ngành. Vậy phải chăng chúng ta tước đi quyền “tự do trang  phục” của các vị thẩm phán?"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một sự đánh tráo ở đây:&lt;br /&gt;- Ăn bớt giờ làm việc của nhà nước để đánh gôn thì bị cấm là phải (bọn Tây nó gọi đó là tham nhũng), nhưng ngoài giờ làm việc thì làm sao cấm được?!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thẩm phán mặc trang phục theo quy định của ngành trong giờ làm việc. Nếu bắt ông ta mặc trang phục đó khi vào khách sạn với chân dài thì đúng là xâm phạm quyền tự do trang phục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ là một trong số nhiều chi tiết cần... trao đổi thêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ lên mạng rất dễ gặp những quả tranh luận như thế này.&lt;br /&gt;-----------&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7786634273637452124?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7786634273637452124/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/ong-chang-ba-chuoc.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7786634273637452124'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7786634273637452124'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/ong-chang-ba-chuoc.html' title='Ông chẳng bà chuộc'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7687767736188663589</id><published>2011-10-25T01:16:00.000-07:00</published><updated>2011-10-25T01:47:09.536-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Công ty Trung Quốc phản quốc, hehehehe</title><content type='html'>&lt;div class="title_news_detail"&gt;                         &lt;a href="http://www.baomoi.com/Home/ThoiSu/hanoimoi.com.vn/Tang-trai-ga-cho-bo-doi-huyen-dao-Truong-Sa/7222068.epi"&gt;"&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tặng trại gà cho bộ đội huyện đảo Trường Sa &lt;/span&gt;                     &lt;/a&gt;&lt;/div&gt;                     &lt;div style="float:left;font-size: small; color: Gray"&gt;                         24/10/2011 06:31                     &lt;/div&gt;                                          &lt;div style="color:#777777;float:left;padding-left:5px;"&gt;                                                        &lt;/div&gt;                                                 &lt;br /&gt;                    &lt;div class="body"&gt;                                              &lt;/div&gt;                     &lt;div class="body_detail"&gt;                         &lt;p style="text-align: justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-weight: normal;"&gt;(HNM) -  Ngày 23-10, tại TP Nha Trang (tỉnh Khánh Hòa), TƯ Hội Liên hiệp Thanh  niên Việt Nam phối hợp với Công ty cổ phần Chăn nuôi C.P Việt Nam trao  tặng bộ đội huyện đảo Trường Sa một trại gà đẻ trứng thương phẩm, nhằm  chủ động nguồn cung cấp trứng sạch, an toàn cho cán bộ, chiến sĩ và nhân  dân huyện đảo.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Theo đó, Công ty cổ phần Chăn nuôi C.P Việt Nam phối hợp với Lữ đoàn  146, vùng 4 Hải quân xây dựng, lắp đặt chuồng gà và các thiết bị lưới  bao quanh; hỗ trợ 500 gà đẻ trứng 20 tuần tuổi, đã tiêm ngừa vắcxin và 2  tấn thức ăn chăn nuôi, đồng thời hướng dẫn kỹ thuật chăn nuôi gà. Dự  kiến hằng năm, trại gà sẽ cung cấp gần 4,6 vạn quả trứng sạch cho cán  bộ, chiến sĩ và nhân dân huyện đảo Trường Sa."&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;                     &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tặng gà (thiệt) cho cán bộ, chiến sĩ Trường Sa thì tốt. Chỉ là trong câu chuyện này có một mắc mớ (của tui) nho nhỏ. Công ty C.P Việt Nam vốn là của Thái Lan nhưng giờ đối tác Trung Quốc đã &lt;a href="http://doanhnhansaigon.vn/online/nhuong-quyen/kien-thuc/2011/06/1055613/cong-ty-cp-trung-quoc-mua-lai-cong-ty-cp-viet-nam/"&gt;nắm hơn 70% cổ phần&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;Một công ty Trung Quốc tài trợ trứng gà cho bộ đội Trường Sa để uýnh Trung Quốc. Công tác địch vận của ta thành công rồi. Hehehehehe!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7687767736188663589?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7687767736188663589/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/cong-ty-trung-quoc-phan-quoc-hehehehe.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7687767736188663589'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7687767736188663589'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/cong-ty-trung-quoc-phan-quoc-hehehehe.html' title='Công ty Trung Quốc phản quốc, hehehehe'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7095142822585633024</id><published>2011-10-24T07:14:00.000-07:00</published><updated>2011-10-24T07:21:25.912-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Lãnh đạo'/><title type='text'>Hung hăng như Đinh La Thăng *</title><content type='html'>&lt;h6 class="uiStreamMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:1}"&gt;&lt;span style="font-weight: normal;"&gt;(Miềng tóm tắt toàn bộ màn ra mắt của bác La Thăng trong mấy câu thơ sau)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="messageBody translationEligibleUserMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:3}"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h6&gt;&lt;h6 style="font-style: italic; text-align: center; font-weight: normal;" class="uiStreamMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:1}"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span class="messageBody translationEligibleUserMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:3}"&gt;Ôi  dào cái bác La Thăng&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h6&gt;&lt;h6 style="font-style: italic; text-align: center; font-weight: normal;" class="uiStreamMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:1}"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span class="messageBody translationEligibleUserMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:3}"&gt;Mới lên bộ trưởng hung hăng quá trời&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h6&gt;&lt;h6 style="font-style: italic; text-align: center; font-weight: normal;" class="uiStreamMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:1}"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span class="messageBody translationEligibleUserMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:3}"&gt;Lỗ gôn bác đếch cho  chơi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h6&gt;&lt;h6 style="font-style: italic; text-align: center; font-weight: normal;" class="uiStreamMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:1}"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span class="messageBody translationEligibleUserMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:3}"&gt;Xe con bác đéo cho rời ga ra&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h6&gt;&lt;h6 style="font-style: italic; text-align: center; font-weight: normal;" class="uiStreamMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:1}"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span class="messageBody translationEligibleUserMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:3}"&gt;Đi học thời phải lệch ca&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h6&gt;&lt;h6 style="font-style: italic; text-align: center; font-weight: normal;" class="uiStreamMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:1}"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span class="messageBody translationEligibleUserMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:3}"&gt;Đi làm xe buýt thế  là bác vui&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h6&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(* Cái tít này chôm bên nhà bác &lt;a href="http://nhilinhblog.blogspot.com/2011/10/hoa-sua-non-thi-hung-hang.html"&gt;Nhị Linh&lt;/a&gt;)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7095142822585633024?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7095142822585633024/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/hung-hang-nhu-inh-la-thang.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7095142822585633024'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7095142822585633024'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/hung-hang-nhu-inh-la-thang.html' title='Hung hăng như Đinh La Thăng *'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-3233853669455872144</id><published>2011-10-20T20:55:00.000-07:00</published><updated>2011-10-20T22:27:07.778-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Quốc'/><title type='text'>Gaddafi và Trung Quốc</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Trật tự mới của thế giới có nghĩa là người Do Thái và Cơ Đốc giáo sẽ điều khiển người Hồi giáo, và nếu làm được điều đó, bước tiếp theo họ sẽ áp đảo Khổng giáo cũng như những tôn giáo khác ở Ấn Độ, Trung Quốc và Nhật Bản...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Người Cơ Đốc và Do Thái hiện đang bảo nhau rằng: Chúng ta từng cương quyết tiêu diệt Cộng Sản; đã đến lúc Phương Tây phải nghiền nát Hồi giáo và Khổng giáo.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Giờ đây, chúng ta chờ đợi cuộc đối đầu giữa Trung Quốc, nước đứng đầu phe Khổng giáo, với Mỹ, kẻ cầm đầu quân thập tự chinh Cơ Đốc. Chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chống lại những kẻ thập tự chinh. Chúng ta sát cánh cùng Khổng giáo, và bằng cách liên minh với họ, chiến đấu bên họ trong một mặt trận quốc tế, chúng ta sẽ tiêu diệt được kẻ thù chung.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Vì thế, là người Hồi giáo, chúng ta sẽ ủng hộ Trung Quốc trong cuộc chiến chống kẻ thù chung...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Chúng ta chúc Trung Quốc chiến thắng...."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Muammar al-Gaddafi phát biểu vào ngày 13.3.1994 tại Tripoli.&lt;br /&gt;-------&lt;br /&gt;Nguồn: Graham E. Fuller, &lt;span style="font-style: italic;"&gt;The Appeal of Iran&lt;/span&gt;, National Interest, 1994.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-3233853669455872144?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/3233853669455872144/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/gaddafi-va-trung-quoc.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3233853669455872144'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3233853669455872144'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/gaddafi-va-trung-quoc.html' title='Gaddafi và Trung Quốc'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-352350167853495357</id><published>2011-10-20T01:59:00.000-07:00</published><updated>2011-10-24T05:38:24.573-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Quốc'/><title type='text'>GS Tuấn: Việc đăng tải bản đồ như vậy (đường lưỡi bò) là sự lợi dụng khoa học</title><content type='html'>Sau khi nhận được phản ứng từ cộng đồng người Việt về việc đăng tải bản đồ "đường lưỡi bò", tạp chí học thuật Nature đã có&lt;a href="http://www.nature.com/nature/journal/v478/n7369/full/478285a.html"&gt; hai bài&lt;/a&gt; báo viết về vấn đề này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể coi đây là những thành công cho Việt Nam, ít nhất là ở góc độ đánh động giới học thuật quốc tế biết về tham vọng hình lưỡi bò của Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bác đọc hai bài ấy ở &lt;a href="http://www.nature.com/nature/journal/v478/n7369/full/478285a.html"&gt;đây &lt;/a&gt;và &lt;a href="http://www.nature.com/news/2011/111019/full/478293a.html?WT.ec_id=NATURE-20111020"&gt;đây&lt;/a&gt;!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để thực hiện bài &lt;a href="http://www.nature.com/news/2011/111019/full/478293a.html?WT.ec_id=NATURE-20111020"&gt;"Đấu khẩu liên quan tới các biển ở Đông Á"&lt;/a&gt;, nhà báo &lt;a href="http://www.nature.com/news/author/David+Cyranoski/index.html"&gt;David Cyranoski của &lt;/a&gt;Nature đã hỏi ý kiến rất nhiều người Việt, chẳng hạn &lt;a href="http://nguyenvantuan.net/"&gt;giáo sư Nguyễn Văn Tuấn&lt;/a&gt;, anh Nguyễn Hùng ở Úc. Tiến sĩ Dương Danh Huy cùng các thành viên trong Quỹ Nghiên cứu Biển Đông cũng đã trao đổi thẳng thắn với &lt;a href="http://www.nature.com/news/author/David+Cyranoski/index.html"&gt;David Cyranoski&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cyranoski đã có một câu hỏi khiến nhiều người Việt giật mình, đại khái là khi các nhà khoa học Việt Nam đăng bản đồ Việt Nam trên các tập san quốc tế thì có đính kèm các vùng tranh chấp (như Spratlys và Paracels) vào không (ý ông ta liên hệ tới vụ học giả Trung Quốc đăng bản đồ "đường lưỡi bò"). Tất nhiên người Việt Nam chúng ta có thể nói với nhau rằng "Hoàng Sa, Trường Sa là lãnh thổ không tranh chấp của Việt Nam", nhưng để giải thích (và cao hơn là thuyết phục) cho một người trung lập tường tận về điều đó, cũng như làm cho họ hiểu rằng vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa rất khác so với tham vọng lưỡi bò của Trung Quốc, thì nan giải hơn nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;----------&lt;br /&gt;Sáng nay báo Thanh Niên &lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20111020/Khong-co-cho-cho-duong-luoi-bo.aspx"&gt;đã có bài phản ánh chuyện này&lt;/a&gt;.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-352350167853495357?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/352350167853495357/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/gs-tuan-viec-ang-tai-ban-o-nhu-vay-uong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/352350167853495357'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/352350167853495357'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/gs-tuan-viec-ang-tai-ban-o-nhu-vay-uong.html' title='GS Tuấn: Việc đăng tải bản đồ như vậy (đường lưỡi bò) là sự lợi dụng khoa học'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-3410329481139477412</id><published>2011-10-16T20:07:00.000-07:00</published><updated>2011-10-17T22:41:41.270-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tranh chấp'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Quốc'/><title type='text'>Thác Bản Giốc</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-yTLGefWY0Wg/TpuhxfRscwI/AAAAAAAAEGk/6z3MhJQkMFs/s1600/Thac%2BBan%2BGioc.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 364px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-yTLGefWY0Wg/TpuhxfRscwI/AAAAAAAAEGk/6z3MhJQkMFs/s400/Thac%2BBan%2BGioc.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5664298827929907970" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trang tin News.com.au (một bộ phận thuộc tập đoàn News Corp. của ông trùm &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Rupert_Murdoch" title="Rupert Murdoch"&gt;Rupert Murdoch&lt;/a&gt;) vừa &lt;a href="http://www.news.com.au/travel/galleries/gallery-e6frflw0-1226159407143?page=6"&gt;đăng loạt ảnh về những ngọn thác kỳ vĩ nhất thế giới&lt;/a&gt;. Ở phần thác Bản Giốc, News.com.au ghi chú: Detian Falls, China (Thác Đức Thiên, Trung Quốc).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách ghi này gây phương hại tới chủ quyền Việt Nam và không thể chấp nhận được, bởi lẽ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Theo &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2009/01/3ba0a080/"&gt;Hiệp ước 1999&lt;/a&gt;, ngọn thác này đã bị cưa làm hai (không nhất thiết hiểu là 50/50), một phần thuộc Trung Quốc, một phần thuộc Việt Nam. Trong hình chụp được đăng trên trang News.com.au, có cả phần Việt Nam lẫn phần Trung Quốc, nhưng trang tin này chỉ ghi chú "Detian Falls, China" làm người đọc hiểu nhầm ngọn thác này hoàn toàn thuộc về Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Bản trên News.com.au ghi nguồn là Wikipedia, nhưng trong &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Detian_%E2%80%93_Ban_Gioc_Falls"&gt;bách khoa toàn thư mở&lt;/a&gt; Wiki, người ta ghi một tổ hợp tên Trung - Việt "Detian – Ban Gioc Falls", chứ không phải kiểu ghi "thuộc về Trung Quốc" như trang tin của ông trùm Murdorch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Cùng trong loạt ảnh những ngọn thác kỳ vĩ nhất thế giới, các ngọn thác nằm trên đường biên giới hai nước đều được chú thích thuộc về hai nước rất rõ ràng, như Victoria (Zambia/Zimbabwe); Iguazu (Argentina/Brazil); Niagra (USA/ Canada), trong khi thác Bản Giốc nằm giữa biên giới Việt - Trung lại chỉ ghi là "Detian Falls, China".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong loạt ảnh những ngọn thác ngoạn mục nhất thế giới, ở hình thứ 7, &lt;a href="http://www.life.com/gallery/25932/image/dv1260026/worlds-most-spectacular-waterfalls#index/6"&gt;tạp chí Life&lt;/a&gt; cũng ghi là "Detian Falls, China".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một thiệt hại dễ hình dung nhất mà cách ghi chú này gây ra, đó là: sau khi đọc thông tin này, các độc giả (bên ngoài Việt Nam và Trung Quốc) muốn đi du lịch thác Bản Giốc sẽ đăng ký qua đường Trung Quốc, chứ không phải Việt Nam.&lt;br /&gt;-----------&lt;br /&gt;Các bác quan tâm những vấn đề tương tự, xin đọc &lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20111016/Google-Maps-can-go-bo-duong-luoi-bo.aspx"&gt;bài của Tiến sĩ Lê Văn Út &lt;/a&gt;về đường lưỡi bò trên Google Maps tiếng Hoa được đăng trên Thanh Niên hoặc &lt;a href="http://utvle.wordpress.com/2011/10/16/thanhnien-google-maps-c%e1%ba%a7n-g%e1%bb%a1-b%e1%bb%8f-%e2%80%9cd%c6%b0%e1%bb%9dng-l%c6%b0%e1%bb%a1i-bo%e2%80%9d/"&gt;bài trên trang của bác Út&lt;/a&gt;.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-3410329481139477412?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/3410329481139477412/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/thac-ban-gioc.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3410329481139477412'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3410329481139477412'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/thac-ban-gioc.html' title='Thác Bản Giốc'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-yTLGefWY0Wg/TpuhxfRscwI/AAAAAAAAEGk/6z3MhJQkMFs/s72-c/Thac%2BBan%2BGioc.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-3699369163354849950</id><published>2011-10-04T05:06:00.000-07:00</published><updated>2011-10-04T06:00:53.667-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>The South China Sea is not China's Sea</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;Biển Nam Trung Hoa không phải là biển CỦA Trung Hoa&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;               &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cái tít tiếng Anh không phải của tôi, nó là của tiến sĩ Dương Danh Huy trong&lt;a href="http://www.atimes.com/atimes/Southeast_Asia/MJ05Ae03.html"&gt; bài viết trên Asia Times&lt;/a&gt;. Tôi thích cái tít tiếng Anh, một kiểu chơi chữ hay đại khái như thế. (Tôi nhớ năm kỉa năm kia, báo The Sun đưa tin Beckham trở lại đá bóng sau khi chấn thương: Becks is back. Giản dị mà hay, dịch không được).&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Sẽ là vô lý nếu nước Anh đòi chủ quyền phần lớn Eo biển Anh (English Channel, dân Việt thường gọi Biển MăngSờ - La Manche), Iran đòi nguyên Vịnh Ba Tư, Thái Lan đòi Vịnh Thái Lan, Việt Nam đòi Vịnh Bắc Bộ, Nhật Bản đòi Biển Nhật Bản, hoặc Mexico đòi Vịnh Mexico.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;                  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Thế nhưng đấy chính là điều mà Trung Quốc đang làm khi đòi hỏi chủ quyền gần hết Biển Đông...".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;                 &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi tạm dịch một đoạn như thế. Bác nào quan tâm thì chích vào trên kia để đọc nguyên bản. Bài rất thú vị.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bác Huy và các đồng sự hiện có một chiến thuật rất hay là tăng cường viết bài tiếng Anh (không biết có tiếng gì khác nữa không) về vấn đề Biển Đông gửi các báo nước ngoài. Tôi nghĩ điều này sẽ rất hữu ích trong việc cho thế giới biết rõ hơn về tranh chấp Biển Đông, về âm mưu lưỡi bò của Trung Quốc. Các bài viết cũng có thể tác động tới mấy nước liên quan như Philippines, Malaysia... Tôi nghĩ đây cũng giống như một kênh ngoại giao nhân dân vậy (hehehe, hơi tuyên giáo nhưng đó chính xác là điều tôi muốn nói).&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bên cạnh đó, tôi dẫn bài viết này ra đây còn có một lý do khác. Đó là cái tên South China Sea rất ngứa mắt kia. Nói chung tôi không thích nó, người Việt Nam không ai thích nó. Nhưng thế giới quen gọi như thế rồi. Khó mà thay đổi thế giới.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm kia tôi viết &lt;a href="http://blogmrdo.blogspot.com/2011/09/luoi-bo-nup-bong-khoa-hoc.html"&gt;bài này&lt;/a&gt;, có câu: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Động thái rút kinh nghiệm, sửa sai của Google và NGS là đáng ghi nhận"&lt;/span&gt;. Nhiều bác đã gửi meo, gọi điện tố cáo với tôi rằng: Google vẫn để chữ "South China Sea" để chỉ Biển Đông chứ đã sửa đâu mà sửa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biết nói thế nào nhỉ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi mới quanh co vòng vo rằng cái tên biển đó không phải là cái mà trước đây chúng ta đấu tranh bắt Google Maps sửa, với lại tên đó cũng không mặc định quyền sở hữu của Trung Quốc. Ấn Độ đâu có ôm cả Ấn Độ Dương đâu. (Thái Bình Dương cũng đâu thuộc tỉnh Thái Bình, hehehe!). Nhưng mà nói gì thì nói, mấy bác kia cũng chẳng vui lòng chút nào. Tôi cũng không vui khi thấy tên biển là South China Sea. Toàn bộ người Việt mình không thích cái tên South China Sea, Nam Hải, Biển Nam Trung Hoa, nên mới gọi nó là Biển Đông, tức lấy Việt Nam làm chủ thể (biển phía Đông Việt Nam). Nhưng mà bắt thế giới trung lập ngoài kia gọi theo Việt Nam thì là cả một vấn đề. (Cũng tương tự như Biển Nhật Bản vậy, ông Hàn Quốc bảo tôi phải gọi là Biển Triều Tiên, Biển Đông... thì tôi cũng ậm ừ cho vui, chứ mai mốt tôi vẫn cứ gọi Biển Nhật Bản. Không phải tôi ủng hộ Nhật Bản, ghét Hàn Quốc, chỉ đơn giản là quen miệng rồi).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chung, phản đối một tổ chức phương Tây đăng hình lưỡi bò kèm theo bản đồ của Trung Quốc thì dễ, yêu cầu tổ chức đó ghi chú Paracels và Spratlys thuộc về Việt Nam lại là chuyện khác, phức tạp hơn nhiều.&lt;br /&gt;----------&lt;br /&gt;----------&lt;br /&gt;Ở đây &lt;a href="http://www.ndanghung.com/bai-viet/2011/10/02/tri-thuc-chuyen-gia-viet-nam-trong-va-ngoai-nuoc-tham-gia-phan-doi-duong-luoi-bo-trung-quoc-tai-bien-dong-nam-a.html/"&gt;có một cuộc vận động chống lưỡi bò&lt;/a&gt;, tôi ký rồi. Bác nào thấy nên ký thì ký.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-3699369163354849950?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/3699369163354849950/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/south-china-sea-is-not-chinas-sea.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3699369163354849950'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3699369163354849950'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/south-china-sea-is-not-chinas-sea.html' title='The South China Sea is not China&apos;s Sea'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7812251572117552375</id><published>2011-10-02T18:46:00.000-07:00</published><updated>2011-10-02T19:08:27.996-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Quốc'/><title type='text'>Cần chủ động ngăn chặn “đường lưỡi bò”</title><content type='html'>&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;&lt;b style=""&gt;Tôi vừa có trao đổi với tiến&lt;/b&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal"&gt; sĩ Dương Danh Huy về việc Trung Quốc lợi dụng các tạp chí khoa học quốc tế để đăng tải yêu sách đường lưỡi bò. Bài đã được &lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20111002/tien-si-duong-danh-huy-can-chu-dong-ngan-chan-duong-luoi-bo.aspx"&gt;đăng trên Thanh Niên&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt; Trong phần trả lời, anh Huy đã có gợi ý rất hay và rất sát sườn cho Chính phủ Việt Nam. Mong rằng những gợi ý như thế này sẽ được tiếp thu.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Bài viết:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Việc Trung Quốc đưa bản đồ thể hiện yêu sách đường lưỡi bò lên các ấn phẩm khoa học quốc tế, chẳng hạn bài báo trên các tạp chí học thuật danh tiếng Science và Nature, là một âm mưu đã được tính toán kỹ lưỡng nằm trong kế hoạch bành trướng  biển Đông. Tiến sĩ Dương Danh Huy trao đổi với Thanh Niên về vấn đề này.  &lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt; &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal"&gt;* Theo ông, tại sao một tạp chí uy tín như Science lại đăng một bản đồ như vậy? Phải chăng đội ngũ bình duyệt của họ không biết về tranh chấp biển Đông?&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt; - Người bình duyệt cho một bài trên Science là những chuyên gia trong lãnh vực của bài đó chứ không nhất thiết là trong lĩnh vực tranh chấp lãnh thổ nói chung, hay tranh chấp biển Đông nói riêng. Khả năng là họ từng nghe đến vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, nhưng khó đòi hỏi là họ quen thuộc với những tranh chấp này, hay nhất là đòi hỏi họ tự thấy ngay ý nghĩa của các bản đồ lưỡi bò trong bài chúng ta đang nói tới. Vì vậy, tôi nghĩ đó là do sự sơ suất.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt; Như một thí dụ để minh họa, năm 2008, ngay cả Hội đồng Olympic Quốc tế, một cơ quan đáng lẽ phải có kiến thức về quan hệ quốc tế và phải tuyệt đối trung lập về tranh chấp lãnh thổ, cũng đã có sơ suất khi để Trung Quốc vẽ đường lưỡi bò lên bản đồ rước đuốc Olympic.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt; Nhưng bản thân chúng ta, bao gồm người dân và nhà nước, là những người có trách nhiệm chính. Mình muốn người ta biết thì mình phải nói, không chỉ khi phải "chữa cháy", mà cả để "phòng cháy".&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt; &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal"&gt;* Đăng bản đồ có yêu sách đường lưỡi bò trên các tạp chí khoa học quốc tế dường như là một chiến thuật mới của Trung Quốc. Theo anh thì cách làm này tạo ra cho Việt Nam (và cả những nước liên quan khác) những hiểm họa gì?&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt; - Việc gửi bản đồ có yêu sách đường lưỡi bò đến các tạp chí khoa học không đơn giản là một chiến thuật mới mà là hệ quả tất nhiên từ chính sách có tính toán của Trung Quốc. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Thứ nhất, cách đây vài năm, nếu tôi nhớ không lầm thì là 2007, Trung Quốc ra chỉ thị là tất cả các bản đồ Trung Quốc phải có đường lưỡi bò. Như vậy, khi một nhà khoa học dùng một bản đồ Trung Quốc cho công trình của mình thì khả năng là nó sẽ có đường lưỡi bò. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Thứ nhì, chính sách của Trung Quốc là quảng bá cho đường lưỡi bò. Thí dụ như năm 2008, Trung Quốc đã cho đường lưỡi bò vào bản đồ rước đuốc Olympic, mà anh Lê Minh Phiếu, một trong những người được chọn để rước đuốc, đã viết thư đến Hội đồng Olympic Quốc tế để phản đối. Một số quả địa cầu của các nhà xuất bản Âu, Mỹ hay công ty đồ chơi Âu, Mỹ, thì các nhà gia công Trung Quốc cũng chèn đường lưỡi bò vào. Như vậy, việc Trung Quốc lạm dụng các kênh học thuật nói riêng, hay tất cả những kênh khác&lt;span style="mso-spacerun:yes"&gt;  &lt;/span&gt;họ có thể, để quảng bá cho đường lưỡi bò, là việc chúng ta phải biết là sẽ xảy ra.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt; Trước hết, những điều Trung Quốc làm là nhằm bình thường hóa đường lưỡi bò, vốn là một thứ bất thường và vô lý, trong nhận thức của thế giới. Thứ nhì, Trung Quốc sẽ nói rằng những ấn phẩm với đường lưỡi bò là những sự công nhận của thế giới, và nói rằng sự không phản đối là sự thừa nhận. Thứ ba, chiến lược của Trung Quốc là chiếm biển Đông bằng sự kiểm soát trên thực tế, và quảng bá đường lưỡi bò sẽ góp phần tạo ấn tượng là Trung Quốc có kiểm soát trên thực tế. Tất cả những điều này đều có hại cho Việt Nam.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt; &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal"&gt;* Chúng ta phải làm gì để ngăn chặn việc Trung Quốc quảng bá đường lưỡi bò trên các ấn phẩm và phương tiện khác ở tầm quốc tế? Hay chỉ đơn giản là “săn tìm” và lên tiếng như lâu nay?&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Chúng ta phải xây dựng cơ sở hạ tầng để "phòng cháy", "phát hiện", và "chữa cháy". "Phát hiện" thì chúng ta có gần 100 triệu người Việt trong nước và nhiều triệu người ở nước ngoài. Sau khi "phát hiện" thì cách "chữa cháy" hiệu nghiệm nhất là một cơ quan có thẩm quyền nhà nước viết thư yêu cầu chỉnh sửa những thông tin sai trái. Song song với yêu cầu chỉnh sửa, cơ quan có thẩm quyền nhà nước đó phải "phòng cháy" bằng cách lưu ý đối tượng về rủi ro liên quan tới thông tin sai trái, và nguyên tắc để xử lý.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt; Cơ sở hạ tầng cho những việc trên chỉ cần một website hay địa chỉ email và một vài nhân viên làm viên bán thời gian cho cơ quan có thẩm quyền nhà nước để yêu cầu chỉnh sửa những thông tin sai trái.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Ngoài ra, chúng ta phải "phòng cháy" rộng rãi hơn bằng cách nâng cao ý thức và kiến thức trên thế giới về Hoàng Sa, Trường Sa, về tranh chấp Biển Đông.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal"&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style:normal"&gt;Science&lt;/i&gt; chấn chỉnh việc đăng bản đồ&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Ngày 30.9, tạp chí khoa học &lt;i style="mso-bidi-font-style:normal"&gt;Science&lt;/i&gt; đã đăng thư của ban biên tập với nội dung: “&lt;i style="mso-bidi-font-style:normal"&gt;Trong bài khảo cứu&lt;/i&gt; Lịch sử dân số Trung Quốc và những thách thức trong tương lai &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal"&gt;ở chuyên mục về Dân số trên số xuất bản ngày 29.7&lt;/i&gt;, &lt;i style="mso-bidi-font-style:normal"&gt;hình 1 thể hiện bản đồ vùng biển Đông. Chúng tôi được biết nhiều bạn đọc cho rằng việc đăng bản đồ này là sự thừa nhận của &lt;/i&gt;Science&lt;i style="mso-bidi-font-style:normal"&gt; về đường biên giới biển vẽ trong bức hình đó. Thật ra không phải vậy.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal"&gt;Chủ trương của &lt;/i&gt;Science&lt;i style="mso-bidi-font-style:normal"&gt;, được tìm thấy tại trang đầu đề của mỗi số tạp chí, nêu rõ&lt;/i&gt; ‘tất cả bài viết đăng trên Science - bao gồm xã luận, tin tức và bài bình luận, mục điểm sách - được ký tên và thể hiện quan điểm của cá nhân người viết và không phải là quan điểm chính thức của Hiệp hội Mỹ vì sự phát triển khoa học (AAAS) hay của các tổ chức mà tác giả là thành viên’. Science &lt;i style="mso-bidi-font-style:normal"&gt;không đứng về bên nào trong các yêu sách về quyền tài phán đối với vùng biển có trong bản đồ đó. Chúng tôi đang rà soát lại quy trình tiếp nhận bản đồ kèm theo các bài viết để trong tương lai&lt;/i&gt; Science &lt;i style="mso-bidi-font-style:normal"&gt;không bị cho là có thiên vị hay ủng hộ một bên nào trong các tranh chấp lãnh thổ, lãnh hải&lt;/i&gt;”.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Lời giải thích được đưa ra sau khi cộng đồng người Việt khắp thế giới phản đối việc &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal"&gt;Science&lt;/i&gt; đăng bài viết &lt;i style="mso-bidi-font-style:normal"&gt;Lịch sử dân số&lt;/i&gt;… của tác giả Trung Quốc Bành Hi Triết có kèm bản đồ thể hiện yêu sách “đường lưỡi bò” ngang ngược. Báo Thanh Niên đã lên tiếng về vấn đề này trong bài &lt;a href="http://blogmrdo.blogspot.com/2011/09/luoi-bo-nup-bong-khoa-hoc.html"&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style:normal"&gt;“Đường lưỡi bò” núp bóng khoa học&lt;/i&gt;&lt;/a&gt; trên số ra ngày 28.9. Về lời giải thích của Science, kỹ sư Nguyễn Hùng ở Úc, một người rất tích cực đấu tranh phản đối Trung Quốc lợi dụng các ấn phẩm quốc tế để đăng yêu sách đường lưỡi bò, nói: “Đọc qua thư trả lời, tuy chúng ta không thể bắt họ phải hủy cái bản đồ lưỡi bò, nhưng kết quả việc làm của chúng ta là tạo được một sự hiểu biết và quan tâm của họ đối với âm mưu chèn bản đồ lưỡi bò sai trái vào bài viết của các tác giả người Trung Quốc”.&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7812251572117552375?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7812251572117552375/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/can-chu-ong-ngan-chan-uong-luoi-bo.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7812251572117552375'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7812251572117552375'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/can-chu-ong-ngan-chan-uong-luoi-bo.html' title='Cần chủ động ngăn chặn “đường lưỡi bò”'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-617484924853581243</id><published>2011-10-01T20:37:00.000-07:00</published><updated>2011-10-02T18:48:18.338-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tranh chấp'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Science trả lời</title><content type='html'>Sự kiện người Việt phản đối một số tạp chí khoa học quốc tế (có thể do sơ suất) &lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110927/Duong-luoi-bo-nup-bong-khoa-hoc.aspx"&gt;đăng bản đồ thể hiện yêu sách Đường lưỡi bò kèm theo các bài báo của tác giả Trung Quốc&lt;/a&gt; đã thu được kết quả sơ bộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Science vừa đăng một cái Editor's Note để phân trần chuyện này. Cách thức và nội dung trả lời của Science chưa hẳn là thỏa đáng, nhưng dù sao đó cũng là một thành quả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc chiến vẫn còn dài.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-617484924853581243?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/617484924853581243/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/science-tra-loi.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/617484924853581243'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/617484924853581243'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/10/science-tra-loi.html' title='Science trả lời'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7035816717144925509</id><published>2011-09-28T00:18:00.000-07:00</published><updated>2011-10-01T23:21:21.646-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Quốc'/><title type='text'>Lưỡi bò núp bóng khoa học</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-HIiAHfoh4oM/ToLQpqlxKNI/AAAAAAAAEGc/Xiq81hlKKs4/s1600/New2.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 204px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-HIiAHfoh4oM/ToLQpqlxKNI/AAAAAAAAEGc/Xiq81hlKKs4/s400/New2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5657313496156678354" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-DWRrjL97lsM/ToLQddjBpwI/AAAAAAAAEGU/tMFDs7SmJRo/s1600/New2.jpg"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-Tviz8uBxL0g/ToLQdOV1AWI/AAAAAAAAEGM/-RaeC-KXbIY/s1600/New1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 393px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-Tviz8uBxL0g/ToLQdOV1AWI/AAAAAAAAEGM/-RaeC-KXbIY/s400/New1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5657313282415198562" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Tôi vừa &lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110927/Duong-luoi-bo-nup-bong-khoa-hoc.aspx"&gt;có bài viết này&lt;/a&gt; trên Thanh Niên, về việc Trung Quốc lợi dụng các tạp chí khoa học quốc tế để đăng tải bản đồ thể hiện yêu sách đường lưỡi bò của họ đối với Biển Đông. Trong bài viết gốc, có một chỗ tôi nhầm, do diễn dịch sai ý của tiến sĩ Dương Danh Huy. Câu sai đó là: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Hiện tiến sĩ Dương Danh Huy đang thay mặt các nhóm người Việt ở khắp nơi trên thế giới thảo thư yêu cầu Science đính chính và chấm dứt việc đăng bản đồ phương hại tới chủ quyền Việt Nam trong tương lai"&lt;/span&gt;. Sau khi đọc bài viết, anh Huy đã có ý kiến rằng bức thư đó do nhiều người bàn thảo và anh là tác giả chính. Anh nói:&lt;span style="font-style: italic;"&gt; "Cần sửa câu này vì tôi không và không thể thay mặt ai."&lt;/span&gt; Tôi xin rút kinh nghiệm và rất xin lỗi anh Huy cùng các bạn đọc. Nếu bác nào trích dẫn lại bài trên Thanh Niên, xin lấy bản đã được hiệu đính. Câu sửa tôi để màu đỏ dưới đây.&lt;br /&gt;Trân trọng,&lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110927/Duong-luoi-bo-nup-bong-khoa-hoc.aspx"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Mr. Do&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110927/Duong-luoi-bo-nup-bong-khoa-hoc.aspx"&gt;"ĐƯỜNG LƯỠI BÒ" NÚP BÓNG KHOA HỌC&lt;/a&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;b style=""&gt;Tạp chí học thuật Science vừa đăng bài báo của học giả Xizhe Peng, trong đó kèm nhiều bản đồ thể hiện “yêu sách đường lưỡi bò” của Trung Quốc trên biển Đông. Và đây không phải là trường hợp cá biệt.&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Tuần san Science của Hiệp hội Mỹ vì sự phát triển khoa học (AAAS) là một trong những tạp chí học thuật uy tín nhất, được trích dẫn nhiều nhất thế giới. Trong số báo ra ngày 29.7.2011, Science đăng tải bài “Lịch sử dân số Trung Quốc và những thách thức trong tương lai” (China’s Demographic History and Future Challenges&lt;b style=""&gt; &lt;/b&gt;của Xizhe Peng (Bành Hi Triết). Bài báo cho ta một cái nhìn tổng quát về dân số Trung Quốc qua các thời kỳ, cũng như chỉ ra các thách thức về dân số tại đất nước đông dân nhất hành tinh. Sẽ không có gì đáng bàn nếu đây chỉ là một công trình khoa học thuần túy…&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;b style=""&gt;Chiêu “Tăng Sâm giết người”&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Điều đáng chú ý là trong phần viết về tỉ lệ các độ tuổi của dân số Trung Quốc, tác giả Xizhe Peng (Bành Hi Triết) đã đăng kèm 4 bản đồ. Trong đó, bên cạnh mỗi bản đồ lớn in hình lục địa Trung Quốc, còn có bản đồ nhỏ ghi chú “South China Sea” (biển Nam Trung Hoa, tức biển Đông), cùng đường lưỡi bò (yêu sách hình chữ U) ôm trọn vùng biển này. Có thể dễ dàng nhận thấy phía trong đường lưỡi bò ngang ngược ấy là hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;“Đường lưỡi bò” là một yêu sách vô lý của Trung Quốc, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền biển đảo của Việt Nam và một số nước khác trong khu vực. Giới chức Việt Nam, Indonesia, Philippines đã nhiều lần phản đối chính thức. Giới quan sát và nhiều chuyên gia độc lập trên thế giới, bằng các luận cứ không thể chối cãi, từng chỉ ra sự phi lý của yêu sách đường lưỡi bò. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Thế nhưng, bằng cách này hay cách khác, bất chấp công lý, phía Trung Quốc vẫn phổ biến yêu sách đường lưỡi bò của mình, song song với các hành động cơ bắp gây lo ngại trên biển Đông.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Bài báo trên Science không phải là trường hợp đầu tiên. N&lt;a href="http://bee.net.vn/channel/1983/201106/Gioi-KHVN-phan-doi-chu-thich-sai-ve-ban-do-TQ-1802883/"&gt;&lt;span style="text-decoration: none; color: rgb(0, 0, 0);"&gt;gày 19.4.2011&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;, tạp chí &lt;a href="http://www.elsevier.com/wps/find/journaldescription.cws_home/404/description#description"&gt;&lt;span style="text-decoration: none; color: rgb(0, 0, 0);"&gt;Journal of Waste Management&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; đã đăng bài “Thu gom phân loại chất thải rắn đô thị tại nguồn: Một phân tích so sánh” (&lt;a href="http://www.ncbi.nlm.nih.gov/pubmed/21504843"&gt;&lt;span style="text-decoration: none; color: rgb(0, 0, 0);"&gt;Municipal solid waste source-separated collection in China: A comparative analysis&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;) của nhóm tác giả Trung Quốc Jun Tai, Weiqian Zhang, Yue Che và Di Feng, trong đó cũng đính kèm bản đồ minh họa có in hình yêu sách đường lưỡi bò. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Có thể thấy, một bộ phận người Trung Quốc, kể cả giới học giả rất am tường về lý lẽ, luật pháp, đã bất chấp lý lẽ, luật pháp quốc tế để truyền bá cái yêu sách ngang ngược của mình. Có thể thấy, Trung Quốc đang chủ ý đăng tải bản đồ đường lưỡi bò “mọi lúc, mọi nơi” với mục đích “mưa lâu thấm đất”. Những hình ảnh đường lưỡi bò vô lý được lặp đi lặp lại sẽ khiến người đọc dần quen mắt, rồi tiếp nhận chúng một cách thản nhiên. Chiêu này làm ta nhớ tới câu chuyện “Tăng Sâm giết người” thuở xưa. Sau ba lần nhận được cùng một thông tin sai sự thật, bà mẹ Tăng Sâm ban đầu không tin nhưng rốt cuộc đã tin rằng con mình giết người. Cách làm của Trung Quốc ở đây cũng vậy, nói dối một lần thiên hạ chưa tin thì nói dối tiếp nữa, và tiếp nữa.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Lâu nay, Trung Quốc chủ yếu phổ biến các bản đồ với yêu sách ngang ngược của họ ra đại chúng. Giờ đây, họ bắt đầu tấn công mạnh vào giới hàn lâm. Việc đăng tải bản đồ với yêu sách đường lưỡi bò trên các chuyên san khoa học uy tín thế giới sẽ có tác dụng mạnh, do được cộng hưởng từ uy tín của các tạp chí này.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;b style=""&gt;Phải chấm dứt việc đăng bản đồ phi lý&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Thông tin về bài báo có tấm bản đồ vô lý của Science được tiến sĩ Dương Danh Huy ở Anh chuyển tới báo Thanh Niên. Ông Huy cho biết người Việt ở khắp thế giới đang nỗ lực đấu tranh để chống lại yêu sách đường lưỡi bò của Trung Quốc, mà trước hết là ngăn chặn việc đăng tải các bản đồ sai trái trên các ấn phẩm quốc tế. Ở Canada có nhóm Xóa Lưỡi Bò của tiến sĩ Bùi Quang Hiển và tiến sĩ Trần Ngọc Tiến Dũng; ở Úc, Mỹ và New Zealand có nhóm của các anh Nguyễn Hùng, Ngô Khoa Bá, Lê Quang Long; ở Đức có nhóm VLOS của anh Cao Xuân Hiếu. Nhóm Xóa Lưỡi Bò đã mở một trang mạng cập nhật liên tục các bài báo khoa học có kèm bản đồ đường lưỡi bò và sau đó gửi thư tới ban biên tập ấn phẩm đó để phản đối.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Nhiều người Việt trên thế giới, trong đó có tiến sĩ Dương Danh Huy, đang cùng  nhau thảo thư yêu cầu &lt;/span&gt;&lt;em style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Science &lt;/em&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;đính chính và chấm dứt việc đăng bản đồ  phương hại tới chủ quyền Việt Nam trong tương lai.&lt;/span&gt; Bức thư có đoạn viết: &lt;i style=""&gt;“Là một chuyên san khoa học uy tín, Science không nên đăng tải yêu sách của một phía đối với một vùng tranh chấp, gây phương hại cho các phía khác. Science không nên cho phép các nhà khoa học lợi dụng để biến thành một nơi đăng tải các yêu sách về lãnh thổ của họ. Science cần tránh việc gây ra cho khán giả hiểu nhầm rằng tạp chí này đang ủng hộ hoặc thể hiện sự thiên vị đối với yêu sách lãnh thổ của một phía nào đó, gây phương hại cho những phía khác”&lt;/i&gt;. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Theo tiến sĩ Dương Danh Huy, việc phát hiện và phản đối bản đồ đường lưỡi bò trên các ấn phẩm quốc tế là cực kỳ quan trọng, là “sống còn” đối với Việt Nam. Dễ thấy rằng dù các tài liệu này không có giá trị pháp lý trong giải quyết tranh chấp, nhưng chúng sẽ gây ra ngộ nhận trong cộng đồng quốc tế, mà đặc biệt ở đây là cộng đồng khoa học. Trung Quốc sẽ càng hưởng lợi khi có nhiều người hơn nữa tin vào bản đồ đường lưỡi bò. Không chỉ truy tìm và phản đối, phía Việt Nam cần chủ động liên hệ với các tạp chí học thuật để ngăn chặn việc đăng tải các bản đồ tương tự trong tương lai. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Trước đây, Hội Địa lý Quốc gia (NGS) ở Mỹ từng đăng bản đồ phương hại đến chủ quyền Việt Nam trên biển Đông, sau khi nhiều tổ chức, cá nhân, cơ quan báo chí, chính quyền Việt Nam lên tiếng, NGS đã đính chính, sửa đổi. Dịch vụ Google Maps của hãng Google cũng đã thực hiện điều tương tự. Động thái rút kinh nghiệm, sửa sai của Google và NGS là đáng ghi nhận. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Science, là một chuyên san khoa học uy tín hàng đầu thế giới, cần nghiêm túc rút kinh nghiệm, đính chính đối với các bản đồ gây phương hại tới chủ quyền Việt Nam đã đăng trên ấn phẩm của mình và cần chấm dứt việc đăng tải các tài liệu tương tự trong tương lai. Các tạp chí, nhà xuất bản khác, được nêu tên và chưa được nêu tên trong bài viết này, cũng cần thực hiện điều tương tự.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Đ.H&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt; &lt;b style=""&gt;&lt;u&gt;Box: &lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;b style=""&gt;Nature cũng bị học giả Trung Quốc xỏ mũi (hoặc là &lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;lợi dụng - mới thêm vào)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Theo thông tin của nhóm Xóa Lưỡi Bò đã được chúng tôi kiểm chứng, chuyên san Nature, tạp chí khoa học được trích dẫn nhiều nhất thế giới và thậm chí còn nổi tiếng hơn cả Science, vào ngày 2.9.2010 đã đăng bài “Những tác động của biến đổi khí hậu lên nguồn nước và ngành nông nghiệp tại Trung Quốc” (The impacts of climate change on water resources and agriculture in China) của nhóm tác giả người Trung Quốc (Shilong Piao cùng đồng sự) kèm bản đồ đường lưỡi bò. Một loạt ấn phẩm của các nhà xuất bản Elsevier (Hà Lan), Springer (Đức), Wiley (Mỹ), tạp chí Journal of Petroleum Science and Engineering… cũng đăng bản đồ đường lưỡi bò kèm theo các bài báo khoa học của tác giả Trung Quốc.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Ảnh kèm: Hình bản đồ thể hiện yêu sách đường lưỡi bò của Trung Quốc đăng trên Science.  Dấu gạch chéo là của tôi. Ảnh: Chụp lại từ Science&lt;/p&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7035816717144925509?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7035816717144925509/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/09/luoi-bo-nup-bong-khoa-hoc.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7035816717144925509'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7035816717144925509'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/09/luoi-bo-nup-bong-khoa-hoc.html' title='Lưỡi bò núp bóng khoa học'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-HIiAHfoh4oM/ToLQpqlxKNI/AAAAAAAAEGc/Xiq81hlKKs4/s72-c/New2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-5344780806367513178</id><published>2011-09-16T02:33:00.000-07:00</published><updated>2011-10-04T20:03:29.221-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Phản đối cái gì?</title><content type='html'>&lt;p&gt;"&lt;a href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/anti-cn-protest-paris-ta-09152011140727.html"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Người Việt ở Paris biểu tình phản đối công hàm 1958&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đã 53 năm ngày cố Thủ Tướng Phạm văn Đồng ký công hàm 14 tháng 9 năm 1958  công nhận chủ quyền 12 hải lý của Trung Quốc, qua đó coi như công nhận chủ quyền  của Trung Quốc trên hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa".&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Theo RFA&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tôi ghi nhanh vài băn khoăn của mình (đã pót trên Facebook):&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;1. Trong khi các chuyên gia kêu gọi và đưa ra  những lập luận để phủ nhận hiệu lực pháp lý của Công hàm 1958, thì RFA nói như thế  này có vẻ như thừa nhận giá trị pháp lý của Công hàm 1958.&lt;a class="actorName" href="http://www.facebook.com/profile.php?id=605815611" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:35}" hovercard="/ajax/hovercard/user.php?id=605815611"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span class="actorName"&gt;2. K&lt;/span&gt;hi có một ai đó nói đại khái là "Công hàm bán nước", "Đảng CSVN bán  nước bằng Công hàm 1958", "Phản đối Công hàm 1958 bán nước"... thì có nghĩa là hành động bán nước đó đã được thực  hiện. Giờ tụi tôi chửi cái hành động bán nước đó.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;3. Tôi nghĩ nên chăng, nếu vừa muốn chửi ông ABC, đảng ABC vừa  muốn bảo vệ chủ quyền thì người biểu tình nên hô: Phản đối ý định bán nước bất  thành của ông ABC, của đảng ABC...&lt;a class="actorName" href="http://www.facebook.com/neitcouq" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:35}" hovercard="/ajax/hovercard/user.php?id=1160581899"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;a class="actorName" href="http://www.facebook.com/neitcouq" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:35}" hovercard="/ajax/hovercard/user.php?id=1160581899"&gt;----------------&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;a class="actorName" href="http://www.facebook.com/neitcouq" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:35}" hovercard="/ajax/hovercard/user.php?id=1160581899"&gt;Trên Facebook có bác Trịnh Tường Ân&lt;/a&gt; nói thế này: &lt;span class="commentBody" jsid="text"&gt;Đồng ý với Mr. Do. Biểu tình "phản đối công  hàm bán nước" tức là vô tình thừa nhận công hàm có giá trị pháp lý. Đáng lẽ nên  biểu tình phản đối Trung Quốc diễn giải sai lệch ý nghĩa của công hàm nhằm phục  vụ cho mưu đồ bành trướng thì tốt hơn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span class="commentBody" jsid="text"&gt;---------------&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span class="commentBody" jsid="text"&gt;Liên quan đến vụ Công hàm 1958, bác Dương Danh Huy vừa meo cho tôi cái này. Các bác quan tâm thì tham khảo nhé:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="font-style: italic;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="BACKGROUND-COLOR: rgb(255,255,255);  font-family:arial, sans-serif;font-size:13px;"  &gt;&lt;a style="COLOR: rgb(17,65,112)" title="blocked::http://www.seasfoundation.org/articles/from-members/1288-trong-chin-tranh-54-75-co-mt-hay-hai-quc-gia-tren-hai-min-bc-nam" href="http://www.seasfoundation.org/articles/from-members/1288-trong-chin-tranh-54-75-co-mt-hay-hai-quc-gia-tren-hai-min-bc-nam" target="_blank"&gt;http://www.seasfoundation.org/articles/from-members/1288-trong-chin-tranh-54-75-co-mt-hay-hai-quc-gia-tren-hai-min-bc-nam&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="commentBody" jsid="text"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-5344780806367513178?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/5344780806367513178/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/09/bieu-tinh-phan-oi-cai-gi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/5344780806367513178'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/5344780806367513178'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/09/bieu-tinh-phan-oi-cai-gi.html' title='Phản đối cái gì?'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-2343560146271137814</id><published>2011-09-09T00:26:00.000-07:00</published><updated>2011-09-09T00:29:51.784-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghệ thuật'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Mỹ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Blog'/><title type='text'>The Catcher in the Rye</title><content type='html'>&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;"&lt;span style="font-style: italic;"&gt;… You could hardly check your coat, it was so crowded. It was pretty quiet, though, because Ernie was playing the piano. It was supposed to be something holy, for God's sake, when he sat down at the piano. Nobody's that good. About three couples, besides me, were waiting for tables, and they were all shoving and standing on tiptoes to get a look at old Ernie while he played. He had a big damn mirror in front of the piano, with this big spotlight on him, so that everybody could watch his face while he played. You couldn't see his fingers while he played—just his big old face. Big deal. I'm not too sure what the name of the song was that he was playing when I came in, but whatever it was, he was really stinking it up. He was putting all these dumb, show-offy ripples in the high notes, and a lot of other very tricky stuff that gives     me a pain in the ass. You should've heard the crowd, though, when he was finished. You would've puked. They went mad. They were exactly the same morons that laugh like hyenas in the movies at stuff that isn't funny. I swear to God, if I were a piano player or an actor or something and all those dopes thought I was terrific, I'd hate it. I wouldn't even want them to clap for me. People always clap for the wrong things. If I were a piano player, I'd play it in the goddam closet. Anyway, when he was finished, and everybody was clapping their heads off, old Ernie turned around on his stool and gave this very phony, humble bow. Like as if he was a helluva humble guy, besides being a terrific piano player. It was very phony—I mean him being such a big snob and all. In a funny way, though, I felt sort of sorry for him when he was finished. I don't even think he knows any more when he's playing right or not. It isn't all his fault. I partly blame all those dopes that clap their heads off—they'd foul up anybody, if you gave them a chance."&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;……….&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; font-style: italic;"&gt;"The part that got me was, there was a lady sitting next to me that cried all through the goddam picture. The phonier it g&lt;span style="display: block;" id="formatbar_Buttons"&gt;&lt;span class=" down" style="display: block;" id="formatbar_CreateLink" title="Liên kết" onmouseover="ButtonHoverOn(this);" onmouseout="ButtonHoverOff(this);" onmouseup="" onmousedown="CheckFormatting(event);FormatbarButton('richeditorframe', this, 8);ButtonMouseDown(this);"&gt;&lt;img src="img/blank.gif" alt="Liên kết" class="gl_link" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;ot, the more she cried. You'd have thought she did it because she was kindhearted as hell, but I was sitting right next to her, and she wasn't.&lt;/p&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;  &lt;/span&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; font-style: italic;"&gt;She had this little kid with her that was bored as hell and had to go to the bathroom, but she wouldn't take him. She kept telling him to sit still and behave himself. She was about as kindhearted as a goddam wolf. You take somebody that cries their goddam eyes out over phony stuff in the movies, and nine times out of ten they're mean bastards at heart.&lt;/p&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; font-style: italic;"&gt;I'm not kidding."&lt;/p&gt;&lt;h1 id="firstHeading" class="firstHeading"&gt;&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/J._D._Salinger"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;J. D. Salinger&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/h1&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-2343560146271137814?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/2343560146271137814/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/09/catcher-in-rye.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2343560146271137814'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2343560146271137814'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/09/catcher-in-rye.html' title='The Catcher in the Rye'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-9050512398202150749</id><published>2011-08-30T01:22:00.000-07:00</published><updated>2011-08-30T01:30:14.342-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Mỹ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Quốc'/><title type='text'>Bài của anh Nguyễn Duy An</title><content type='html'>Qua email, anh Nguyễn Duy An ở National Geographic (Mỹ) vừa gửi cho tôi &lt;a href="http://www.nguyenduyan.net/index.php?option=com_content&amp;amp;view=article&amp;amp;id=1578&amp;amp;catid=120&amp;amp;Itemid=373"&gt;bài viết này&lt;/a&gt;, kể lại một chuyện cũ (mà tôi có tham gia). Tôi chú ý đoạn sau, về cách xử lý vấn đề rất khác nhau của chính quyền Việt Nam và Trung Quốc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Để chuẩn bị cho mình một ít kiến thức căn bản về việc làm bản đồ ở  National Geographic, tôi liên lạc với một trong những nhân viên kỳ cựu  trong nhóm “Bản Đồ” để hỏi về việc “đổi tên” quần đảo Paracel Islands.  Ông ấy đã cho tôi biết một chi tiết rất quan trọng là đối với những vùng  đất “đang tranh chấp”, ít nhất là 10 năm một lần, những người phụ trách  bản đồ khu vực đó sẽ liên lạc với các chính phủ liên quan để xem có gì  thay đổi hay không, nếu hai bên vẫn còn tranh chấp thì cứ theo ấn bản cũ  như trường hợp quần đảo Falkland Islands giữa Anh Quốc và Argentina.  Riêng quần đảo Paracel Islands “Hoàng Sa” thì hơi đặc biệt vì từ hơn một  năm trước, nhóm của ông ta cũng gởi thư xin “xác định” tới cả hai chính  phủ Việt Nam và Trung Quốc, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;nhưng &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0); font-weight: bold;"&gt;họ không hề nhận được trả lời từ Việt  Nam&lt;/span&gt;; trong khi đó, Trung Quốc thì ngược lại, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;không những họ “khẳng định  chủ quyền” trên quần đảo Paracel Islands mà còn chính thức mời một nhân  viên đến tham quan cho biết thực hư&lt;/span&gt;. Ông ta bảo tôi: “Anh nghĩ xem, khi  anh tận mắt chứng kiến từ phi trường tới hải cảng, từ các văn phòng  hành chính đến chợ búa đều do Trung Quốc điều hành, và họ còn dẫn chứng  giấy tờ để chứng minh họ là chủ thì anh nghĩ vùng đất đó thuộc về ai?  Bây giờ muốn sửa lại, chúng ta cần có tiếng nói chính thức từ chính phủ  Việt Nam!”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-9050512398202150749?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/9050512398202150749/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/08/bai-cua-anh-nguyen-duy.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/9050512398202150749'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/9050512398202150749'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/08/bai-cua-anh-nguyen-duy.html' title='Bài của anh Nguyễn Duy An'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-1821024023571816936</id><published>2011-08-30T00:50:00.000-07:00</published><updated>2011-08-30T01:00:44.743-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Mỹ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Quốc'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Blog'/><title type='text'>Lời cảm ơn</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-kXInMGau3sA/TlyW5ccnAAI/AAAAAAAAEF0/hwNmOB3ItCU/s1600/IMG_6423.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 283px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-kXInMGau3sA/TlyW5ccnAAI/AAAAAAAAEF0/hwNmOB3ItCU/s400/IMG_6423.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5646553946448658434" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Cuốn sách này được bác Tiến Dũng chuyển từ Mỹ về cho tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không quen nhau, chỉ biết qua mạng, nhưng sau khi nghe tôi băn khoăn về việc mua cuốn sách, bác Dũng đã tìm mua tặng. Một món quà vô cùng quý giá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm ơn bác Tiến Dũng rất nhiều. Và cảm ơn thế giới mạng đã cho tôi những niềm vui như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mong thế giới mạng không ngừng kết nối, bất chấp những bức tường ngăn trở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc bác Dũng vui, khỏe và mong một ngày được gặp bác ở Sài Gòn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-1821024023571816936?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/1821024023571816936/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/08/loi-cam-on.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1821024023571816936'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1821024023571816936'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/08/loi-cam-on.html' title='Lời cảm ơn'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-kXInMGau3sA/TlyW5ccnAAI/AAAAAAAAEF0/hwNmOB3ItCU/s72-c/IMG_6423.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7167716329019731407</id><published>2011-08-07T13:07:00.000-07:00</published><updated>2011-08-07T19:51:45.934-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Quốc'/><title type='text'>Gặp mặt thương binh - gia đình liệt sỹ Hoàng Sa - Trường Sa</title><content type='html'>&lt;h2 style="text-align: justify;" class="posttitle icon"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Bên HoangSa.org có kế hoạ&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;ch tổ chức chương trình &lt;a href="http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=61090"&gt;Gặp mặt thương binh - gia đình liệt sỹ Hoàng Sa - Trường Sa&lt;/a&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Kế hoạch cụ thể &lt;a href="http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=61090"&gt;ở đây&lt;/a&gt;. Tôi quen một số bạn trẻ ở HSO và rất khâm phục sự dấn thân của các bạn ấy. Không mấy ồn ào, nhưng các bạn trẻ ấy đã gom tiền mua máy Icom cho ngư dân Lý Sơn. Các bạn ấy đi xe đò lặn lội cả ngàn cây số để ra Lý Sơn gặp bà con, tặng vài cái Icom, sách vở cho trẻ em... rồi về, coi đó là một chuyện "bình thường như Lam Trường". Các bạn ấy cũng đi khắp nơi, tìm gặp những con người từng sống và chiến đấu ở Hoàng Sa - Trường Sa để tìm hiểu về quá trình đấu tranh vì chủ quyền đất nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ các bạn ấy muốn tổ chức chương trình này. Theo tôi là rất thiết thực và ý nghĩa. Một trong những khó khăn lớn nhất là vấn đề kinh phí để tổ chức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đưa thông tin này lên đây với mong muốn có thêm nhiều người sẽ đọc được và chia sẻ.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7167716329019731407?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7167716329019731407/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/08/mot-asean-lien-ket-chat-che-oan-ket.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7167716329019731407'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7167716329019731407'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/08/mot-asean-lien-ket-chat-che-oan-ket.html' title='Gặp mặt thương binh - gia đình liệt sỹ Hoàng Sa - Trường Sa'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7846284532886075470</id><published>2011-08-05T02:35:00.000-07:00</published><updated>2011-08-07T23:04:39.302-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Luật pháp'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Mỹ'/><title type='text'>Witch-hunt</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-Beg4bPS54hg/Tju5kUe7hII/AAAAAAAAEFk/6WPJ-ah7evY/s1600/mmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 377px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-Beg4bPS54hg/Tju5kUe7hII/AAAAAAAAEFk/6WPJ-ah7evY/s400/mmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5637303392209175682" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Burning of three witches in &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Baden,_Switzerland" title="Baden, Switzerland"&gt;Baden&lt;/a&gt;, Switzerland (1585), by &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Johann_Jakob_Wick" title="Johann Jakob Wick" class="mw-redirect"&gt;Johann Jakob Wick&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-nZG4OJ_nP9o/Tju6hHJgBXI/AAAAAAAAEFs/NLwirEFl5EM/s1600/H10Protest.gif"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 336px; height: 250px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-nZG4OJ_nP9o/Tju6hHJgBXI/AAAAAAAAEFs/NLwirEFl5EM/s400/H10Protest.gif" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5637304436601652594" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Members of the &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Hollywood_blacklist#The_Hollywood_Ten" title="Hollywood blacklist"&gt;Hollywood Ten&lt;/a&gt; and their families in 1950, protesting the impending incarceration of the ten.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không biết "witch-hunt" (săn phù thủy) ra đời từ bao giờ. Thấy một số tài liệu nói rằng hiện tượng này ra đời từ thời cổ đại. Hoàn cảnh xã hội nào làm nảy sinh những cuộc săn tìm phù thủy, tôi cũng không rõ. Nhưng có một điểm chung, là ở những xã hội mà nạn săn phù thủy rộ lên thành phong trào, thì không khí thật đáng sợ. Và hậu quả cuối cùng thường là rất bi đát, không chỉ đối với các đối tượng bị săn mà đối với toàn xã hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơn Kinh hãi Đỏ (chỉ bóng ma Cộng sản ám ảnh nước Mỹ, lần đầu là sau Cách mạng tháng Mười 1917, và lần hai là sau Thế chiến II) cũng là một biến tướng của nạn săn phù thủy. Quá sợ hãi trước bóng ma Cộng sản (một phần do bị tuyên truyền), người ta đã tổ chức những cuộc săn lùng và thực hiện việc tẩy chay những người có cảm tình với Cộng sản ra khỏi cơ quan, đoàn thể (có người bị oan).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có vẻ như sự kinh hãi một điều gì quá mức là tiền đề cho sự xuất hiện của những cuộc săn phù thủy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7846284532886075470?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7846284532886075470/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/08/witch-hunt.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7846284532886075470'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7846284532886075470'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/08/witch-hunt.html' title='Witch-hunt'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-Beg4bPS54hg/Tju5kUe7hII/AAAAAAAAEFk/6WPJ-ah7evY/s72-c/mmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-4527662775446201163</id><published>2011-07-24T20:21:00.000-07:00</published><updated>2011-09-01T20:39:30.594-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><title type='text'>Vài suy nghĩ rời rạc về dân chủ</title><content type='html'>&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;Tôi cảm thấy rất thú vị trước &lt;a href="http://www.time.com/time/magazine/article/0,9171,1869271,00.html"&gt;ý này&lt;/a&gt; và bài này của nhà báo &lt;a id="emailWriter" href="http://www.time.com/time/letters/email_letter.html"&gt;Hannah Beech&lt;/a&gt; khi cô bàn về dân chủ ở châu Á, giữa lúc các phong trào áo vàng - áo đỏ đang xuống đường rầm rộ ở Thái Lan cách đây chưa lâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;"They called themselves the people's Alliance for Democracy (PAD), but their aims were hardly democratic. During their 192-day protest campaign, &lt;/span&gt;&lt;a style="FONT-STYLE: italic" href="http://www.time.com/time/world/article/0,8599,1862851,00.html" target="_blank"&gt;the PAD paralyzed Thailand&lt;/a&gt;&lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;, blockading the capital's two airports for eight days and besieging the Prime Minister's office complex for months."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;"Họ tự gọi mình là Liên minh Nhân dân vì Dân chủ (PAD), nhưng mục đích của họ khó có thể coi là dân chủ được. Suốt 192 ngày của cuộc phản đối, PAD đã làm tê liệt Thái Lan, phong tỏa hai sân bay của thủ đô trong tám ngày và vây hãm văn phòng Thủ tướng hàng tháng trời".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: justify; BORDER-LEFT: medium none; OVERFLOW: hidden; BORDER-TOP: medium none"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a id="emailWriter" href="http://www.time.com/time/letters/email_letter.html"&gt;Beech&lt;/a&gt; dẫn chuyện ở Thái như là một ví dụ sinh động cho điều mà bà cần nói: dân chủ - theo khái niệm của phương Tây - đang vật lộn trong cuộc sinh tồn trên xứ sở châu Á. Sau khoảng chưa đầy một thế kỷ rưỡi kể từ khi người châu Âu bắt đầu mang theo những hình thái dân chủ, pháp quyền sơ khai tới Á Đông; và sau chỉ chưa đầy vài chục năm kể từ khi các mô thức dân chủ hiện đại đơm mầm, người Á Đông vẫn đang cố gắng làm quen với dân chủ. "Không hiểu sao nền dân chủ Thái Lan lại ra thế này", Thitinan Pongsudhirak, một giáo sư chính trị tại đại học Chulalongkorn ở Bangkok băn khoăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Niềm băn khoăn của Thitinan là dễ hiểu, khi mà PAD, vốn luôn nêu cao khẩu hiệu dân chủ, ủng hộ phong trào dân chủ 1992, thì lúc bấy giờ lại đang ra sức ủng hộ một mô thức bầu nghị sĩ phi dân chủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và Thái Lan không phải là một ví dụ đơn lẻ, những điều tương tự cũng xảy ra, thi thoảng hoặc khá thường xuyên, ở những xã hội dân chủ Á Đông khác, như Hàn Quốc, Đài Loan, Philippines...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều đáng chú ý là, một số biểu hiện chệch choạng cụ thể này của dân chủ, đã làm gia tăng mối hồ nghi trong dân chúng về các giá trị dân chủ phương Tây. Ở Thái Lan, một bộ phận trong tầng lớp trí thức đã bắt đầu đồng cảm với quan điểm của Samuel P. Huntington rằng, một nền dân chủ phương Tây phổ quát (một kiểu trang phục one-size-fits-all) chỉ là ý chí chủ quan của phương Tây. Họ hồ nghi về tính phổ quát đó, và họ đã vặc lại bằng một câu cắc cớ quen thuộc: "Tại sao chúng tôi lại phải mang đôi giày dân chủ kiểu Âu - Mỹ?&lt;a href="http://www.time.com/time/magazine/article/0,9171,1869271,00.html"&gt; Chúng tôi có hình thức dân chủ phương Đông&lt;/a&gt; của chúng tôi".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tồi tệ hơn, một số chệch choạng hiện tại, &lt;a href="http://www.time.com/time/magazine/article/0,9171,1869271,00.html"&gt;theo Beech&lt;/a&gt;, đã làm nảy sinh tâm lý hoài cổ trong dân chúng. Họ tiếc nuối những nhà độc tài bị lật đổ thuở xưa. Thật là một cái vòng luẩn quẩn! Chính những con người từng có khát vọng, hơn ai hết, lật đổ độc tài, thì giờ đây tâm hồn đang luẩn quẩn ở đâu đó trên chuyến tàu ngược về quá khứ. Tâm lý này là dễ hiểu. Khi người ta có một chút gì đó, có thể ít thôi, thất vọng về hiện tại, người ta sẽ sống với quá khứ nhiều hơn, người ta sẽ nhớ về những điều tốt đẹp và bỏ qua những u ám của quá khứ. Ở đâu cũng vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng nếu tâm lý hoài cổ chỉ phảng phất đâu đó, thì có một sự thực rất thực, đó là người Á Đông vẫn còn bỡ ngỡ với dân chủ kiểu phương Tây, sau chừng ấy thời gian tiếp thu và vận dụng. Điều này cũng giống như một gã Á Đông cứ mãi cảm thấy chật chội trong chiếc áo com lê, nên cơi nới chỗ này, chắp vá chỗ kia. Thành ra chiếc com lê lịch lãm phương Tây khi đến tay gã đã trở thành một món trang phục nửa mùa, một thứ dấm dớ nào đó, đông chẳng ra đông, tây chẳng ra tây. "&lt;a href="http://www.time.com/time/magazine/article/0,9171,1869271,00.html"&gt;Chúng tôi có hình thức dân chủ phương Đông&lt;/a&gt; của chúng tôi", vì thế, là một ngụy biện, một sự chống chế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo &lt;a href="http://www.time.com/time/magazine/article/0,9171,1869271-2,00.html"&gt;Beech thì dự án Barometer&lt;/a&gt; châu Á, một chương trình thăm dò ý kiến công chúng về chính trị, đã tìm thấy kết quả trong một cuộc thăm dò rằng: số đông người châu Á ủng hộ các giá trị dân chủ, nhưng tỉ lệ dân chúng mong muốn giảm bớt quyền lực của lãnh đạo thấp hơn nhiều so với châu Âu, thậm chí còn thấp hơn cả vùng Nam Sahara. Tức là, tinh thần dân chủ châu Á chưa triệt để bằng châu Phi. Chẳng hạn như ở Hàn Quốc, có tới hai phần ba những người được hỏi đồng ý rằng nên trao cho những nhà lãnh đạo tốt bụng quyền được làm bất cứ gì ông ta muốn, dù việc đó có thể phạm luật, một kiểu xuất hóa đơn khống vậy. Đây là một tàn dư, hay một giá trị, của tinh thần Khổng giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dân chủ, theo cách hiểu phổ thông hiện nay, là một giá trị mà người phương Tây sáng tạo ra. Giá trị đó không phải chỉ mới xuất hiện từ Cách mạng Hà Lan thế kỷ 16 hay từ khi Charles-Louis de Secondat, Nam tước xứ Montesquieu, xây dựng lý thuyết tam quyền phân lập. Nó đã được gieo mầm từ thời cổ đại, từ nhà nước Cộng hòa La Mã hay những thuyết luận của Aristotle. Nó là một phần của phương Tây, hay chính xác hơn, nó chính là phương Tây và phương Tây chính là nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người phương Tây duy lý ít tin vào một nhà lãnh đạo tốt bụng, nhưng họ tin có thể lập ra những thiết chế để hạn chế ở mức cao nhất mặt tiêu cực của nhà lãnh đạo. Đó chính là tư duy pháp trị. Trong khi đó, người Hàn Quốc, trong ví dụ ở trên, tin rằng nên trao quyền lực vô biên cho những nhà lãnh đạo tốt bụng. Đấy chính là khoảng cách trong cách hiểu dân chủ giữa người phương Đông và phương Tây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việt Nam, nằm ngay trên lộ trình Đông tiến của người châu Âu, đã va chạm rất sớm với nền văn minh phương Tây. Nhưng bánh xe lịch sử trớ trêu đã đẩy đất nước này đi theo một lối khác với Hàn Quốc, Thái Lan, Nhật Bản, Philippines... Thay vì nhập khẩu dân chủ phương Tây, Việt Nam chọn chủ nghĩa cộng sản - cũng là một sản phẩm nhập cảng từ phương Tây nhưng đến nay đã thất bại ngay chính trên mảnh đất mà nó sinh ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì hoàn cảnh này của Việt Nam, và đặc biệt hơn nữa là sau khi chuỗi nhà nước cộng sản ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, mà ham muốn dân chủ phương Tây bung ra như một lẽ tự nhiên, ngày càng mãnh liệt. Trước hết là ở tầng lớp trí thức tinh hoa, sau đó tới số đông dân chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cũng tương tự như các ví dụ ở trên, về Thái Lan, Hàn Quốc..., người Việt Nam sau chừng ấy năm dường như vẫn còn bỡ ngỡ, lúng túng trước cái khái niệm dân chủ, pháp quyền, xã hội dân sự... Trong hành vi hằng ngày của những người cổ súy dân chủ, có thể nhận ra những tàn tích của tư tưởng Khổng giáo, hoặc quán tính của một thời gian dài sống dưới chế độ cộng sản. Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ là một ví dụ sinh động về sự giằng xé nội tại trong cùng một con người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Được đào tạo bài bản ở phương Tây, và trưởng thành trong thời buổi thoái trào của chủ nghĩa cộng sản tại châu Âu và Nga, ông Cù Huy Hà Vũ có tất cả những điều kiện và lý do để theo đuổi con đường mang hạt giống dân chủ phương Tây gieo xuống xứ sở này. Và chính ông đã mạo hiểm bản thân để thực hiện điều đó. Khi ông kiện chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong vụ bôxít Tây Nguyên, tôi không dám chắc rằng ông tin hành động đó sẽ dẫn tới một phán quyết của tòa án, đừng nói tới một phán quyết theo chiều hướng ông mong muốn, nhưng tôi tin rằng bằng hành động ấy, ông muốn thúc đẩy nhận thức về một xã hội pháp quyền, nơi mọi công dân đều công bằng trước pháp luật, đều phải trả lời pháp luật về hành động của mình. Khi ông hô hào đa đảng trên các báo đài hải ngoại, đó là lúc ông muốn có một nền dân chủ phương Tây ở đây. Ông là một con người vừa có khát vọng, vừa dám dấn thân, vừa có tư duy, vừa có ý chí. Thế nên, ông dễ dàng trở thành nguồn cảm hứng, thần tượng của đám đông đang khao khát những anh hùng dân chủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mặt khác, cũng chính trong con người của tiến sĩ Vũ, tôi thấy vẫn còn phảng phất hình bóng của một đứa con cưng trong lòng chế độ cộng sản. Hay nói cách khác, quán tính của ngày trước đang giằng co với tư duy dân chủ của hôm nay. &lt;a href="http://caotraonhanban.org/index.php?option=com_content&amp;amp;view=article&amp;amp;id=484:cong-an-p-pha-tng-rao-nha-ong-cu-huy-ha-v&amp;amp;catid=8:tin-tc&amp;amp;Itemid=32"&gt;Sau vụ đập tường gạch nhà ông Vũ,&lt;/a&gt; ông đã vác đơn chạy thẳng lên Văn phòng Trung ương Đảng để tìm gặp ông Tổng bí thư Nông Đức Mạnh. Hình ảnh này hình như hơi đá nhau với chủ trương dân chủ, pháp quyền mà ông luôn nhấn nhá. Hay chẳng hạn như, lúc này, ông cổ súy dân chủ, tự do cá nhân, tự do báo chí, đả phá sự độc đoán của chính quyền, lúc khác, ông lại &lt;a href="http://chhv.wordpress.com/2011/06/03/ki%E1%BA%BFn-ngh%E1%BB%8B-c%E1%BA%A5m-chi%E1%BA%BFu-b%E1%BB%99-phim-%E2%80%9Cly-cong-u%E1%BA%A9n-%E2%80%93-d%C6%B0%E1%BB%9Dng-t%E1%BB%9Bi-thanh-thang-long%E2%80%9D-c%E1%BB%A7a-ts-cu-huy-ha-vu/"&gt;kêu gọi chính cái chính quyền &lt;/a&gt;mà ông cho rằng độc đoán ấy sử dụng công cụ độc đoán để ngăn cản một bộ phim mà theo ông là "giống Tàu". Kêu gọi tẩy chay, phê phán một bộ phim là quyền tự do công dân, điều bình thường trong một xã hội đa nguyên, nhưng cầu viện tới chế độ mà mình cho là độc đoán để thực thi một biện pháp độc đoán đối với một bộ phim, tôi e rằng là chưa thật ổn về mặt lập trường dân chủ. Dân chủ, pháp quyền không phải là những khái niệm có thể du di, ở chỗ này thì thế này, chỗ kia thì thế kia &lt;span style="COLOR: rgb(255,0,0)"&gt;(*)&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không cho rằng ông Vũ là một con người hai mặt. Nhưng tôi thấy rằng, trong cơ thể ông đang có một sự giằng xé nội tại, một bên là ý thức đấu tranh cho dân chủ, dân quyền, một bên là tâm lý con cưng chế độ vẫn còn rơi rớt lại. Đây là một sản phẩm lịch sử và nó vượt ra ngoài ý thức chủ quan của chủ thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự giằng xé này không chỉ tồn tại trong những cá nhân. Nó cũng tồn tại trong những xã hội. Chẳng hạn như một xã hội Thổ Nhĩ Kỳ luôn chịu sự giằng xé giữa một bên là các giá trị Hồi giáo và bên kia là tinh thần hướng Âu. Hay một xã hội Việt Nam luôn chịu sự giằng xé giữa truyền thống và hiện đại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực ra, ông Vũ chỉ là một trong rất nhiều ví dụ về sự giằng xé ở những con người chủ trương dân chủ tại Việt Nam. Rất gần thôi, ở trên thế giới mạng này, có thể dễ dàng gặp các văn nghệ sĩ, các nhà khoa học, các trí thức cấp tiến, lúc này họ hô hào tôn trọng quyền tự do sáng tạo, họ lên án việc cấm Rồng Đá, Thời Của Thánh Thần, nhưng lúc khác họ lại cầu viện tới hội đồng xét duyệt văn học, hội đồng kiểm duyệt điện ảnh của cái nhà nước luôn bị họ ta thán ấy, kêu gọi các quan chức sa lông và ít có hiểu biết cũng như tinh thần trách nhiệm ra tay để loại bỏ tác phẩm này, tác phẩm kia khỏi giá sách, khỏi rạp chiếu phim, vì vong bản, vì lai Tàu, vì tầm thường, vì dâm tục - như Sợi Xích của Lê Kiều Như hay Hội Thề của Nguyễn Quang Thân chẳng hạn. Một số người, sau một thời gian đấu tranh, lại thấy mình như đang trở về cái thời hoàng kim của đấu tố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một xã hội đa nguyên, một xã hội dân chủ lành mạnh là một xã hội mà trong đó những tư tưởng khác nhau, thậm chí đối nghịch nhau có thể cùng tồn tại, dù va chạm nhau chan chát. Một người Mỹ vác súng sang chiến trường Iraq, đó là một người Mỹ yêu nước (Mỹ). Nhưng đồng thời, một người Mỹ xuống đường chống việc đưa quân sang Iraq, đó cũng là một người Mỹ yêu nước (Mỹ). Người lính ra trận vì họ tin rằng tiến hành cuộc chiến tranh này là tốt cho nước Mỹ, là nhằm bảo vệ lợi ích của nước Mỹ. Sinh viên xuống đường chống chiến tranh bởi không muốn nước Mỹ phải tốn máu, tốn tiền (còn tình yêu hòa bình, lòng trắc ẩn nào đó đối với người dân ở đất nước Iraq "nào đó" thì là điều xa xỉ). Những luồng tư tưởng đối nghịch đó cùng tồn tại và nước Mỹ vẫn không ngừng đi lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ góc độ của người quan sát, tôi từng thấy, trong số các "elite" dân chủ ở Việt Nam, một luật sư Lê Công Định với những ý thức dân chủ triệt để, không bị giằng xé giữa cái tôi độc đoán và luật chơi của dân chủ. Hay nói cách khác, ông hiểu rất rõ những giá trị mà ông theo đuổi&lt;span style="COLOR: rgb(204,0,0)"&gt; (**)&lt;/span&gt;. Nhưng ở ông lại thiếu mất sự sôi nổi, hào nhoáng của một nhà hoạt động hàng "elite", trong cái thời buổi mà người ta cần nhất sự sôi nổi, hào nhoáng này. Dễ hiểu vì sao ông ít tạo ra được cảm hứng mãnh liệt từ đám đông.&lt;br /&gt;Và bây giờ thì ông cũng không còn "hot" nữa.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: justify; BORDER-LEFT: medium none; OVERFLOW: hidden; BORDER-TOP: medium none"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="COLOR: rgb(255,0,0)"&gt;*&lt;/span&gt; &lt;span style="COLOR: rgb(0,0,0)"&gt;Không mấy liên quan, nhưng không hiểu sao tôi chợt nhớ tới bộ phim hành động &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Blitz_%28film%29"&gt;Blitz &lt;/a&gt;có tay diễn viên Jason Statham&lt;/span&gt; đóng vai người hùng cảnh sát. Gã giết người hàng loạt (mà toàn giết công an mới mấu chứ) bị sa lưới với rất nhiều thứ &lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;gần như là &lt;/span&gt;bằng chứng. Nhưng rốt cuộc, ba ngày sau, khi Statham và đồng sự không tìm ra bằng chứng nào đủ thuyết phục, thì cảnh sát buộc phải trả tự do cho Blitz. Nhân vật do Statham đóng nhận thấy, nếu để thằng Blitz này sống cho tới khi cảnh sát tìm ra bằng chứng đủ thuyết phục, thì e rằng sẽ có thêm nhiều cảnh sát nữa bị hạ. Thế là Statham dùng luật rừng để xử. Một phát súng trên sân thượng và thế là mọi việc kết thúc. Tôi thấy ở câu chuyện này một tinh thần pháp trị rất cao, đó là, trong mọi trường hợp, hãy lôi luật ra mà làm việc. Còn nếu không, anh hãy chọn luật rừng. Hoặc là luật pháp, hoặc là luật rừng, không có chuyện du di, linh hoạt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="COLOR: rgb(255,0,0)"&gt;(**)&lt;/span&gt; Nhưng giờ ông đang ở tù. Giả sử ông thay cái tủ sách rất lớn ở nhà bằng tủ rượu thì chắc giờ này vẫn sống khỏe re. Khổ thế. Thời đại của những tủ rượu! &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-4527662775446201163?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/4527662775446201163/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/oi-dong.html#comment-form' title='24 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/4527662775446201163'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/4527662775446201163'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/oi-dong.html' title='Vài suy nghĩ rời rạc về dân chủ'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>24</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-1173988029814873221</id><published>2011-07-23T04:29:00.000-07:00</published><updated>2011-07-23T04:54:18.849-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Blog'/><title type='text'>Giải thích</title><content type='html'>Một số trao đổi liên quan tới kỹ thuật và có chút chút về quan điểm. Những chuyện khác, nặng mùi lập trường quan điểm hơn, thì mình viết bài, không phải giải thích thế này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Nhiều bạn phàn nàn sao còm không được, mình lâu nay cũng không hiểu tại sao. Mãi hôm nay đọc một cái còm bên blog Dong A mới biết rằng Blogspot có chế độ tự lọc. Một số còm mà nó nhận thấy có dấu hiệu gì đấy của spam thì nó sẽ đưa vào thư mục spam, tức không hiển thị sau bài viết. Từ phát hiện đó, mình đã vào thư mục spam và phục hồi một số còm (không phải tất cả).&lt;br /&gt;2. Thuở ban sơ, mình chủ trương không xóa bất kỳ cái còm nào hết, vì tinh thần của tự do ngôn luận. Mình nghĩ, ngoài đời, trong công việc, mình đã bị kiểm duyệt không biết bao nhiêu mà kể rồi, chừ trên thế giới blog này, mình lại tự kiểm duyệt nữa thì còn ra cái gì nữa. Tuy nhiên, sau này, với sự ra đời của thông tư mấy mấy đó, mình buộc phải xóa một số còm mà theo mình là vi phạm pháp luật (mình chia sẻ vụ này với bác Osin trong entry, gì nhỉ, "Các bạn thì ảo, còn tôi..." đại khái thế). Ngoài ra, một số còm mà mình thấy không phù hợp với mục đích tranh luận, đả kích một cá nhân nào đó không liên quan tới blog này..., mình cũng xóa (rất tiếc là như vậy). Mọi cái còm mình xóa đều để lại dấu vết, để các bạn biết mình đã xóa (Blogspot có hai chế độ xóa: xóa để lại dấu vết và xóa mất tiêu). Mình làm điều gì thì mình chịu trách nhiệm với điều đó, không làm thì không chịu trách nhiệm.&lt;br /&gt;3. Tất cả các bạn trên blog, hơn tuổi mình hay kém tuổi mình, địa vị cao hơn hay thấp hơn, mình vẫn cư xử tương đương và tương tự nhau. Mình coi mỗi cái nick, mỗi blogger trên đây là một thực thể mạng, một công dân mạng, không quan trọng người đó ngoài đời có địa vị gì. (Tất nhiên là trừ mấy người mà mình biết ngoài đời thì đôi khi mình suồng sã...).&lt;br /&gt;4...&lt;br /&gt;5...&lt;br /&gt;6...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tạm thời rứa đã, mình chúc tất cả các bạn cuối tuần vui vẻ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-1173988029814873221?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/1173988029814873221/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/giai-thich.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1173988029814873221'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1173988029814873221'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/giai-thich.html' title='Giải thích'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-5789940803992825534</id><published>2011-07-22T01:44:00.000-07:00</published><updated>2011-07-22T05:36:26.641-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Chào các Mr. Quyền</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Người ta hay nói tới Thần quyền và Cường quyền như là những ông Quyền rất đáng sợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thần quyền tức là uy quyền của thần linh, của thế lực siêu nhiên. Đụng vào thần linh thì ai dám!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cường quyền là quyền lực của kẻ mạnh, kẻ áp bức. Cái này thì người Việt mình đã nếm trải từ mấy ngàn năm qua và đến nay vẫn còn chưa thoát khỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đây, tôi nghĩ Quần quyền cũng đáng sợ không kém hai ông Quyền nói trên. Quần quyền tức quyền lực của đám đông. Đám đông luôn luôn đúng, chân lý luôn thuộc về họ. Những ai chống lại đám đông sẽ ngay lập tức trở thành vật tế thần. Sức mạnh của đám đông sẽ chà nát những gì nằm trên đường đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi sợ Thần quyền, người ta ngoan ngoãn phục tùng.&lt;br /&gt;Khi sợ Cường quyền, người ta cũng ngoan ngoãn phục tùng, hoặc ở mức độ cao hơn - cúi luồn, ton hót.&lt;br /&gt;Khi sợ Quần quyền, người ta sẽ phải hòa mình vào nó, tan chảy vào nó, và chạy theo nó,  tung hê với nó, rốt cuộc chấp nhận để nó cuốn đi, bản chất cũng là một kiểu ngoan ngoãn phục tùng, cúi luồn, ton hót.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự khiếp sợ Quần quyền khiến người ta không bao giờ có tiếng nói của chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Không phải quyền lực làm cho tha hóa, mà chính là sự khiếp sợ", Aung San Suu Kyi nói thế. Khi người ta sợ các ông Quyền, đặc biệt là Cường quyền và Quần quyền, người ta sẽ dễ dàng tha hóa, tức chiều theo ý chí của Mr. Quyền, thỏa hiệp vô điều kiện với Mr. Quyền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nỗi sợ đó có thể "... là sản phẩm của sự khiếp sợ cảnh nghèo túng hoặc sợ làm phật lòng những người mình yêu quí, sự khiếp sợ bị vượt qua, bị lăng nhục hoặc thương tổn theo cách nào đó có thể xô đẩy con người đến những ác ý. Cũng khó có thể xua tan u mê trừ phi có tự do theo đuổi chân lý và không bị trói buộc bởi sự khiếp sợ. Với quan hệ gần gũi đến thế giữa sự khiếp sợ và tha hóa, không có gì phải ngạc nhiên là ở bất kỳ xã hội nào, khi sự khiếp sợ lan tràn, tha hóa dưới mọi hình thức sẽ bám rễ sâu trong lòng xã hội", Aung San Suu Kyi nói như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thấy San Suu Kyi đã nói được cái cốt lõi của nỗi sợ dẫn tới tha hóa. Dù ở đây bà chỉ nói về nỗi sợ Cường quyền, nhưng tôi nghĩ áp dụng cho Quần quyền cũng không sai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi suy cho cùng, Quần quyền là một dạng Cường quyền. Thậm chí, trong nhiều trường hợp, Quần quyền còn phát triển tới một tầm mức cao hơn Cường quyền. Khi đó, Quần quyền là Bạo quyền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Mới nhận được bản dịch tiếng Việt: Chết dưới tay Trung Quốc, để dành kỳ cuối tuần này xơi cho hết.&lt;br /&gt;2. Cuốn sách học tiếng Hoa có in đường lưỡi bò của Nhà xuất bản Thanh Niên vẫn được bán đầy trong nhà sách Nguyễn Văn Cừ (chỗ đường Nguyễn Văn Cừ, TP.HCM). Tôi nghi đây là một cuốn sách dịch, nhưng người dịch lập lờ để làm như mình biên soạn ấy. Còn đường lưỡi bò trong sách thì lại là một đống rác nữa phải dọn.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-5789940803992825534?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/5789940803992825534/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/chao-cac-mr-quyen.html#comment-form' title='14 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/5789940803992825534'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/5789940803992825534'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/chao-cac-mr-quyen.html' title='Chào các Mr. Quyền'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-6140599147541242973</id><published>2011-07-21T00:13:00.000-07:00</published><updated>2011-07-21T00:47:20.714-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>Về chữ U</title><content type='html'>&lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;Một người bạn gọi điện nói cho tôi hỏi, tôi mới chú ý trên mạng có cái còm này:&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;Trích: &lt;a href="http://phamdinhtan.wordpress.com/2011/07/21/tin-th%E1%BB%A9-nam-21-07-2011-c%E1%BB%A7a-anhbasam/"&gt;Bổ sung&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;a href="http://phamdinhtan.wordpress.com/2011/07/21/tin-th%E1%BB%A9-nam-21-07-2011-c%E1%BB%A7a-anhbasam/"&gt;,&lt;/a&gt; 9h45′, một độc giả phản hồi lúc 9h35:&lt;em&gt; “Mr. Do viết “For U Forever” … Những người yêu nước của quốc tổ đang muốn cắt cái lưỡi bò hình chữ &lt;/em&gt;&lt;strong&gt;U&lt;/strong&gt;&lt;em&gt; thì một người Trí Thức học cao hiểu rộng thành thạo Anh ngữ tuyên bố “&lt;/em&gt;For&lt;strong&gt; U&lt;/strong&gt; Forever&lt;em&gt;” và cười người yêu nước là ‘Man Rợ’…” &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Hết trích&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Trời ơi, không biết tại sao người ta lại có kiểu quy chụp như vậy! Cái &lt;a href="http://www.google.com.vn/search?q=+%E2%80%9CFor+U+Forever%E2%80%9D&amp;amp;ie=utf-8&amp;amp;oe=utf-8&amp;amp;aq=t&amp;amp;rls=org.mozilla:en-US:official&amp;amp;client=firefox-a"&gt;câu xì lô gân này&lt;/a&gt; tôi làm từ hồi nảo hồi nao, khi mới chạy nạn từ Yahoo 360 sang đây, lúc đó tâm trạng đang "lâng lâng" nên ghi vậy để dành tặng cho một người. Và lâu rồi cũng quên mất câu đó rồi, chẳng còn nhớ trong blog mình còn treo những câu kiểu đó nữa. &lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Giờ người ta lại quy nó ra thành chuyện khác, chụp mũ kiểu đó thì ghê quá!&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Kiểu này, bây giờ tôi cua một cô gái, tôi nhắn I Love U chắc cũng dễ bị cô ấy đá lắm (và bị đám đông ném đá nữa, huhu).&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Nếu bây giờ mà tôi hẹn ai đó: See U, chắc sẽ được hiểu là "mong thực thi đường lưỡi bò".&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Cái kiểu quy chụp này còn man rợ hơn kiểu quy chụp, đấu tố thời giữa thế kỷ 20 ở nước ta. Quy chụp kiểu này tôi nghĩ là đủ tư cách để được tuyển vào một số cơ quan đường lối rồi đấy.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;* Chuyện tôi sử dụng từ "man rợ" thì là thế này. Lúc tôi thấy một người ám chỉ người đồng chủng của mình là "chó" thì tôi thấy ghê sợ quá, nên gọi là "man rợ". Và càng sợ hơn, khi một người xướng lên, có nhiều người ủng hộ.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;---------------&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;* Cảm ơn bác Đinh Kim Phúc &lt;a href="http://nguoilotgach.blogspot.com/2011/07/gui-mr-do.html"&gt;đã có bài dành&lt;/a&gt; gửi em.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-6140599147541242973?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/6140599147541242973/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/chu-u-cua-mieng.html#comment-form' title='26 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/6140599147541242973'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/6140599147541242973'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/chu-u-cua-mieng.html' title='Về chữ U'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>26</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-9063874457213755892</id><published>2011-07-20T20:47:00.000-07:00</published><updated>2011-07-20T21:00:09.392-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Về pha đạp mặt người bị bắt</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-FEfDQoraM8Y/Tiejz9ZJt0I/AAAAAAAAEE0/j897J-ScLNU/s1600/congan_466x350_danlambao.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-FEfDQoraM8Y/Tiejz9ZJt0I/AAAAAAAAEE0/j897J-ScLNU/s400/congan_466x350_danlambao.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5631649972098807618" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;!--[if !mso]&gt; &lt;style&gt; v\:* {behavior:url(#default#VML);} o\:* {behavior:url(#default#VML);} w\:* {behavior:url(#default#VML);} .shape {behavior:url(#default#VML);} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;BBC nói cái này đúng, và đó chính là điều đáng xấu hổ ở xứ này (tôi cũng xấu hổ):  &lt;p&gt;&lt;i&gt;"Hiện chưa rõ công an Việt Nam đã có lời xin lỗi anh Đức hay có công an nào bị xử lý trong vụ này chưa.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Báo chí Việt Nam hoàn toàn im tiếng trong vụ công an hành hung người dân lần này.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Trong khi đó họ &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2011/07/co-gai-tat-canh-sat-giao-thong-giua-pho-bi-khoi-to/"&gt;đưa tin&lt;/a&gt; một cô gái ở thành phố Hồ Chí Minh sẽ bị khởi tố vì tát công an. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Cũng trong ngày 20, VnExpress chạy tin &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2011/07/ha-guc-ke-ban-chet-mot-cong-an/"&gt;'Hạ gục kẻ bắn chết một công an'&lt;/a&gt; trong đó không hề nói cảnh sát đã cố gắng tới đâu để có thể bắt sống người gây án. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Cảnh sát Việt Nam đã nhiều lần bị tố cáo sử dụng bạo lực quá mức cần thiết và lạm dụng quyền hành."&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nhưng cái dưới đây thì BBC trình bày không được rõ ràng lắm, vì tấm hình cho thấy ông áo sơ mi màu sáng đúng là đang chỉ trỏ, hướng dẫn cho ông áo màu sữa, nhưng không rõ đó có phải là ra lệnh "mày tới đạp vào mặt thằng kia đi" hay là đang chỉ đạo cái gì khác:&lt;/p&gt;  &lt;p class="ingress"&gt;&lt;i&gt;"BBC được biết người đạp vào mặt anh Nguyễn Chí Đức là một đại úy trong khi người chỉ đạo là thượng tá công an ở Hà Nội".&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Câu này của BBC cũng tương tự như mấy anh bình luận viên bóng đá VTV hay nói: "Thưa các bạn, HLV Calisto vừa chỉ đạo cho Trọng Hoàng đá lùi xuống", mặc dù có tai thánh thì tay bình luận viên cũng chẳng nghe được thầy Tô nói với cậu Hoàng câu gì.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-9063874457213755892?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/9063874457213755892/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/ve-pha-ap-mat-nguoi-bi-bat.html#comment-form' title='12 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/9063874457213755892'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/9063874457213755892'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/ve-pha-ap-mat-nguoi-bi-bat.html' title='Về pha đạp mặt người bị bắt'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-FEfDQoraM8Y/Tiejz9ZJt0I/AAAAAAAAEE0/j897J-ScLNU/s72-c/congan_466x350_danlambao.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-289556571439051141</id><published>2011-07-20T00:39:00.000-07:00</published><updated>2011-07-20T02:49:35.867-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cộng sản'/><title type='text'>Biểu tình, ừ thì biểu tình...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/BH0-qBdpt4E" allowfullscreen="" width="425" frameborder="0" height="349"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;------&lt;br /&gt;1. Trong khi không ít người trong chính quyền có lối hành xử đáng bị lên án thì một số người biểu tình cũng thế. Người phụ nữ trong đoạn hình trên không biết có ý thức được hết những điều mình nói ra hay không. Và những người hùa theo nữa. "Lòng yêu nước" được thể hiện dưới một hình thức thật man rợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-KR9zfG8n17c/TiaIJqY0zzI/AAAAAAAAEEc/SiXMK7KRlCE/s1600/Do%2Bxuan%2BTho.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 452px; height: 338px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-KR9zfG8n17c/TiaIJqY0zzI/AAAAAAAAEEc/SiXMK7KRlCE/s400/Do%2Bxuan%2BTho.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5631338083651997490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;2. Hình ảnh người đàn ông với tấm biểu ngữ này cũng thế, cứ như một cú vả vào mặt những ai xuống đường vì hòa bình, công lý cho Biển Đông (như nhiều khẩu hiệu đã viết). Lúc đầu tôi bị sốc trước khẩu hiệu trên, nhưng khi biết ông Đỗ Xuân Thọ là chủ nhân thì tôi thấy cũng chẳng có gì  đáng ngạc nhiên cả. Trong nhiều năm qua, từ hồi Yahoo 360, ông Thọ đã luôn nói về các học thuyết Tâm Vũ Trụ cũng như chủ trương đánh vào huyệt TAN của Trung Quốc mà ông dày công xây dựng. Khi bị đánh vào huyệt TAN thì Trung Quốc bị "xẻ ra thành nhiều quốc gia độc lập", theo ông Thọ thì đại khái là thế. Không biết đến nay công cuộc tập hợp các lực siêu nhiên để đánh Trung Quốc của tiến sĩ Thọ đã đến đâu rồi mà gã khổng lồ phương bắc càng ngày càng hung hăng. Hay là tiến sĩ đánh nhầm vào huyệt HỢP?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong công cuộc huy động thần linh đánh giặc Tàu, có vẻ như ông Thọ mới tìm được một đồng minh đáng kể, đó là ông Phạm Viết Đào. Thời gian gần đây, thấy ông Đào hay nói chuyện với người cõi âm (đại khái thế) về vận nước, về phương cách chống Tàu. Không biết "dưới kia" (hay chính xác hơn "trên kia", như lời nhân vật đối thoại với ông Đào) sắp tới có ủng hộ Việt Nam quả tên lửa hay cục tàu chiến nào không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu đặt các hiện tượng này dưới lăng kính tâm lý học, có lẽ chúng sẽ được gọi tên là "khủng hoảng niềm tin", hay "mất phương hướng". Khi không tự tin vào sức mạnh của chính mình,  khi hoang mang, mất phương hướng, thì người ta buộc phải mượn thế lực siêu nhiên để giải tỏa ước nguyện.&lt;br /&gt;----------&lt;br /&gt;3. Hơn 1 tháng sau cuộc biểu tình lần 1 (ngày 5.6), tôi thấy tình hình hiện tại là: hình ảnh chính quyền càng bết; các cuộc biểu tình càng ít người tham gia; hình ảnh của biểu tình bắt đầu có những vệt xám (như một số khẩu hiệu kích động, phát ngôn tục tĩu...); mâu thuẫn giữa (một bộ phận) người dân và chính quyền càng thêm sâu.&lt;br /&gt;Nếu như xác định biểu tình là vì chủ quyền đất nước, là để chống lại sự lấn át của Trung Quốc, thì có lẽ nên suy nghĩ xem tình hình hiện tại là có lợi hay có hại cho... Trung Quốc, để từ đó có những điều chỉnh thích hợp: biểu tình tiếp hay thôi,  nếu biểu tình tiếp thì hình thức sẽ như thế nào, hay là tạm thời thôi biểu tình mà đi hô hào quyên tiền cho ngư dân...?&lt;br /&gt;Bởi vì biểu tình là một hoạt động chính trị, nên cần phải đặt nó dưới lăng kính chính trị để xem xét xem mục tiêu chính trị của nó đến đâu rồi, để mà có thể tính tới chuyện tiến thoái. Chính trị hay bất cứ cái gì cũng cần có lúc tiến, lúc thoái, lúc sung, lúc xìu, chứ không phải chỉ biết lao thẳng về phía trước.&lt;br /&gt;(Tất nhiên, nếu đặt mục tiêu của biểu tình khác đi - không phải chống Trung Quốc mà là để cổ súy cho đời thường hóa, dân sự hóa hoạt động biểu tình chẳng hạn - thì là một câu chuyện khác).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-289556571439051141?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/289556571439051141/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/ngan-ngam.html#comment-form' title='36 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/289556571439051141'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/289556571439051141'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/ngan-ngam.html' title='Biểu tình, ừ thì biểu tình...'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/BH0-qBdpt4E/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>36</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7720204059482537754</id><published>2011-07-20T00:00:00.000-07:00</published><updated>2011-07-20T00:10:43.188-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Mượn đầu Vương Hậu</title><content type='html'>&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/Gx1c_0itqjc" allowfullscreen="" width="425" frameborder="0" height="349"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình ảnh đạp vào mặt người bị bắt này cùng với mấy vụ vác người biểu tình như vác heo hồi trước thật không thể có lời nào tả nổi.&lt;br /&gt;Không biết dịp này chính quyền có đủ dũng cảm để &lt;a href="http://donga01.blogspot.com/2011/07/to-quoc-toi-chua-ep-bao-gio.html"&gt;xin lỗi&lt;/a&gt; hoặc ít ra cũng dùng chiêu "mượn đầu Vương Hậu" của Tào Tháo để gỡ gạc lại hình ảnh hay không.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7720204059482537754?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7720204059482537754/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/muon-au-vuong-hau.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7720204059482537754'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7720204059482537754'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/muon-au-vuong-hau.html' title='Mượn đầu Vương Hậu'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/Gx1c_0itqjc/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-4389747439100048093</id><published>2011-07-18T23:20:00.000-07:00</published><updated>2011-07-19T21:03:51.835-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Không phải biểu tình</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-DsFrvcy2450/TiUnl6yTOYI/AAAAAAAAEEE/Eg6WZ-REPPo/s1600/IMG_5951.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-DsFrvcy2450/TiUnl6yTOYI/AAAAAAAAEEE/Eg6WZ-REPPo/s400/IMG_5951.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5630950441485547906" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-IcbmXMWBFgM/TiUnln11X0I/AAAAAAAAED8/UdhY4N75cQI/s1600/IMG_5949.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-IcbmXMWBFgM/TiUnln11X0I/AAAAAAAAED8/UdhY4N75cQI/s400/IMG_5949.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5630950436400095042" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-IUGBbqC5vns/TiUnmC5FL1I/AAAAAAAAEEM/Ml0TwTgs2Sw/s1600/IMG_5956.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-IUGBbqC5vns/TiUnmC5FL1I/AAAAAAAAEEM/Ml0TwTgs2Sw/s400/IMG_5956.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5630950443661471570" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;1. Y hẹn, 9 giờ sáng hôm ni, bác Quang Đạt tới gặp mình triển khai vụ đi xe Vespa xuyên Việt vì chủ quyền biển đảo (tất nhiên là bác ấy đi, mình không đi).&lt;br /&gt;Mình tặng bác ấy áo Hoàng Sa - Trường Sa, kí kiếc các thứ. Mình nghĩ, những hoạt động "PR" chủ quyền biển đảo là luôn luôn cần thiết, và nên được tiến hành thường xuyên, thế nên mình ủng hộ bác Đạt.&lt;br /&gt;Mình đề xuất với bác Đạt đi từ Bắc vào Nam, mỗi tỉnh ghé thăm một số nơi, sưu tầm một số chữ ký (chẳng hạn của bộ đội biên phòng, hải quân, ngư dân, nhà nghiên cứu biển Đông, các cựu chiến binh từng bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa... ở các tỉnh), sau về bán đấu giá vật phẩm ủng hộ vào quỹ vì biển Đông (một quỹ nào đó). Nếu có thể thì tổ chức các "ì ven" nhỏ ở một vài nơi trong hành trình, chẳng hạn ở Đà Nẵng, Lý Sơn... Dọc hành trình, tới từng điểm một, nếu bạn trẻ các nơi ủng hộ thì có thể thực hiện bằng cách đơn giản: đua xe theo bác Đạt một vài chặng cho khí thế.&lt;br /&gt;2. Bác Đạt nì hay. Hồi trước mần một chiếc Vespa, sưu tầm toàn chữ ký nghệ sĩ nổi tiếng, sau giao cho thằng cha doanh nghiệp gì đó bán đấu giá từ thiện. Không ngờ có trục trặc. Giờ đang kiện tụng tùm lum. Sau bác còn làm thêm mấy hành trình nữa: Rước Bác Hồ vào Nam (đi Vespa rước tượng cụ Hồ vào miền Nam; bác Đạt bảo ngày xưa bác Hồ luôn có tâm nguyện vào Nam, nhưng do chiến tranh nên mới tới Quảng Bình, giờ hòa bình rồi, bác Đạt rước bác Hồ vào Nam, hehehehe...); Xuyên Việt vì an toàn giao thông (đi Vespa xuyên Việt, sưu tầm chữ ký của cảnh sát giao thông khắp các vùng miền...). Con xe này hình như thứ 3 hay thứ 4 gì đấy.&lt;br /&gt;3. Trong người bác Đạt đậm đặc máu nghệ sĩ. Màu mè các thứ. Ngông các thứ. Ưa làm những chuyện cộng đồng, hay kiểu như người ta mỉa là vác tù và hàng tổng. Nói cho cùng, bác ấy là một nghệ sĩ, chơi hết mình và ít khi nghĩ tới mình. Và cũng do máu nghệ sĩ nên các chương trình bác ấy mần thường thiếu hiệu quả về tác động truyền thông và tài chính (chẳng hạn như có cuốc xuyên Việt bác ấy hết tiền đổ xăng...). Mong rằng cuốc này sẽ thành công, tạo hiệu ứng tốt.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-4389747439100048093?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/4389747439100048093/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/khong-phai-bieu-tinh.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/4389747439100048093'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/4389747439100048093'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/khong-phai-bieu-tinh.html' title='Không phải biểu tình'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-DsFrvcy2450/TiUnl6yTOYI/AAAAAAAAEEE/Eg6WZ-REPPo/s72-c/IMG_5951.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-1638867691272881697</id><published>2011-07-07T10:25:00.000-07:00</published><updated>2011-07-07T18:25:20.870-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Biểu tình 5: Nhẹ tựa lông hồng</title><content type='html'>&lt;div class="mbl notesBlogText clearfix"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="font-style: italic; text-align: justify;"&gt;"Sáng nay, anh chủ nhà trọ kêu CA phường nói với anh ấy không nên cho mình  thuê nhà nữa. Cái trò hèn này minh đã tiên liệu trước rồi, nên không có gì bất  ngờ, việc gì đến đã đến.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="font-style: italic; text-align: justify;"&gt;Mình nghĩ cái trò này chẳng qua là đùn đẩy trách nhiệm thôi, CA phường cứ mỗi  thứ 7, chủ nhật  lại phải xuống nhà tìm, nên cũng mệt, đẩy mình đi nơi khác thì  có thằng khác lo. hihi. Khỏi bị mấy anh bên an ninh cứ gọi xuống bắt phải đi  kiểm tra, xác minh thôi.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="font-style: italic; text-align: justify;"&gt;Cũng không hiểu nỗi, các anh ấy cũng được học hành đây đủ... sao không dùng  cái đầu nghĩ chuyện gì có ích, mà suốt ngày vắt óc để nghĩ ra mấy trò hèn này để  đối phó với nhân dân đang đóng thuế nuôi mình ha.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="font-style: italic; text-align: justify;"&gt;Mình cũng may mắn, gặp anh chủ nhà hiểu biết, tốt bụng và không hèn, nên anh  đã không chấp nhận lời yêu cầu của CA phườngi, chứ không là mình phải vô gia cư  rồi, hihihi"&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đây là tâm sự mà Phan Nguyên chia sẻ trên Facebook về nỗi phiền toái mới nhất của anh. Điều tôi "kết" nhất ở chàng trai này chính là cái nhìn nhẹ nhàng về những sự việc rất nghiêm trọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi &lt;a href="http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/ve-tam-hinh-lich-su.html"&gt;bị vác chạy&lt;/a&gt; vào ngày 12.6, anh chàng đã trần tình trên Facebook, trả lời BBC..., tất cả đều với một tông điệu vừa phải, có trách móc cũng thoảng qua chứ không phải là những lời búa bổ giáng thẳng vào mặt những người đã xử tệ với anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong lời tâm sự mới nhất, khi nói về việc công an phường tác động để chủ nhà trọ "hủy kèo", Phan Nguyên cũng cố tìm một lời giải thích nhẹ nhàng nhất có thể đối với hành động của các anh công an. Anh kết luận những người công an phường đó là "hèn", vì sợ gánh nặng trách nhiệm này nọ, mà không hề nâng quan điểm lên để chỉ trích cả một hệ thống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tự hỏi vì sao chàng trai này lại luôn giữ được thái độ bình thản như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không bao giờ quên cái buổi sáng ngày 12.6 ấy, khi mọi người đang lạnh sống lưng, thì Nguyên và hai người bạn của mình thản nhiên bước ra bày tỏ thái độ chống hành động bá quyền của Trung Quốc, ngay giữa một rừng công an.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ thản nhiên bước vào cuộc biểu tình nóng bỏng và thản nhiên đối mặt với mọi bất trắc chỉ với một lẽ giản đơn rằng, bày tỏ quan điểm yêu nước - hay bày tỏ quan điểm cá nhân một cách ôn hòa - không phải là điều gì to tát, đó chỉ là một việc phải làm của một công dân. Trong xã hội dân sự, bày tỏ quan điểm bằng hình thức ôn hòa là một điều bình thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính cách tiếp cận vấn đề dung dị như thế, nên Phan Nguyên đã luôn có một cái nhìn nhẹ nhàng, nhẹ nhàng với cả những con người đã từng nặng tay với anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Phản ứng của Phan Nguyên là một trong rất nhiều điều mà tôi học được từ những cuộc biểu tình vừa qua (ý tôi là hai cuộc biểu tình ngày 5 và 12.6 ở Sài Gòn).&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-1638867691272881697?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/1638867691272881697/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/bieu-tinh-6-nhe-tua-long-hong.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1638867691272881697'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1638867691272881697'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/bieu-tinh-6-nhe-tua-long-hong.html' title='Biểu tình 5: Nhẹ tựa lông hồng'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-3028869083491869683</id><published>2011-07-05T23:52:00.000-07:00</published><updated>2011-07-06T01:07:46.614-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Luật pháp'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>THE BEWILDERED HERD</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/t4SKL7f9n58" allowfullscreen="" frameborder="0" height="349" width="425"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Noam Chomsky gọi đó là THE BEWILDERED HERD - đám đông ngơ ngác (hoặc ngu muội, nếu bạn muốn nặng đô).&lt;br /&gt;BEWILDERED có xuất xứ từ động từ BEWILDER - làm cho ai đó lúng túng, ngơ ngơ cà lơ phất phơ.&lt;br /&gt;Khi để ở thể quá khứ phân từ và được dùng làm tính từ, BEWILDERED sẽ có tác dụng "bị hóa" danh từ mà nó bổ nghĩa, tức là THE BEWILDERED HERD phải được hiểu một cách đầy đủ là: ĐÁM ĐÔNG (BỊ LÀM CHO) NGƠ NGÁC, ĐÁM ĐÔNG (BỊ LÀM CHO) NGU MUỘI, ĐÁM ĐÔNG BỊ DẮT MŨI...&lt;br /&gt;Tôi chợt nhớ tới Chomsky và cuốn sách mỏng (như ngực Kate Moss) của ông: Media Control - Kiểm soát báo chí - sau khi theo dõi một câu chuyện nho nhỏ trên báo chí Việt Nam.&lt;br /&gt;Trên &lt;a href="http://tuoitre.vn/Giao-duc/445142/Co-giao-rot-vien-chuc-do-thieu-so-do-vong-nguc.html"&gt;Tuổi Trẻ&lt;/a&gt; mới đây có tin: &lt;a href="http://tuoitre.vn/Giao-duc/445142/Co-giao-rot-vien-chuc-do-thieu-so-do-vong-nguc.html"&gt;"Cô giáo rớt viên chức do thiếu số đo vòng ngực" &lt;/a&gt;với lời dẫn: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;"Trong số 215 hồ sơ đăng ký dự xét tuyển viên chức  sự nghiệp giáo dục mầm non ở huyện Tân Sơn (Phú Thọ) năm học 2011, có 12  hồ sơ đã bị hội đồng xét tuyển loại thẳng thừng dù có số điểm rất cao"&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;Cái tít và bản tin này không có gì sai, nhưng dễ gây ngộ nhận, rằng mấy cô giáo kia bị đánh rớt do... ngực lép (có thể dễ dàng liên hệ tới cái vụ [đề xuất] ngực lép không được lái xe gắn máy trên bao nhiêu phân khối gì gì đó hồi năm kỉa năm kia...)&lt;br /&gt;Nhưng nếu đọc kỹ bản tin thì người đọc sẽ thấy không phải vậy. "Thiếu số đo vòng ngực" ở đây phải được hiểu là trong hồ sơ sức khỏe, mục về số đo vòng ngực bị bỏ trống (tức là không được kê khai). Hồ sơ trong trường hợp này đã không được kê khai đầy đủ. Khoan nói tới chuyện nội dung của hồ sơ có hợp lý hay không hợp lý, mục này mục kia trong hồ sơ có cần thiết hay không, nhưng hồ sơ không được kê khai đầy đủ thì bị đánh rớt âu cũng là chuyện thường tình.&lt;br /&gt;Bạn khai hồ sơ xin nhập cảnh Mỹ, khai đăng ký tài khoản Facebook, Yahoo, Blogspot..., ở những mục đánh dấu sao, bạn bắt buộc phải khai, nếu không khai thì hồ sơ bạn bị đá văng và xin đừng hỏi tại sao.&lt;br /&gt;Câu chuyện "cô giáo bị đánh rớt do thiếu số đo..." tưởng chỉ dừng ở đó, nhưng chưa, vào ngày hôm sau nữa, tờ báo lại đăng một bài tập hợp ý kiến bạn đọc&lt;a href="http://tuoitre.vn/Ban-doc/445229/Nguc-lep-co-toi-hay-khong.html"&gt; "Số đo vòng ngực liên quan gì nghề giáo?"&lt;/a&gt; &lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;*&lt;/span&gt;, trong đó nhiều ý kiến phản đối chuyện đánh rớt giáo viên "do ngực lép", hoặc là "xúc phạm nhân cách nhà giáo"... Vân vân và vân vân.&lt;br /&gt;Đám đông dường như đang bị dẫn dắt vào một cuộc chửi rủa loạn xạ, hoặc vô tình, hoặc cố ý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;* &lt;/span&gt;Khi tôi đưa đường dẫn lên, Facebook lại hiển thị: "Ngực lép có tội hay không?". Thì ra trên TTO, url được đặt là: http://tuoitre.vn/Ban-doc/445229/Nguc-lep-co-toi-hay-khong.html&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-3028869083491869683?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/3028869083491869683/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/bewildered-herd.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3028869083491869683'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3028869083491869683'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/07/bewildered-herd.html' title='THE BEWILDERED HERD'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/t4SKL7f9n58/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-1496645427818573367</id><published>2011-06-30T20:03:00.000-07:00</published><updated>2011-06-30T20:25:14.549-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Phản đối tạp chí khoa học của Ý</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-fw4Lz9JuqvY/Tg08EyARqUI/AAAAAAAAEBk/XEC3mcz3TAI/s1600/south_china-sea_466.gif"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;Bức thư của người VN gửi tạp chí khoa học tại Ý (đã đăng bản đồ lưỡi bò của Trung Quốc). Anh Nguyễn Hùng, ở Úc, người chuyển cho tôi bức thư này, cũng là một trong những người đã thông báo cho tôi vụ Hội Địa lý Quốc gia Mỹ in bản đồ sai sự thật về Hoàng Sa trước đây.&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;Nhiệt tâm của những người như anh Hùng khiến tôi vừa thán phục (vừa tự thấy xấu hổ vì không thường xuyên "phụ họa" được với họ).&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;------------------&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;25 June, 2011&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Professor Raffaello Cossu&lt;br /&gt;IMAGE (Environmental Engineering) Department&lt;br /&gt;Università degli Studi di Padova&lt;br /&gt;Lungargine Rovetta 8, 35127Padova, Italy&lt;br /&gt;Email: &lt;a href="http://au.mc356.mail.yahoo.com/mc/compose?to=wmeditorinchief@gmail.com" target="_blank"&gt;wmeditorinchief@gmail.com&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dear Professor Cossu:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;&lt;br /&gt;We are a group of Vietnamese &lt;span style="color:black;"&gt;academics and professionals currently living in various parts of the world&lt;/span&gt;. We would like to join Professors Van Tuan Nguyen (Garvan Institute of Medical Research, Australia) and Tuan Quang Pham (The University of New South Wales, Australia) in expressing our concern, if not outrage, about the bias shown in the map of China (i.e. deletion of neighboring countries such as Vietnam, Malaysia, Indonesia, The Philippines…and inclusion of the disputed waters and islands to the east of Vietnam) contained in the paper &lt;span style="color:black;"&gt;“&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="line-height:115%;color:#2A2A2A;" &gt;Municipal solid waste source-separated collection in China: A comparative analysis&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="yiv580439395apple-style-span"  style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="line-height: 115%;Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;color:#2A2A2A;"  &gt;”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt; authored by Tai et al. recently appearing in your journal .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In the interest of scientific integrity as well as the true facts of the East Sea of South East Asia, we would appreciate your putting out a correction as requested by the Professors or at least printing their letters in full so the readers of your journal can make up their minds about the bias in the paper&lt;span style="color:black;"&gt; written by Tai et al.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yours sincerely,    &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Khoa Ba Ngo, M.B.A., USA&lt;span style="mso-tab-count: 4"&gt;                                         &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Mai&lt;span style="mso-spacerun:yes"&gt;  &lt;/span&gt;Tran, Ph.D, , Australia&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Tuyen Gia Do, B.E. Elect, Saudi Arabia&lt;span style="mso-tab-count:3"&gt;                          &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Phuong Minh Tran, M. Tech, Australia&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Long Viet Bui, B.E. Mech, Vietnam&lt;span style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Ba Tuoc Tran, M. Com., Vi&lt;span style="color:windowtext;"&gt;et&lt;/span&gt;nam&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Long Quang &lt;span style="mso-spacerun:yes"&gt; &lt;/span&gt;Le, B.E. Mech, New Zealand&lt;span style="mso-tab-count:2"&gt;                    &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Xa Van Nguyen, M.E. Civil, USA&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Tu Van Nguyen, M.Com. (Econ.), New Zealand&lt;span style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Lap Q Nguyen, Ph.D.,USA&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Han Huu Huynh, B.S. Tech (Food), USA&lt;span style="mso-tab-count:2"&gt;                       &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Tuyet Van Duong, M.Com. (Econ.), USA&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Danh Cong &lt;span style="mso-spacerun:yes"&gt; &lt;/span&gt;Bien, M.E. Elect, New Zealand&lt;span style="mso-tab-count:2"&gt;                   &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Triet Minh Ngo, P.E. Civil, USA&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   lang="EN-AU" &gt;Kho Huu Nguyen, Ph.D.(Chem Eng), P.E. (USA)&lt;span style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt;line-height: normal"&gt;&lt;span style="font-family:&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-Times New Roman&amp;quot;;mso-ansi-language:EN-AU; mso-fareast-language:EN-AUfont-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   lang="EN-AU" &gt;&lt;span style="mso-tab-count:1"&gt;        &lt;/span&gt;Nham Truong, Ph.D, Australia&lt;span style="mso-tab-count:1"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   lang="EN-AU" &gt;Ngoc Bich Tran, Ph.D. (Econ.), CFP, E.A. (USA)&lt;span style="mso-tab-count:1"&gt;       &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt;line-height: normal"&gt;&lt;span style="font-family:&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-Times New Roman&amp;quot;;mso-ansi-language:EN-AU; mso-fareast-language:EN-AUfont-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   lang="EN-AU" &gt;Hong Ba Le, M.Sc, Australia&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Huynh Tung Ngo, B, Agr.Sc, Australia&lt;span style="mso-tab-count:2"&gt;               &lt;/span&gt;&lt;span style="mso-tab-count:1"&gt;            &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Hung The Vu, B.S. Comp., USA&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Ngon Danh Nguyen, P.E. Civil, USA&lt;span style="mso-tab-count: 3"&gt;                              &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Mai Chi Thi Nguyen, B.Com., USA&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Khanh Tuoc Trinh, Ph.D., New Zealand&lt;span style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;&lt;span style="mso-tab-count:3"&gt;                        &lt;/span&gt;Bich Lien Nguyen, B.A. Edu., USA&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;Mui Dinh, B.A. Edu., Australia&lt;span style="mso-tab-count:4"&gt;                                       &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;Tuan Sy Bui. Ph.D, MBA, MSCIS, USA&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;Duong Thanh Tran, B.A.Edu, New Zealand&lt;span style="mso-tab-count:2"&gt;                    &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;Chau Bich Bui, M.A., USA&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;Nga Thien Nguyen, B.S. Comp., New Zealand&lt;span style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="mso-tab-count:2"&gt;              &lt;/span&gt;Thi Nhung Do, B.A. Edu., USA&lt;span style="mso-tab-count:1"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;The Hung Nguyen, Ph.D., Uni of Danang, Vietnam&lt;span style="mso-tab-count:1"&gt;         &lt;/span&gt;&lt;span style="color:black;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="color:black;"&gt;Hung Nguyen, B.E. Chem., Australia&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Tara T. VanToai, Ph.D., USA &lt;span style="mso-tab-count:4"&gt;                                      &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Norman N. VanToai, Ph.D., USA &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;Ngoc Diep Vuong, M.Com.,Economics, USA&lt;span style="mso-tab-count: 2"&gt;                 &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;Thanh Truc Vuong, B.A.Edu, USA&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;Long Phan Pham, P.E, Viet Ecology Foundation, USA&lt;span style="mso-tab-count:1"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt;Quyet Vu, M.A.Edu., USA&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Marie Dung Burns, M.A. Edu., New Zealand&lt;span style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;&lt;span style="mso-tab-count:2"&gt;                 &lt;/span&gt;Lieu Thu Le, B.E. Chem, New Zealand&lt;span style="mso-tab-count:1"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Ngoc Bich Becker, MTA. CANDMED, Germany&lt;span style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;&lt;span style="mso-tab-count:1"&gt;          &lt;/span&gt;Van Hao Nguyen, M.E. Civil, Australia&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Thi Tinh Tien Le, M.Com, Economics, Australia&lt;span style="mso-tab-count:2"&gt;              &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Mong Trinh Thi Nguyen, B.A, New Zealand&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Thomas Hung Ngoc Dang, M.B.A, CPEng, Australia&lt;span style="mso-tab-count:1"&gt;      &lt;/span&gt;Khanh&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Nguyen-Do, Ph.D., Australia&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;color:black;"   &gt;Kim Ngoc Truong, B.E. Chem, USA&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt;page-break-after: avoid"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-m6g2J__t9fg/Tg07h1jOVvI/AAAAAAAAEBU/pJiTPnQZ0dY/s1600/duong%2Bluoi%2Bbo%2Btai%2Bet%2Bal.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 365px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-m6g2J__t9fg/Tg07h1jOVvI/AAAAAAAAEBU/pJiTPnQZ0dY/s400/duong%2Bluoi%2Bbo%2Btai%2Bet%2Bal.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5624216962152158962" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoCaption"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Disguised and fabricated map of China without the countries of South East Asia&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoCaption"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-qmPR3LGydOs/Tg078fPPTwI/AAAAAAAAEBc/aQjDKdF90Ow/s1600/south_china-sea_466.gif"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-qmPR3LGydOs/Tg078fPPTwI/AAAAAAAAEBc/aQjDKdF90Ow/s400/south_china-sea_466.gif" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5624217420019224322" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;   &lt;p class="MsoCaption"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;True regional map of South East Asia&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoCaption"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);font-size:130%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Cập nhật:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoCaption"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Phía tạp chí Ý đã trả lời:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoCaption"&gt;Dear Hung Nguyen,&lt;br /&gt;Thank you for your e-mail. The Editor in Chief is  evaluating the matter as a priority and will publish a note on the next  issue of our Journal.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Best regards,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Managing Editorial Office&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#888888;"&gt;Waste Management&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0in;margin-bottom:.0001pt"&gt;&lt;span style="Times New Roman&amp;quot;font-family:&amp;quot;;font-size:100%;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-1496645427818573367?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/1496645427818573367/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/buc-thu-cua-nguoi-vn-gui-tap-chi-khoa.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1496645427818573367'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1496645427818573367'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/buc-thu-cua-nguoi-vn-gui-tap-chi-khoa.html' title='Phản đối tạp chí khoa học của Ý'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-m6g2J__t9fg/Tg07h1jOVvI/AAAAAAAAEBU/pJiTPnQZ0dY/s72-c/duong%2Bluoi%2Bbo%2Btai%2Bet%2Bal.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-859080814882736160</id><published>2011-06-29T18:42:00.000-07:00</published><updated>2012-01-31T17:59:44.065-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Quốc'/><title type='text'>Rừng xưa đã khép...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="alertMessage"&gt;Năm ngoái năm kia, tôi đặt cuốn &lt;a href="http://www.washingtonpost.com/wp-dyn/content/article/2009/05/13/AR2009051302392.html"&gt;Prisoner of the State: The Secret Journal of Zhao Ziyang - Triệu Tử Dương - Người tù của nhà nước&lt;/a&gt; qua mạng Amazon thì hàng được chuyển về êm xuôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="alertMessage"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="alertMessage"&gt;Bây chừ, tôi đặt mua&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span id="btAsinTitle"&gt; cuốn &lt;a href="http://www.amazon.com/gp/product/0742568423/ref=ox_sc_sfl_title_4?ie=UTF8&amp;amp;m=A2XVGGFAR7AW75"&gt;U.S.-Chinese Relations: Perilous Past, Pragmatic Present&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="alertMessage"&gt;&lt;a href="http://www.amazon.com/gp/product/0742568423/ref=ox_sc_sfl_title_4?ie=UTF8&amp;amp;m=A2XVGGFAR7AW75"&gt; - Quan hệ Mỹ - Trung: Quá khứ chông chênh, hiện tại thực dụng&lt;/a&gt; - thì Amazon từ chối chuyển hàng, với thông điệp như sau:  &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"We're sorry.  This item can't be shipped to  your selected destination.  You may either change the shipping address  or delete the item from your order by changing its quantity to 0 and  clicking the update button below"&lt;/span&gt;. - &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Chúng tôi xin lỗi. Món hàng này không thể chuyển đến địa chỉ mà bạn chọn. Bạn cần thay đổi địa chỉ hoặc là hủy mục hàng này trong đơn hàng của mình bằng cách đổi số lượng về 0 và bấm nút cập nhật bên dưới"&lt;/span&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="alertMessage"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="alertMessage"&gt;Có vẻ như tình hình ngày càng ngột.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="alertMessage"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="alertMessage"&gt;Chợt nhớ cách đây vài năm, cuốn Time Magazine mà tôi đặt mua khi chuyển về tới nơi thì bị "ai đó" dùng kéo xén mất mấy trang.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="alertMessage"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="alertMessage"&gt;Ngột thật!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span class="alertMessage"&gt;Cập nhật:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="alertMessage"&gt; Như góp ý của bác Goldmun, bài viết này có một số (không phải toàn bộ) quy kết vội vã. Rất xin lỗi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="alertMessage"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-859080814882736160?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/859080814882736160/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/nam-ngoai-nam-kia-toi-at-cuon-prisoner.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/859080814882736160'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/859080814882736160'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/nam-ngoai-nam-kia-toi-at-cuon-prisoner.html' title='Rừng xưa đã khép...'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-5448331618672382369</id><published>2011-06-28T02:05:00.000-07:00</published><updated>2011-06-29T19:29:19.320-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tranh chấp'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Du lịch Hoàng Sa, tại sao không?</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tại hội thảo “Quy hoạch tổng thể phát triển du lịch đến năm 2020, tầm nhìn 2030” vào ngày 16.6, Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Nguyễn Văn Tuấn đã nhấn mạnh ưu tiên du lịch biển đảo, trong đó có nói đến việc tổ chức du lịch Trường Sa, Hoàng Sa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác Tuấn Khanh ở trên Tiền Vệ &lt;a href="http://tienve.org/home/activities/viewThaoLuan.do?action=viewArtwork&amp;amp;artworkId=12955"&gt;đã phê phán ông Tuấn kịch liệt&lt;/a&gt;, đại ý là đem dân ra đó du lịch thì khác nào đưa đẩy vào miệng cọp. Ông Tuấn và gia đình ông có đi thì xin mời, chứ đừng xúi dân đi, tác giả Tuấn Khanh nói thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợt nhớ, năm ngoái năm kia, chính phủ của Thủ tướng Dũng cũng đã lên định hướng &lt;a href="http://blogmrdo.blogspot.com/2010/03/chinh-phu-len-ke-hoach-xay-5-cang-ca-o.html"&gt;xây cảng cá ở Hoàng Sa&lt;/a&gt;, khiến nhiều bác trên mạng tá hỏa, thắc mắc rằng bác Dũng "tỉnh hay mê" đây, bởi Hoàng Sa rõ ràng đã bị Trung Quốc chiếm đóng rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện định hướng phát triển du lịch ra Hoàng Sa lần này, cũng tương tự định hướng xây cảng cá ở Hoàng Sa của ông Dũng trước đây, thực ra là những bước đi chính trị. Mục đích của nó là nhằm thể hiện ý chí thực thi chủ quyền Việt Nam tại những vùng đất bị nước khác chiếm đóng trái phép, nhằm thế hiện rằng Việt Nam không bao giờ thừa nhận sự chiếm đóng của Trung Quốc ở Hoàng Sa và luôn đưa Hoàng Sa vào các kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội của mình. Đây là một chiêu thức chính trị chứ không phải là một kế hoạch thực tiễn. Từ "định hướng", "tầm nhìn" phải được hiểu như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi mà đối với vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, Việt Nam đang gặp rất nhiều khó khăn trước nước láng giềng Trung Quốc, thì những tuyên bố chính trị kiểu này, thiết nghĩ, cũng cần.&lt;br /&gt;&lt;span style="display: block;" id="formatbar_Buttons"&gt;&lt;span onmouseover="ButtonHoverOn(this);" onmouseout="ButtonHoverOff(this);" onmouseup="" onmousedown="CheckFormatting(event);FormatbarButton('richeditorframe', this, 8);ButtonMouseDown(this);" class="" style="display: block;" id="formatbar_CreateLink" title="Liên kết"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-5448331618672382369?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/5448331618672382369/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/du-lich-hoang-sa-tai-sao-khong.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/5448331618672382369'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/5448331618672382369'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/du-lich-hoang-sa-tai-sao-khong.html' title='Du lịch Hoàng Sa, tại sao không?'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-4651023777567318916</id><published>2011-06-27T19:31:00.001-07:00</published><updated>2011-06-29T03:38:43.365-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>Ông Lê Doãn Hợp nói</title><content type='html'>&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/-n0pjirX354" allowfullscreen="" frameborder="0" height="349" width="560"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc một quan chức cấp cao Việt Nam nói chuyện với "báo chí hải ngoại"  - ở đây là Phố Bolsa TV và Việt Weekly - ngay tại California là một điều tích cực. Nó cho thấy sự cởi mở và khá tự tin của quan chức Việt Nam - đặc biệt là ở một người quản lý truyền thông, một lĩnh vực có rất nhiều vấn đề "nhạy cảm", như tự do báo chí, tự do phát ngôn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản thân ông Hợp - người được/bị coi là cha đẻ của khái niệm "lề phải" - lâu nay có một hình ảnh khá xám trong mắt báo chí "lề trái". Giờ đây, ông đã chịu đối thoại, mở lòng ở một chừng mực nào đó thì cũng có thể coi là tích cực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo lời giới thiệu của anh Trần Nhật Phong, cuộc gặp này dường như là một sự chủ động từ phía giới chức Việt Nam: "thông qua sự giới thiệu của Tổng lãnh sự quán Việt Nam tại San Francisco". Khi giới chức Việt Nam chủ động đề nghị nói chuyện với báo chí tại nơi được coi là "quê hương của tự do báo chí" - và tại nơi mà một số mâu thuẫn liên quan tới lịch sử chiến tranh Việt Nam vẫn còn âm ỉ cháy, thì có thể nói là họ đã dám đối mặt với nhiều vấn đề mà lâu nay họ luôn coi là nhạy cảm và thường né tránh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn từ góc độ này, sẽ thấy cuộc trả lời của ông Hợp là tích cực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, nếu đi vào nội dung các phát ngôn của ông Hợp, chúng ta sẽ thấy rất nhiều "vấn đề", mà &lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/06/110628_ledoanhop_inv_us_visit.shtml"&gt;chỗ này&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://quechoa.info/2011/06/29/x%E1%BB%AD-ly-trung-th%E1%BB%B1c/"&gt;chỗ kia&lt;/a&gt; nhiều người đã chỉ ra.&lt;br /&gt;Ở đây tôi chỉ chú ý một điểm sau:&lt;br /&gt;Khi được hỏi về báo chí tư nhân, ông Hợp đã đưa ra ba nguyên nhân - hay ba vật cản - để báo chí tư nhân chưa thể ra mặt ở Việt Nam.&lt;br /&gt;1. Pháp lý chưa đầy đủ.&lt;br /&gt;2. Đội ngũ làm báo chưa chuyên nghiệp.&lt;br /&gt;3. Dân trí thấp.&lt;br /&gt;Cả 3 điều trên đều thiếu thuyết phục - và nghiêm trọng hơn, rất xúc phạm.&lt;br /&gt;Pháp lý chưa đầy đủ? Nếu thế thì đó là trách nhiệm của những người như ông. Nếu pháp lý chưa đầy đủ, thì ông Hợp và những người cầm quyền phải có trách nhiệm làm cho nó đầy đủ, hoàn thiện. Nhưng tôi nghĩ, vấn đề không phải ở chỗ hệ thống pháp lý đã hoàn thiện hay chưa, mà ở chỗ người ta có muốn cho phép báo chí tư nhân hoạt động hay không, bởi "đầy đủ", "hoàn thiện" là một khái niệm hết sức mơ hồ, chả ai đo đếm được.&lt;br /&gt;Đội ngũ làm báo chưa chuyên nghiệp? Nói điều này thì cũng giống như chuyện ông bố không cho con ra đường, vì "nó quá nhỏ dại". Không cho nó ra đường thì làm sao nó trưởng thành được! Lý do này từng được đưa ra để bảo vệ cho chính sách đóng cửa nhiều lĩnh vực ở thì quá khứ.&lt;br /&gt;Dân trí thấp? Tôi không biết ngoài Việt Nam ra thì có xứ sở nào mà quan chức lại chê "dân ngu" hay không! Một sự xúc phạm cực kỳ nghiêm trọng!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-4651023777567318916?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/4651023777567318916/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/ong-le-doan-hop-noi_27.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/4651023777567318916'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/4651023777567318916'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/ong-le-doan-hop-noi_27.html' title='Ông Lê Doãn Hợp nói'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/-n0pjirX354/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-3145324264049857854</id><published>2011-06-27T09:54:00.000-07:00</published><updated>2011-06-27T19:09:28.886-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Quốc'/><title type='text'>Đừng để những lá cờ cản trở mục tiêu chính của chúng ta là phản đối Trung Quốc xâm lăng</title><content type='html'>&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/fzFhHKmgIYQ" allowfullscreen="" frameborder="0" height="349" width="560"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/cN8X8suD_U8" allowfullscreen="" frameborder="0" height="349" width="560"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/pvR0yVmobZQ" allowfullscreen="" frameborder="0" height="349" width="560"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/556MHCmzyMU" allowfullscreen="" frameborder="0" height="349" width="560"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhà văn Nguyễn Á Độc Lập: "Đừng để những lá cờ cản trở mục tiêu chính của chúng ta là phản đối Trung Quốc xâm lăng."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span jsid="text"&gt;Một cuộc trò chuyện rất xúc động. Những con người trong cuộc thảo luận kia, về mặt này hay mặt kia, có thể khác quan điểm với tôi. Nhưng khi nói tới dân tộc, tới đất nước, họ có những suy nghĩ giống như tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ sẵn sàng bỏ qua những lấn cấn cũ, để chung tay cùng nhau đối mặt với kẻ thù chung. Vậy thì chính quyền ở đất nước này, còn chờ gì nữa?!?!?!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trung Quốc lấn át Việt Nam là một cơ hội để chúng ta xích lại gần nhau  hơn ===&amp;gt; Bác gì trong đó nói rứa, tôi cũng nghĩ như rứa.&lt;/span&gt; (Nhưng cơ hội này đã bị bỏ lỡ nhiều rồi, không biết bao giờ mới tận dụng được. Trong &lt;a href="http://blogmrdo.blogspot.com/2007/12/hau-chi-pheo-tap-1.html"&gt;Hậu Chí Phèo&lt;/a&gt; tập 1 tôi cũng từng nói tới.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm ngoái năm kia, tôi có nói tới ý&lt;a href="http://blogmrdo.blogspot.com/2008/01/khong-chi-la-chuyen-truong-sa-hoang-sa.html"&gt; chính quyền cần tôn vinh những người lính&lt;/a&gt; đã ngã xuống trong trận Hải chiến Hoàng Sa 1974. Giờ đây, tôi nghĩ điều này cần phải được thực hiện nhanh hơn nữa. Đó không chỉ là một cử chỉ hòa giải, đó là một hành động khẳng định chủ quyền và lên án bá quyền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đơn giản, đó là một việc phải làm.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-3145324264049857854?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/3145324264049857854/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/mot-cuoc-tro-chuyen-rat-hay.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3145324264049857854'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3145324264049857854'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/mot-cuoc-tro-chuyen-rat-hay.html' title='Đừng để những lá cờ cản trở mục tiêu chính của chúng ta là phản đối Trung Quốc xâm lăng'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/fzFhHKmgIYQ/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7949146014694040027</id><published>2011-06-20T11:37:00.000-07:00</published><updated>2011-06-20T12:20:34.782-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sáng tác'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghệ thuật'/><title type='text'>Một chút tự sự(ớng) và lời cảm ơn chân thành</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-9fj8n0R-7p4/Tf-TxhIZGhI/AAAAAAAAEBE/zeD_7JVsNC4/s1600/IMG_5536.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 362px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-9fj8n0R-7p4/Tf-TxhIZGhI/AAAAAAAAEBE/zeD_7JVsNC4/s400/IMG_5536.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5620373338898110994" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-__NxhDDjvQE/Tf-Tyc6fEqI/AAAAAAAAEBM/WmggXNbcxQY/s1600/IMG_5539.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 398px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-__NxhDDjvQE/Tf-Tyc6fEqI/AAAAAAAAEBM/WmggXNbcxQY/s400/IMG_5539.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5620373354945909410" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-__NxhDDjvQE/Tf-Tyc6fEqI/AAAAAAAAEBM/WmggXNbcxQY/s1600/IMG_5539.jpg"&gt;&lt;span style="display: block;" id="formatbar_Buttons"&gt;&lt;span onmouseover="ButtonHoverOn(this);" onmouseout="ButtonHoverOff(this);" onmouseup="" onmousedown="CheckFormatting(event);FormatbarButton('richeditorframe', this, 8);ButtonMouseDown(this);" class=" down" style="display: block;" id="formatbar_CreateLink" title="Liên kết"&gt;&lt;img src="http://www.blogger.com/img/blank.gif" alt="Liên kết" class="gl_link" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;Entry này có tính chất tự sự(ớng) một tí, nên chi các bác đừng chửi em nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau một thời gian viết lách lung tung, em tập hợp lại một số bài và viết thêm một số bài nữa để mần nên một cuốn sách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuốn sách này không thể ra mắt được nếu như không có sự động viên (lẫn thúc ép, hehehe) của chị &lt;a href="http://vannghesongcuulong.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=692&amp;amp;LOAIID=2"&gt;Bích Ngân&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em vốn ưa viết lách lung tung, nhưng viết xong lại quăng ở xó xỉn nào đó, hoặc là đăng báo xong rồi quên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một hôm chị Ngân bảo em tập hợp lại cho chị một cuốn sách đi. Nghe thì ham thật nhưng cái sự lười nhác trong cơ thể nó đâu phụ họa mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là em à ơi dzí dzầu cả năm trời mới xong, tập hợp bài cũ, viết thêm bài mới. Mấy lần định bỏ cuộc. Hức, ngồi đọc lại bài cũ, mới giật thót sao mình lại viết nhạt như nước ốc vậy, và khô như cái gì mà ai cũng biết là cái gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tẩn mẩn ngồi gọt giũa, thế rồi cũng ra được một mớ, mà đóng lại thành cuốn sách cũng hòm hòm 300 trang. Hehehehehe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị Ngân lại động viên, em viết hay đấy (chắc là chị chiếu cố thôi).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác Mai Quế Vũ lại ưu ái trình bày cho một quả bìa hoành tráng. Lại được chị Ánh Tuyết đọc kỹ càng. Nói chung ơn này không biết để đâu cho hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng không thể quên được sự giúp đỡ của &lt;a href="http://www.vovinamus.com/forum/showthread.php?4635-V%C3%B5-Thu%E1%BA%ADt-Vi%E1%BB%87t-Nam-Tr%C6%B0%E1%BB%9Bc-Th%E1%BB%81m-Xu%C3%A2n-M%E1%BB%9Bi"&gt;tên Huy Tường&lt;/a&gt; vô cùng yêu dấu. Thằng ku này đẹp trai, hát hay, giỏi võ cực kỳ, bay song phi dưới ánh chiều của Mũi Hảo Vọng mình chụp được mấy quả hình nức nở luôn. Nó chỉ có một khía cạnh cực kỳ kém cỏi là không biết nhậu. Bù lại quả tình tính tang của nó thì nghe giang hồ đồn là vô địch trong làng phóng viên thể thao. Nghe đâu nó áp dụng võ thuật để bế quan tỏa cảng dài dài. Hehe!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói dài nói dai chẳng qua nói rứa. Nếu chẳng may có bác nào bạn bè của em đi đâu tình cờ qua nhà sách thì bỏ ra ít tiền mua ủng hộ. Hoặc không hẹn nhau ra quán nhậu em kính biếu. Hehehehehe!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam dù tinh thần em chưa được cách mạng lắm cũng cho em ăn theo chút chút.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có chỗ nào chưa chuẩn, cần phải chỉnh, các bác hoặc là chỉnh hoặc là lượng thứ giúp em ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đội ơn và chúc tất cả các bạn của em tràn đầy hưng phấn!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7949146014694040027?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7949146014694040027/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/mot-chut-tu-suong-va-loi-cam-on-chan.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7949146014694040027'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7949146014694040027'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/mot-chut-tu-suong-va-loi-cam-on-chan.html' title='Một chút tự sự(ớng) và lời cảm ơn chân thành'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-9fj8n0R-7p4/Tf-TxhIZGhI/AAAAAAAAEBE/zeD_7JVsNC4/s72-c/IMG_5536.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-3469779563501861326</id><published>2011-06-18T20:06:00.000-07:00</published><updated>2011-06-20T01:23:25.993-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ngoại giao'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cộng sản'/><title type='text'>Cờ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-fz8grhzyplE/Tf1oWQSQErI/AAAAAAAAEA8/f5qut3eu730/s1600/gaddafi.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 299px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-fz8grhzyplE/Tf1oWQSQErI/AAAAAAAAEA8/f5qut3eu730/s400/gaddafi.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5619762641566175922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-2r3J46zT-N4/Tf1oV3ZbbnI/AAAAAAAAEA0/S6mUI79IY8U/s1600/Co%2Bvua.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 291px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-2r3J46zT-N4/Tf1oV3ZbbnI/AAAAAAAAEA0/S6mUI79IY8U/s400/Co%2Bvua.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5619762634885394034" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ông Kirsan Ilyumzhinov, sau khi thôi làm tổng thống nước cộng hòa Kalmykia, coi bộ rảnh hung. Ông xách bàn cờ đi đấu khắp nơi (ông cũng là chủ tịch Liên đoàn Cờ vua Thế giới).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mới mấy hôm trước, thấy ông còn &lt;a href="http://www.themoscowtimes.com/news/article/gadhafi-plays-chess-with-ilyumzhinov/438686.html"&gt;đấu với Đại tá Muammar Gaddafi&lt;/a&gt;, thì hôm qua, đã thấy ông đấu với &lt;a href="http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/61/43/10/50/50/151581/Default.aspx"&gt;bác Sáu Phong&lt;/a&gt; nhà mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc đấu Ilyumzhinov - Gaddafi diễn ra trong không khí coi bộ khá hiu quạnh. Còn cuộc đấu &lt;span style="color: rgb(204, 0, 0); font-weight: bold;"&gt;Ilyumzhinov &lt;/span&gt;- Sáu Phong lại khá xôm tụ, với UV BCT, UV TƯĐ e lệ đứng bên cạnh xem. Chắc hẳn là luôn có những tràng vỗ tay hoặc lời tán thưởng rôm rả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Cập nhật:&lt;/span&gt; Cảm ơn các bác góp ý rất đúng. Em đã sửa ạ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-3469779563501861326?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/3469779563501861326/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/co.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3469779563501861326'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3469779563501861326'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/co.html' title='Cờ'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-fz8grhzyplE/Tf1oWQSQErI/AAAAAAAAEA8/f5qut3eu730/s72-c/gaddafi.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-3736143278518679782</id><published>2011-06-15T02:52:00.000-07:00</published><updated>2011-06-16T09:59:13.007-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tranh chấp'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Quốc'/><title type='text'>Biểu tình 4: Về tấm hình lịch sử</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-uJn1hr1tb54/TfiBLAqPfxI/AAAAAAAAEAs/UYrFxrz_hOY/s1600/Blogger.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 268px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-uJn1hr1tb54/TfiBLAqPfxI/AAAAAAAAEAs/UYrFxrz_hOY/s400/Blogger.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5618382561300414226" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Tấm hình trên cho thấy cái anh mùa-hè-chiều-thẳng-đứng võ công rất thâm hậu, chẳng khác gì mấy tay hiệp khách Trung Hoa cắp người vào nách mà chạy được miêu tả trong truyện Kim Dung.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Rất tiếc tôi không chụp được hình này, nhưng chính một nhân vật trong bức hình - cái anh chàng nằm-nghiêng-nghiêng-trong-kháng-chiến-trường-kỳ ấy - &lt;a href="http://quechoa.info/2011/06/14/yeu-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-do-b%E1%BA%B1ng-gi/"&gt;đã lên tiếng&lt;/a&gt;. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Pha kungfu trong ảnh -  nói về độ ấn tượng thì - chẳng kém &lt;a href="http://farm1.static.flickr.com/170/454664082_59e1354676.jpg"&gt;tấm hình ở đây&lt;/a&gt;. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Thế nên, không có gì ngạc nhiên khi tấm hình trở nên "hot nhất" trong sự kiện 12.6. Từ đông sang tây, từ nam chí bắc đã bàn tán chuyện này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nghĩ, sau nhiều năm nữa, pha kungfu ấy sẽ đi vào sách sử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Đọc trên&lt;a href="http://vn.360plus.yahoo.com/thuhong_1960/article?mid=2576"&gt; mạng&lt;/a&gt; tôi thấy có câu thắc mắc:&lt;span style="font-style: italic;"&gt; "Pha võ đẹp như phim trong ảnh không biết tại sao nó lại được áp vào chuyện biểu tình vì hôm chủ nhật đoàn tuần hành không đi ngả này"&lt;/span&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Tôi muốn khẳng định là: ngày chủ nhật vừa qua - 12.6 - đoàn biểu tình có đi qua chỗ này. Đây là lúc đoàn vừa đi bọc từ Bưu điện TP.HCM sang mặt hậu Nhà thờ Đức Bà và bắt đầu bị tách ra làm hai - một nhóm chủ trương đi về phía Thảo Cầm Viên theo đường Lê Duẩn; một nhóm lại ngoặt sang phía công viên Cây xanh trước Dinh (vì sao có vụ đôi-ngã-chia-ly thì chắc các bạn cũng biết).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Sau một hồi lừng khừng, đoàn kéo sang công viên - chỗ cà phê bệt ấy. Lúc này xảy ra một số vụ bắt bớ - với nhiều luồng thông tin trái ngược nhau. Có thông tin kể về chuyện móc túi, gây rối, xyz... &lt;/span&gt;Tôi không chứng kiến toàn cục, nên không thể làm chứng toàn bộ. Tôi chỉ có thể chứng kiến gần như mọi việc trong phạm vi bán kính vài mét xung quanh tôi. Trong phạm vi ấy, có một phụ nữ bị bắt - bị kéo từ đám đông ra rồi đặt lên xe máy - hai gã đàn ông ngồi kẹp hai phía rồi phóng vù xuống hướng tòa nhà Metropolitan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vụ bắt giữ &lt;a href="http://quechoa.info/2011/06/15/chuy%E1%BB%87n-nh%E1%BB%8F-ngay-12-thang-6/"&gt;Duy &lt;/a&gt;và &lt;a href="http://quechoa.info/2011/06/14/yeu-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-do-b%E1%BA%B1ng-gi/"&gt;Nguyên &lt;/a&gt;xảy ra cùng thời điểm này (qua mạng, sau ngày 12.6, tôi mới biết tên của hai anh chàng).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Duy và Nguyên chính là hai trong số ba chàng trai mà tôi đã đề cập &lt;a href="http://quechoa.info/2011/06/13/n%E1%BB%97i-bu%E1%BB%93n-tham-th%E1%BA%B3m/"&gt;ở đây&lt;/a&gt;: "&lt;strong&gt;... khởi đầu là hai chàng thanh niên khoảng ngoài 20 và một chàng khoảng  ngoài 30 mặc áo cờ tổ quốc và áo HS – TSa. Đó chính là những người châm  ngòi cho cuộc biểu tình, giữa lúc mọi người đang lạnh sống lưng."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: normal;"&gt;Tôi không biết họ có phải là những tên thanh niên lưu manh hành nghề móc túi hay quậy phá trong đám đông như một số tin đồn hay không. Nhưng theo cảm nhận - và hơn thế nữa - của riêng tôi, họ là những con người dũng cảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy hình dung thế này: Buổi sáng, ở góc cà phê Highland, sau vụ bắt giữ &lt;a href="http://quechoa.info/2011/06/13/n%E1%BB%97i-bu%E1%BB%93n-tham-th%E1%BA%B3m/"&gt;Mạc Quảng Thịnh ngay giữa quán &lt;/a&gt;- không khí đang tê cóng. Có cả trăm cái bộ đàm trong một phạm vi vài chục mét vuông. Chúng tôi đứng đó, nói chuyện cũng không dám nói to. Chợt có ba chàng trai đi từ bên kia đường qua. Họ đứng vào một góc trước quán Highland. Họ mặc áo cờ Tổ quốc, áo in hình Hoàng - Trường Sa vào, rồi họ đứng yên đó, ngay trước mặt công an chìm nổi, và ngay trước mặt những người nhát gan như tôi. Họ cười và nói chuyện với nhau một cách tự nhiên. Họ chẳng hô hào gì. Một lát sau, có người tới mời họ đi. Anh chàng Duy nói bọn em chỉ đứng đây, đâu có vi phạm luật lệ gì đâu. Đúng là bộ ba của Duy không vi phạm luật lệ gì - vì trên người họ là cờ tổ quốc và họ đứng giữa Tổ quốc mình. Nhưng có người không muốn họ đứng đó. Cuộc mời mọc tiến triển theo chiều hướng trầm trọng, có điều lúc này thì đám đông xung quanh đã kịp tụ lại và cuộc tuần hành bắt đầu, không gì cưỡng lại được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có người thắc mắc tại sao trong &lt;a href="http://quechoablog.files.wordpress.com/2011/06/253974_215987188422395_100000333453154_693242_4720957_n2.jpg"&gt;tấm ảnh kungfu&lt;/a&gt; lại không có nhiều người biểu tình xung quanh. Câu trả lời là: lúc này người biểu tình đã kéo hết sang công viên cây xanh, nhường đường phố lại cho xe cộ lưu thông bình thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu có điều gì muốn nói về &lt;a href="http://quechoablog.files.wordpress.com/2011/06/253974_215987188422395_100000333453154_693242_4720957_n2.jpg"&gt;tấm ảnh kungfu&lt;/a&gt; thì tôi xin nói là công an chúng ta rất giỏi võ, nếu đem ra sử dụng để oánh Tàu thì hay biết mấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hehe!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Bài viết này có thể được xuất bản tự động sang các trang Multiply, Facebook và ở những trang đó tôi không chắc tất cả các đường liên kết sẽ được hiển thị đầy đủ).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-3736143278518679782?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/3736143278518679782/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/ve-tam-hinh-lich-su.html#comment-form' title='36 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3736143278518679782'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3736143278518679782'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/ve-tam-hinh-lich-su.html' title='Biểu tình 4: Về tấm hình lịch sử'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-uJn1hr1tb54/TfiBLAqPfxI/AAAAAAAAEAs/UYrFxrz_hOY/s72-c/Blogger.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>36</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-6123786190884244561</id><published>2011-06-13T11:27:00.000-07:00</published><updated>2011-06-13T13:12:02.878-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Biểu tình 3: Về một chính quyền thiếu tự tin</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Gã không bao giờ dám tin vào người yêu của mình.&lt;br /&gt;Gã luôn nghi ngờ cô, dù cô luôn hết mình với gã.&lt;br /&gt;Lòng gã cứ nơm nớp lo sợ rằng rồi một lúc nào đấy, cô sẽ thay lòng đổi dạ.&lt;br /&gt;Khi cô nói yêu gã, gã cảnh giác. Khi cô trách cứ gã, gã sa sầm mặt mày.&lt;br /&gt;Trong cơn hoang mang, gã đã xúc phạm cô ghê gớm. Gã tát vào mặt cô, khi cô đang cố lên tiếng bảo vệ gã trước sự xấc láo của thằng sếp bụng bự. Cô đau ngất, nhưng vẫn chịu đựng, tự nhủ rằng gã đánh cô cũng chỉ vì đại cuộc - giữ cho  gia đình yên ấm.&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Cô đã chịu đựng, đã tha thứ cho gã không biết bao nhiêu lần mà kể. Nhưng cô càng tha thứ, gã càng trì trệ.&lt;br /&gt;Cho đến một ngày, cô đâm căm thù gã.&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Đánh mất lòng tin vào con người chính là biểu hiện của niềm tin vào chính mình sụp đổ - hay là không có sự tự tin.&lt;br /&gt;Và khi mà bạn không còn niềm tin vào người khác, thì mong gì sẽ nhận được điều đó từ phía họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-6123786190884244561?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/6123786190884244561/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/bieu-tinh-3-ve-mot-chinh-quyen-thieu-tu.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/6123786190884244561'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/6123786190884244561'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/bieu-tinh-3-ve-mot-chinh-quyen-thieu-tu.html' title='Biểu tình 3: Về một chính quyền thiếu tự tin'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7006940645795952453</id><published>2011-06-08T23:56:00.000-07:00</published><updated>2011-06-13T23:12:34.065-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tranh chấp'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Biểu tình 2: Về niềm tin vào chính mình</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-C0CxZb3AiqQ/TfBwdU1y3WI/AAAAAAAAEAk/Owpvd5_6uFE/s1600/IMG_4794.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 267px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-C0CxZb3AiqQ/TfBwdU1y3WI/AAAAAAAAEAk/Owpvd5_6uFE/s400/IMG_4794.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5616112384443866466" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Lúc đó đã rất trưa. Mọi người đã đi bộ hơn 2 tiếng. Nhưng không ai mệt cả&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;*&lt;/span&gt;. Ai cũng hừng hực khí thế.&lt;br /&gt;Đoàn người đi dọc đường Lê Duẩn, theo hướng từ dinh Thống Nhất về Thảo Cầm Viên. Tôi đi sau một anh chàng mập mạp, khoác cờ.&lt;br /&gt;Chợt một nhóm người, hai nhóm người, rồi ba nhóm người dừng lại, quay những khẩu hiệu phản đối Trung Quốc, khẩu hiệu ca tụng hòa bình vào phía lãnh sứ quán Mỹ.&lt;br /&gt;Chàng mập mập trước mặt tôi thét lớn: "Kìa các bạn, sao lại cầu cạnh người nước ngoài. Chúng ta hôm nay đến đây là để thể hiện sức mạnh của mình, thể hiện quyết tâm của mình. Chúng ta phải tin vào chúng ta chứ. Sao lại đi cầu cạnh người ngoài!".&lt;br /&gt;Tôi nghe lời chàng trai mà rưng rưng và rạo rực.&lt;br /&gt;Rưng rưng vì xúc động.&lt;span style="display: block;" id="formatbar_Buttons"&gt;&lt;span onmouseover="ButtonHoverOn(this);" onmouseout="ButtonHoverOff(this);" onmouseup="" onmousedown="CheckFormatting(event);FormatbarButton('richeditorframe', this, 8);ButtonMouseDown(this);" class=" down" style="display: block;" id="formatbar_CreateLink" title="Liên kết"&gt;&lt;img src="http://www.blogger.com/img/blank.gif" alt="Liên kết" class="gl_link" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Rạo rực vì vui.&lt;br /&gt;Tôi quên hết mệt nhọc, tiếp tục dấn bước.&lt;br /&gt;Hãy luôn tin vào chính mình - lời chàng trai đã soi rọi cho tôi một chân lý.&lt;br /&gt;Từ đó tới cuối cuộc hành trình - của ngày 5.6 không thể quên ấy - tôi không gặp lại chàng trai trẻ ấy nữa.&lt;br /&gt;Nhưng lời anh ta đã tiếp thêm niềm tin để tôi lại sẽ xuống đường vào chủ nhật tuần kế tiếp - sau khi Trung Quốc tiếp tục gây hấn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;* Trừ tôi, vì chưa ăn sáng, lại tráng ruột bằng một ly cà phê sữa ở quán Napoly (tôi gọi sữa mà cô phục vụ lại bưng ra cà phê sữa).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Còn đây là truyện &lt;a href="http://blogmrdo.blogspot.com/2007/12/hau-chi-pheo-tap-1.html"&gt;Hậu Chí Phèo&lt;/a&gt; tớ sáng tác hồi năm 2007, sau những ngày phản đối Tam Sa. Sau ngày 12.6 năm nay, đột nhiên tớ nhớ lại, bới lên treo đây chơi. Thật là buồn khi phải tái bản nó.)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7006940645795952453?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7006940645795952453/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/bieu-tinh-2-ve-niem-tin-vao-chinh-minh.html#comment-form' title='17 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7006940645795952453'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7006940645795952453'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/bieu-tinh-2-ve-niem-tin-vao-chinh-minh.html' title='Biểu tình 2: Về niềm tin vào chính mình'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-C0CxZb3AiqQ/TfBwdU1y3WI/AAAAAAAAEAk/Owpvd5_6uFE/s72-c/IMG_4794.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>17</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-3551281815524877885</id><published>2011-06-08T23:13:00.000-07:00</published><updated>2011-06-08T23:55:21.092-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Đồng hành cùng nhân dân 2</title><content type='html'>&lt;img alt="Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết thăm quân và dân huyện đảo Cô Tô, Quảng Ninh  Ảnh: Đ.P" src="http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=92239&amp;amp;Width=400" style="width: 400px; height: 300px; border: 1px solid #000000;" /&gt;&lt;br /&gt;Ảnh: Tiền Phong&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tin trên &lt;a href="http://www.tienphong.vn/Thoi-Su/540781/De-cao-canh-giac-bao-ve-vung-chac-bien-dao.html"&gt;Tiền Phong&lt;/a&gt; cho hay Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết vừa đi thăm huyện đảo Cô Tô ở Quảng Ninh. Ông Triết đã "nói chuyện với quân dân huyện đảo". Ông nhắn nhủ quân dân rằng &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"không ngừng đề cao cảnh giác, bảo vệ vững chắc vùng biển, đảo thiêng liêng của Tổ quốc"&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếp sau ông Triết, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã đến Nha Trang dự sự kiện &lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110609/Bao-ve-vung-chac-chu-quyen-bien-dao-va-cac-hoat-dong-kinh-te-bien.aspx"&gt;Tuần lễ Biển - Hải đảo Việt Nam 2011&lt;/a&gt;. Tại đây, người đứng đầu Chính phủ nói: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Việt Nam có đủ ý chí, quyết tâm và sức mạnh tổng hợp của cả dân tộc để giữ gìn, bảo vệ các vùng biển và hải đảo của mình"&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Không thể khẳng định rằng những phát biểu này sẽ mang lại một hiệu quả cụ thể và tức thời nào đó đối với vấn đề Biển Đông đang rất nóng bỏng. Nhưng ít ra, phát ngôn của hai trong số những vị lãnh đạo cao nhất Việt Nam có tác dụng như một lời tâm tình, sẻ chia với người dân. (Những động thái này lẽ ra được thực hiện sớm hơn khi mà vấn đề Biển Đông đang khiến người dân cực kỳ bức xúc. Nhưng muộn còn hơn không.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi đối ngoại là một bài toán đòi hỏi một sách lược khôn ngoan, cặn kẽ và dài lâu mà không phải bất kỳ người dân nào cũng có thể hiểu được, thì những phát biểu trên nếu được đưa ra đúng lúc sẽ cực kỳ có tác dụng ở góc độ củng cố niềm tin của dân chúng. Người dân sẽ thấy rằng lãnh đạo đang chung suy nghĩ với họ, đang sống cùng họ, &lt;a href="http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/ong-hanh-cung-nhan-dan.html"&gt;đang đồng hành cùng họ&lt;/a&gt;, chứ không phải "đang ở đâu đâu", đầy tớ gì mà chủ kêu gào khản cổ chẳng thấy thưa trình gì cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-3551281815524877885?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/3551281815524877885/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/ong-hanh-cung-nhan-dan-2.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3551281815524877885'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3551281815524877885'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/ong-hanh-cung-nhan-dan-2.html' title='Đồng hành cùng nhân dân 2'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-4106255115497669844</id><published>2011-06-08T00:55:00.000-07:00</published><updated>2011-06-08T00:57:38.962-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>what we are fighting for...</title><content type='html'>&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/nvkvEwrMKuQ" allowfullscreen="" width="425" frameborder="0" height="349"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe một bài hát để thư giãn, điều hòa kinh mạch (not nguyệt), cũng là để khẳng định điều mà chúng tôi mong muốn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-4106255115497669844?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/4106255115497669844/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/what-we-are-fighting-for.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/4106255115497669844'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/4106255115497669844'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/what-we-are-fighting-for.html' title='what we are fighting for...'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/nvkvEwrMKuQ/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7832143255393091091</id><published>2011-06-06T11:31:00.000-07:00</published><updated>2011-06-06T18:38:52.185-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Biểu tình 1: về lòng tin vào con người</title><content type='html'>&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;(Entry này, như một lời xin lỗi, tới những ai tôi từng e dè.)&lt;br /&gt;**&lt;br /&gt;Nhiều ngày trước, cuộc tuần hành mới chỉ là những câu rao trên Facebook, những tin nhắn qua Yahoo! MSG, hay những cái "tuýt" nho nhỏ trên Twitter. Những người bạn "ảo" của tôi, chưa gặp mặt bao giờ, chỉ biết nhau qua "bí danh" trên mạng, đã nhanh chóng tiếp sức truyền đi thông điệp tuần hành vào ngày chủ nhật.&lt;br /&gt;Và cũng rất nhanh, những sáng kiến đã được đưa ra.&lt;br /&gt;Tôi nhớ có một chàng trai trẻ xung phong in áo, khi tôi hỏi đặt hàng, cậu ấy nói "với Mít Tờ Đỗ thì em biếu không". Hehehehe, tôi lêu bêu rứa mà uy tín hè. Rất chi là cảm động nhá.&lt;br /&gt;Mấy hôm sau nữa, khi không khí đang sôi sùng sục - bất chấp có những thông tin trái chiều - bạn trẻ ấy nhắn đưa áo cho tôi vào chập tối thứ bảy. "Em ghé tới rồi đi liền. Cũng cần cẩn thận", cậu ấy bảo. Tôi okie ngay, nhưng sau quả gật đầu đó, phải nói là lòng cũng gợn chút lăn tăn.&lt;br /&gt;Một người không quen biết gì đưa một gói áo cho mình, giữa lúc trời nhá nhem tối. Nếu như trong đó không chỉ có áo mà còn một thứ gì khác thì sao? Một cái bẫy nào đó chẳng hạn. Nhưng rốt cuộc, mình tự nhủ: nếu ngay cả lòng tin vào con người mà mình cũng đánh mất nữa, thì cuộc sống còn ý nghĩa quái gì nữa. Đến đây thì tôi thở phào, cực kỳ vô tư lự nhé.&lt;br /&gt;Và rồi buổi hoàng hôn ấy cũng tới, tôi đã gặp bạn ấy, nói chuyện một vài câu, bắt tay rồi vội vã chia tay. Hẹn buổi sáng hôm sau trước cổng sứ quán Trung Quốc.&lt;br /&gt;**&lt;br /&gt;Tôi nhớ, một buổi tối cận ngày N, một cái nick lạ hoắc tự dưng nhảy vào Yahoo! MSG của tôi.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;A (6/2/2011 3:18:30 PM):&lt;/b&gt; anh Hùng ơi, làm sao kiếm được mấy cái áo thun có chữ Trường Sa - Hoàng Sa của Việt Nam vậy anh?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Mr. Do (6/2/2011 3:18:03 PM):&lt;/b&gt; hehehe, ai vậy?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;A (6/2/2011 3:19:09 PM):&lt;/b&gt; em là một friend anh trên FB; chưa gặp anh lần nào&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Mr. Do (6/2/2011 3:18:38 PM):&lt;/b&gt; hêhhe. Thực sự thì anh cũng ko biết kiếm đâu. hehe, nói chung cứ làm một cái tờ khẩu hiệu hoành tráng là ngon rồi.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;A (6/2/2011 3:19:54 PM):&lt;/b&gt; sáng CN em với mấy thằng bạn rủ nhau ra đó ủng hộ; anh làm bên báo TN ko sợ bị rắc rối sao? em thì ko liên quan gì nên ko lo&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Mr. Do (6/2/2011 3:20:05 PM): &lt;/b&gt;có làm gì đâu mà rắc rối! hehehehe. mình nghĩ mình làm đúng với lương tâm thì cứ làm&lt;br /&gt;&lt;b&gt;A (6/2/2011 3:20:14 PM):&lt;/b&gt; em cũng nghĩ vậy&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Mr. Do (6/2/2011 3:20:26 PM): &lt;/b&gt;nếu sợ rắc rối với cơ quan hoặc chính quyền hay đại loại thế, thì mình lại phải sống trái với niềm tin của mình sao...&lt;br /&gt;&lt;b&gt;A (6/2/2011 3:20:46 PM): &lt;/b&gt;đúng rồi&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Mr. Do (6/2/2011 3:21:05 PM): &lt;/b&gt;thế nên mình thấy việc phải thì cứ làm, miễn là đừng có làm gì phạm pháp là ổn&lt;br /&gt;&lt;b&gt;A (6/2/2011 3:21:11 PM): &lt;/b&gt;e thấy mình chả nghe theo ai hay phe phái nào; chỉ là thể hiện lòng yêu nước thôi&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Mr. Do (6/2/2011 3:21:35 PM): &lt;/b&gt;anh cũng nghĩ thế; giống một công dân bình thường, thấy chuyện cần lên tiếng thì lên tiếng&lt;br /&gt;&lt;b&gt;A (6/2/2011 3:22:06 PM):&lt;/b&gt; kỳ này bọn Tàu nó càng lấn tới nóng máu thiệt&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Mr. Do (6/2/2011 3:23:14 PM):&lt;/b&gt; ừ; quá lấn tới luôn&lt;br /&gt;&lt;b&gt;A (6/2/2011 3:23:17 PM):&lt;/b&gt; ngày nào em cũng đi ngang sứ quán; cứ muốn ném cái gì đó vào&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Mr. Do (6/2/2011 3:24:15 PM): &lt;/b&gt;hahahahaha (&lt;span style="color:red;"&gt;đây gọi là bạo lực cách mạng hử?!&lt;/span&gt; - câu này mình thêm vào sau)&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Mr. Do (6/2/2011 3:24:24 PM): &lt;/b&gt;thực ra anh ko quan trọng nhiều hay ít; một mình anh anh cũng ra; phản đối xong rồi về&lt;br /&gt;&lt;b&gt;A (6/2/2011 3:24:56 PM): &lt;/b&gt;em cũng vậy; phản đối xong em đi đá bóng&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Mr. Do (6/2/2011 3:25:33 PM):&lt;/b&gt; ừ, có lẽ xong anh dẫn con đi chơi, rồi chiều có khi nhậu cũng nên. nhưng chắc chắn buổi sáng phải đứng ở đó; lên tiếng, giơ cao khẩu hiệu&lt;br /&gt;&lt;b&gt;A(6/2/2011 3:26:04 PM): &lt;/b&gt;okie, hi vọng bữa đó gặp anh&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Mr. Do (6/2/2011 3:28:54 PM):&lt;/b&gt; okie; vậy nhé. anh làm việc chút đã. hẹn gặp sáng chủ nhật&lt;br /&gt;&lt;b&gt;A (6/2/2011 3:29:13 PM):&lt;/b&gt; okie anh, nice day nhé; hẹn anh sáng CN...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thú thực là ban đầu tôi cũng còn có chút ngần ngại, nhưng rốt cuộc, cũng như với cái chàng thanh niên tặng áo, tôi đã xua đi được mớ lăn tăn trong đầu. Giữa cái thế giới này, vô chừng, có những con người tôi chưa từng biết mặt, sẵn sàng chia sẻ những mối quan tâm với tôi. Vì họ và tôi có điểm chung, thế thôi. Tại sao lại để cho lòng nghi kỵ làm bức tường ngăn cách?&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;***&lt;br /&gt;Buổi sáng hôm ấy, rất vui, tôi đã được gặp lại họ. Họ đã đi suốt cuộc hành trình, từ sáng sớm đến trưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Tôi nhập cuộc lúc khoảng 8 giờ, khi mới có một nhóm nhỏ ở bên hông góc giữa sứ quán Trung Quốc và Thành Đoàn (chỗ ngày xưa bác Điếu Cày đứng, hehehehehe), lúc này ông Mẫm đang đứng trước đoàn biểu tình nói gì đó. Tôi lôi câu khẩu hiệu tiếng Việt - Bồ Đào Nha kèm cái lưỡi bò bị cắt ra giơ lên "hãy đập tan...", còn một mớ biểu ngữ tiếng Việt, Đức, Anh... tôi đưa cho mấy người bên cạnh, sau không thấy đâu hết nữa, hình như... đưa nhầm địa chỉ.&lt;br /&gt;Tôi nhớ, vào đầu cuộc biểu tình, khi mọi người vừa băng đường sang nhà văn hóa Thanh Niên để đi vòng qua NTMKhai, phía đối diện với lãnh sứ quán, tôi gặp ông Hồ Cương Quyết. Tôi bắt tay và hoan hô ông Tây Việt Nam. Một chặp thì có một ông già già tới kéo ông Quyết đi. Tôi hỏi nhỏ: "Cái ông kia là bạn của bác hay công an vậy?". Ông nói: "Công an đâu. Bạn chiến đấu xưa của bác đấy." Tôi an mười cái tâm nhé.&lt;br /&gt;Tới khi sang bên kia đường, lúc này lực lượng đã rất đông. Chợt có bạn gái đang hét hò rất sung hỏi tôi: "Ơ, anh trông quen quen." Tôi cười, hỏi lại: "Chị ở đâu?". Cô ấy liền rụt đi liền. Lúc này tôi mới giật mình trước câu hỏi hớ hênh. Giữa lúc mọi người đang cảnh giác thì tôi lại hỏi về nhân thân. Hehehehehe. Một kinh nghiệm nhá.&lt;br /&gt;Vào cuối cuộc biểu tình, khi mọi người bị chặn lại ở đường NTMKhai, không băng qua phía sứ quán được nữa, thấy đám đông bắt đầu tản dần, tôi mới nảy ra “sáng kiến”: "Hay là hô khẩu hiệu xong rồi giải tán khi đang còn đông, kiểu cầu thủ từ giã sân cỏ lúc đang đỉnh cao phong độ, thì hình ảnh sẽ đẹp hơn. Chứ để cho biểu tình teo dần, teo dần thì hình ảnh sẽ không ép phê nữa". Tôi mới mở miệng nói chưa hết câu thì bị một bác chỉ vào mặt: "Ông là công an chìm". Bác bên cạnh cũng hùa theo: "Anh này nói đúng đấy. Ông là công an chìm". Tôi ngao ngán. Nhưng rồi bực quá, nên vặc lại: "Người Việt mình mà nghi kỵ lẫn nhau tùm lum, thế thì làm sao đánh Tàu được nữa." Nói xong, tôi thấy tinh thần mọi người đang quá sung, dù không còn đông đúc nữa, thế nên tôi không tiếp tục với "sáng kiến" ban nãy. Một kinh nghiệm nữa nhé.&lt;br /&gt;Chặp sau, lên trên vỉa hè, gặp bác Đinh Kim Phúc, bắt tay bắt chân, đột nhiên bác Phúc cũng nói cái ý tưởng như tôi ban nãy. Tôi mới nói khó lắm, dễ bị người ta chụp một quả mũ to tướng lên đầu lắm. Bác Phúc bảo: "Nếu anh xưng danh xong rồi nói với mọi người được không". Tôi bảo: "Anh uy tín có thể được, nhưng cũng hên xui à. Hay cho mọi người chiến đấu thêm chút nữa đi". Hehehehe.&lt;br /&gt;****&lt;br /&gt;Xuyên suốt cuộc tuần hành rất đẹp của ngày hôm qua, tôi thấy cái không khí nghi kỵ cứ âm âm ỉ ỉ. Mọi người đều không biết người đứng cạnh mình là ai, nên hay có tâm lý cảnh giác.&lt;br /&gt;Cái này cũng xuất phát từ môi trường. Nơi mà biểu tình - ngay cả biểu tình ái quốc - là một phạm trù nhạy cảm, thậm chí cấm kỵ thì người ta cứ luôn phải cảnh giác cho chắc ăn. Ngẫm mà rầu. Người biểu tình cảnh giác với nhau. Người biểu tình cảnh giác với chính quyền. Và chính quyền cũng cực kỳ cảnh giác với người biểu tình - thậm chí sợ rằng "họ có động cơ khác", "biến tướng"...&lt;br /&gt;****&lt;br /&gt;Ngay trước cuộc biểu tình hôm 5.6 ở TP.HCM và Hà Nội, tại Úc, các sinh viên Việt Nam, chỉ vài chục người thôi, đã tổ chức một cuộc biểu tình nho nhỏ trước cơ quan ngoại giao Trung Quốc. Họ đã tới đó, đứng trật tự, truyền xong thông điệp của mình rồi về, không quên cảm ơn các vị cảnh sát Úc đã nhọc công canh chừng.&lt;br /&gt;Khác xa nhỉ!&lt;br /&gt;Biết bao giờ đi biểu tình mới là chuyện bình thường ở xứ ta, để những người yêu nước không phải cảnh giác cao độ, với nhau và với chính quyền?&lt;br /&gt;Nhỉ!?&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7832143255393091091?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7832143255393091091/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/bieu-tinh-1-ve-long-tin-vao-con-nguoi.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7832143255393091091'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7832143255393091091'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/bieu-tinh-1-ve-long-tin-vao-con-nguoi.html' title='Biểu tình 1: về lòng tin vào con người'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-2205663955859046207</id><published>2011-06-03T04:33:00.000-07:00</published><updated>2011-06-03T20:43:22.749-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>Đồng hành cùng nhân dân</title><content type='html'>&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Từ đầu năm đến nay, Tổng thống Benigno Aquino III đã hơn chục lần &lt;a href="http://globalnation.inquirer.net/872/aquino-to-raise-spratlys-issue-in-asean-summit"&gt;công khai nói về vấn đề Biển Đông&lt;/a&gt;, về những cuộc va chạm giữa Philippines và Trung Quốc ở vùng biển này cũng như lập trường của Manila đối với một số vùng biển đảo tranh chấp. Ông còn công bố quyết định chi gần 12 tỉ peso (tức khoảng 280 triệu USD) để tăng cường vũ khí bảo vệ lợi ích Philippines ở Biển Đông.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Những phát biểu của ông Aquino, lúc mềm mại, lúc cương quyết, nhưng nói chung đều nằm trong lập trường chủ quyền Philippines là không nhượng bộ đối với các vùng biển đảo mà họ tuyên bố chủ quyền, giải quyết tranh chấp bằng hòa bình là ưu tiến số 1… Các trợ lý của ông Aquino như Bộ trưởng Quốc phòng, Ngoại giao… cũng như các vị chủ chốt ở nghị viện cũng liên tục lên tiếng. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Trong khi vấn đề tranh chấp ở Biển Đông là cực kỳ phức tạp và một vài tuyên bố của nguyên thủ cũng chả giải quyết được gì nhiều, thì việc ông Aquino III thường xuyên lên tiếng cho thấy ông đang “sống” cùng người dân nước mình. Tâm tư, tình cảm, những nỗi bức xúc về chủ quyền đất nước của thần dân luôn được người đứng đầu đất nước chia sẻ, bằng những thông điệp được đưa ra đúng lúc. Người dân qua đó sẽ thấy rằng lãnh đạo cũng có suy nghĩ như họ, đang đồng hành cùng họ. Lãnh đạo thực sự là CỦA họ. Những nghi kỵ nhằm vào lãnh đạo vì thế ít có cơ hội nảy nở, lây lan. Có thể nói, tuyên bố của người đứng đầu cực kỳ quan trọng và không chỉ nhằm mục đích đối ngoại. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Ở Việt Nam, từ khi các hành động gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông leo thang trong thời gian gần đây, người có chức vụ cao nhất lên tiếng có lẽ là bà Phương Nga – người phát ngôn Bộ Ngoại giao – hàm vụ trưởng (mà ở nước ta thì chắc phải có đến mấy trăm vụ trưởng!). Còn lại tất cả mấy vị ở BCT đều không thấy nói gì, thậm chí những tuyên bố chung chung (như hồi trước), chẳng hạn “giữ từng tấc đất, tấc biển của cha ông”… cũng không xuất hiện.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Không thể suy diễn rằng việc ông Aquino và thuộc cấp nói nhiều chứng tỏ chính phủ của ông làm nhiều hơn giới lãnh đạo Việt Nam. Cũng không thể kết luận rằng cái cách phát ngôn liên tục của giới lãnh đạo Philippines có hiệu quả cụ thể và tức thời về ngoại giao hơn phương cách âm thầm và lặng lẽ của chính quyền Việt Nam. Trong những ngày qua và ngay lúc này, có thể các lãnh đạo cao nhất Việt Nam đang chạy toát mồ hôi, suy nghĩ nát cả đầu và họp lên họp xuống để tìm phương cách tốt nhất bảo vệ chủ quyền, bảo vệ ngư dân. Nhưng họ không muốn chia sẻ với người dân, và như một hệ quả, người dân không hề biết điều đó. Sự bức xúc của người dân vì thế càng có lý do để dâng lên. Người dân thấy rằng chỉ có họ mới quan tâm tới chủ quyền, còn lãnh đạo thì không. Bằng chứng là lãnh đạo “im re” đấy thôi. Người dân thấy rằng lãnh đạo không sống cùng họ, không đồng hành cùng họ.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Từ bức xúc, uất ức, người dân đâm ra nghi ngờ. Những ý kiến kiểu như “chính quyền nhu nhược!”, “chính quyền đang thỏa hiệp?”… trở nên ngày một phổ biến hơn. Khoảng cách giữa chính phủ và người dân, vì thế, ngày một doãng ra (em rất ghét từ doãng này, vì nó rất lạ, nhưng bác Sáu Phong từng dùng).&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Có thể “âm thầm lặng lẽ” là một đặc trưng của chính thể này, cũng có thể mối quan hệ đặc biệt giữa Việt Nam và Trung Quốc đòi hỏi lãnh đạo cấp cao phải giấu kín cảm xúc, không huỵt toẹt như Philippines được. Có thể cách làm việc này từng phát huy hiệu quả. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Tuy nhiên, tôi e rằng giờ đây phương cách này cần phải được điều chỉnh. Một chính quyền đối ngoại khôn ngoan cỡ nào mà bất lực trong “đối ngoại với nhân dân” thì cũng là một chính quyền thất bại. Khi nhân dân không hiểu chính quyền, thì chính quyền thực sự đã đánh mất chỗ dựa lớn nhất của mình rồi. Mà không có chỗ dựa nhân dân, không có sức mạnh nhân dân thì làm sao đối ngoại với mấy gã cơ bắp cuồn cuộn nổi!&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt; &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-2205663955859046207?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/2205663955859046207/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/ong-hanh-cung-nhan-dan.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2205663955859046207'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2205663955859046207'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/ong-hanh-cung-nhan-dan.html' title='Đồng hành cùng nhân dân'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7545914821136060425</id><published>2011-06-03T03:24:00.000-07:00</published><updated>2011-06-03T04:09:33.403-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Tuần hành</title><content type='html'>Có nhiều ý kiến nhát ma những người có ý định xuống đường tuần hành ôn hòa vì chủ quyền đất nước.&lt;br /&gt;Chẳng hạn như &lt;a href="http://bshohai.blogspot.com/2011/05/thu-phan-tich-su-kien-bien-ong-2652011.html"&gt;ý kiến này&lt;/a&gt;:&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Và bạn đã từng thấy hàng ngang xe tăng chuẩn bị để làm chuyện thảm sát cuộc biểu tình sinh viên hồi 1989 ở Sài Gòn chưa?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;    Nếu bạn chưa thấy những cảnh ấy thì ai là công dân Việt Nam? Bạn xúi trẻ đi vào chỗ chết để bạn hưởng lợi à? Dân tộc này chưa đủ đổ máu và thương đau để bạn bỏ đi "cái văn hóa chiến tranh" đã ăn sâu vào trong máu bạn à?"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi nghĩ rằng đây là những kiểu đánh tráo khái niệm, tung hỏa mù và ngụy biện rất nguy hiểm, dưới một vỏ bọc cực kỳ nhân văn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xe tăng có thể từng được huy động (dự phòng) để đàn áp người biểu tình ở Sài Gòn năm 1989 (nếu như thực sự có chuyện huy động), nhưng điều đó không có nghĩa là nó sẽ lặp lại vào thế kỷ 21 này. Chính quyền ngày nay (cứ cho là tà đạo đi) cũng đủ khôn ngoan để không thực hiện một phiên bản Thiên An Môn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có người còn tỏ ra thương cảm, lo lắng cho những người tham gia tuần hành ôn hòa, nói rằng họ sẽ gặp rắc rối này nọ với công an, chính quyền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không có quyền buộc tội hay lên án ai, nhưng trong lòng không khỏi gợn lên chút hồ nghi. Bằng hành động này, những người phát ngôn đó một mặt làm nản lòng người yêu nước, một mặt ly gián những người này với chính quyền. Và Trung Quốc sẽ là kẻ đắc lợi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với tôi, như đã nói hôm nọ, chỉ coi chuyện tới trước cơ quan ngoại giao Trung Quốc để phản đối hành động côn đồ trên biển là một chuyện bình thường, của một con người bình thường. Ngày chủ nhật, một mình, tôi vẫn đến. Bày tỏ thái độ xong rồi về. Tôi không kỳ vọng vào một làn sóng tuần hành rầm rộ, vì thế tôi cũng sẽ không thất vọng nếu như chỉ có mình tôi. Tôi cũng không nghĩ đó là "đi vào chỗ chết".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tôi tin, sẽ chẳng có ai làm gì tôi cả, khi tôi bày tỏ thái độ của mình.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7545914821136060425?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7545914821136060425/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/tuan-hanh.html#comment-form' title='33 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7545914821136060425'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7545914821136060425'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/tuan-hanh.html' title='Tuần hành'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>33</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-1642517623278704573</id><published>2011-06-02T00:12:00.000-07:00</published><updated>2011-06-02T00:27:23.795-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Lửa cháy trước đại sứ quán Trung Quốc</title><content type='html'>&lt;iframe width="425" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/HVDuXnp5xkk?rel=0" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn &lt;a href="http://soclosetohome.tumblr.com/"&gt;ở đây&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thiêu xe trước đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội để phản đối lệnh cấm đánh bắt cá ngang ngược của Bắc Kinh. Hy vọng chiếc xe bị đốt là Wave Tàu! (Thời điểm là tháng 4.2011).&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-1642517623278704573?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/1642517623278704573/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/thieu.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1642517623278704573'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1642517623278704573'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/thieu.html' title='Lửa cháy trước đại sứ quán Trung Quốc'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/HVDuXnp5xkk/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7761075994345795111</id><published>2011-06-01T12:30:00.000-07:00</published><updated>2011-06-02T20:25:58.098-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tranh chấp'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Khảo cứu sự xuất hiện, phát triển và biến mất của một số từ trong tiếng Việt</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-4frfZ-ArqAs/TecJp06cvMI/AAAAAAAAD_8/aamUTyjDkwI/s1600/ca-nuc-hap-cuon-banh-trang.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-4frfZ-ArqAs/TecJp06cvMI/AAAAAAAAD_8/aamUTyjDkwI/s400/ca-nuc-hap-cuon-banh-trang.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5613466074723695810" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Cá nục cuốn bánh tráng, một món ăn phổ biến của cư dân Việt đầu thế kỷ 21. Hiện nay, món này đã được đổi thành cá thát lát cuốn bánh tráng.&lt;/span&gt; Ảnh: Viện cổ học Quốc gia Việt Nam&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="messageBody"&gt;Vào thập niên đầu tiên của thế kỷ 21, bấy giờ Việt Nam có biển Đông mênh mông, dân Việt có câu  thành ngữ: "Nhục như con cá nục".&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Sau đó chừng 30 năm, câu thành ngữ này không còn, thay vào đó là: "Nhục như que củi mục".&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="messageBody"&gt;Nguyên do là vì lúc bấy giờ nước Việt không còn biển nữa nên trong  từ điển của con cháu Lạc Long Quân không còn mục từ "cá nục".&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Hehehe!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7761075994345795111?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7761075994345795111/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/sieu-cong-trinh-nghien-cuu-khoa-hoc-su.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7761075994345795111'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7761075994345795111'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/sieu-cong-trinh-nghien-cuu-khoa-hoc-su.html' title='Khảo cứu sự xuất hiện, phát triển và biến mất của một số từ trong tiếng Việt'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-4frfZ-ArqAs/TecJp06cvMI/AAAAAAAAD_8/aamUTyjDkwI/s72-c/ca-nuc-hap-cuon-banh-trang.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-5527479663696986112</id><published>2011-06-01T11:53:00.000-07:00</published><updated>2011-06-01T12:11:02.906-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>Chuyển bến</title><content type='html'>&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/KGt0u1nfbRs" allowfullscreen="" width="560" frameborder="0" height="349"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm trước ở bài&lt;a href="http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/vay-nghe-ong-cu.html"&gt; Vậy nghe, ông Cụ!,&lt;/a&gt; tôi có đề cập đến chuyện một bác nghiên cứu lão thành cãi nơi cụ Hồ ra đi là bến Sài Gòn chứ không phải bến Nhà Rồng. Nhà nghiên cứu nói ông đã trình công trình của mình lên hơn mười năm rồi, nghe đâu ra tới Bê Xê Tê rồi, mà người ta còn phân vân chưa quyết.&lt;br /&gt;Sau nhà nghiên cứu cũng có nói với tôi: "Gần đây có vẻ họ đã chấp nhận kết quả nghiên cứu của bác. Sắp tới họ tổ chức hội thảo..."&lt;br /&gt;Thì bây giờ thấy hội thảo đã diễn ra. Và cái bài báo này đã gọi là &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2011/06/hoi-thao-ve-hanh-trinh-tim-duong-cuu-nuoc-cua-ho-chu-tich/"&gt;cảng Sài Gòn&lt;/a&gt;. Có điều chắc sẽ không có đính chính đâu. Chỉ âm thầm thay đổi thôi.&lt;br /&gt;Tôi nhớ trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, có một tay quân sư nói với một tay quân sư khác về chúa công của họ. "Chúa công sai nhưng chúa công không bao giờ thừa nhận sai lầm. Biết sai, sửa sai nhưng không nhận sai".&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-5527479663696986112?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/5527479663696986112/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/cu-rua-nghe-ong-cu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/5527479663696986112'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/5527479663696986112'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/cu-rua-nghe-ong-cu.html' title='Chuyển bến'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/KGt0u1nfbRs/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-5662796707940361085</id><published>2011-06-01T00:33:00.000-07:00</published><updated>2011-06-01T03:35:30.690-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ngoại giao'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Có tổ chức hay không có tổ chức?</title><content type='html'>&lt;div class="mbl notesBlogText clearfix"&gt; &lt;div&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tôi đọc trên mạng thấy thông tin đại khái như thế này: "Nhật Ký Yêu Nước kêu  gọi tuần hành ôn hòa phản đối trước Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội và Tổng  lãnh sự quán Trung Quốc tại TP.HCM"...&lt;/p&gt; &lt;p&gt;===&amp;gt; Tôi nghĩ trong hoàn cảnh hiện nay, nhân danh một tổ chức, một tập thể để kêu gọi tuần hành -  dù ôn hòa - là không nên chút nào.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Vì sao? &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Biểu tình có tổ chức luôn luôn đáng sợ đối với chính quyền. Chính quyền không  bao giờ muốn một tổ chức, đoàn thể nào (ngoài họ) lấy điểm trước nhân dân. Chính  quyền sợ những đảng "phản động" sẽ nhân dịp này lập công, hoặc thậm chí lèo lái  cuộc biểu tình thành một cuộc chính biến kiểu Ai Cập, Tunisia.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nếu thực sự các bác muốn biểu tình như là một cách gửi thông điệp mạnh mẽ của  người dân Việt Nam tới Trung Quốc, thì tốt nhất hãy để nó xảy ra như là một ý  nguyện "tự phát" của đông đảo người dân, sự gặp gỡ của những tinh thần yêu nước  luôn sẵn sàng bùng cháy ở mỗi người dân bình thường.&lt;/p&gt;   &lt;p&gt;Nếu các bác thực sự muốn biểu tình chống hành động bá quyền của Trung Quốc  được diễn ra thành công, thì tôi nghĩ, đừng nhân danh bất cứ tổ chức, đoàn thể  nào. Bởi như vậy càng làm cho khả năng biểu tình diễn ra càng thấp, và càng làm  cho những người tham gia đứng trước hiểm nguy.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;(Riêng tôi, là một công dân sống trên mảnh đất mà cha ông đã mất bao máu xương, mồ hôi để khai khẩn, giữ gìn, khi chứng kiến một ngoại bang trắng trợn xâm lấn, nghĩ mình phải có nghĩa vụ lên tiếng. Ngày chủ nhật, tự phát tới trước tòa lãnh sự Trung Quốc để biểu thị thái độ là điều bình thường, bình thường như người ta mót đái thì đi đái, mót ỉa thì đi ỉa vậy.)&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-5662796707940361085?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/5662796707940361085/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/co-to-chuc-hay-khong-co-to-chuc.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/5662796707940361085'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/5662796707940361085'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/06/co-to-chuc-hay-khong-co-to-chuc.html' title='Có tổ chức hay không có tổ chức?'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-3819050145261066101</id><published>2011-05-29T11:22:00.000-07:00</published><updated>2011-05-29T11:41:49.255-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghệ thuật'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Sáng kiến chống Trung Quốc</title><content type='html'>&lt;h6 class="uiStreamMessage textPost" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:&amp;quot;msg&amp;quot;}"&gt; &lt;/h6&gt;&lt;h6 class="uiStreamMessage" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:&amp;quot;msg&amp;quot;}"&gt;&lt;span class="messageBody"  style="font-size:130%;"&gt;Sáng kiến 1: Thiết tha đề nghị Đảng và Nhà nước trang bị cho mỗi tàu  hải quân, tàu cảnh sát biển, tàu thăm dò dầu khí và tàu đánh cá một chiến sĩ Lê Kiều Như và một chiến sĩ Phi  Thanh Vân cùng dàn loa công suất cực lớn. Cứ mỗi lần chạm mặt tàu TQ là chĩa  thẳng loa về phía chúng nó, đảm bảo chúng nó sẽ chết trong vòng 3 nốt  nhạc!&lt;/span&gt;&lt;/h6&gt;&lt;h6 class="uiStreamMessage textPost" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:&amp;quot;msg&amp;quot;}"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h6&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/av3Fvdjfh84" allowfullscreen="" width="425" frameborder="0" height="349"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;h6 class="uiStreamMessage textPost" ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:&amp;quot;msg&amp;quot;}"&gt;&lt;span class="messageBody"  style="font-size:130%;"&gt;Sáng kiến 2: Thiết tha đề nghị chị Lý Nhã Kỳ, Vũ Thu  Phương, anh Nguyễn Tử Quảng, các đạo diễn điện ảnh, người mẫu, một số quan chức  Việt Nam và bình luận viên bóng đá Việt Nam ôm bom ra biển Đông đánh Tàu Khựa. Các bác đã  quăng bom nhân dân mình quá nhiều rồi, đã đến lúc các bác phát huy thế mạnh để  chống ngoại xâm!&lt;/span&gt;&lt;/h6&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;(Tớ không hiểu sao trong những lúc dầu sôi lửa bỏng tớ lại có rất nhiều sáng kiến  vậy đó!)&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-3819050145261066101?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/3819050145261066101/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/sang-kien-chong-trung-quoc.html#comment-form' title='24 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3819050145261066101'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3819050145261066101'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/sang-kien-chong-trung-quoc.html' title='Sáng kiến chống Trung Quốc'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/av3Fvdjfh84/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>24</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-2099424785647973370</id><published>2011-05-28T19:31:00.000-07:00</published><updated>2011-05-28T20:02:56.732-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Trung Quốc hung hăng tại Biển Đông</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-xUDzVL04OIc/TeGxSsTBEjI/AAAAAAAAD_k/UEvzkph-0wo/s1600/luoibo.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 290px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-xUDzVL04OIc/TeGxSsTBEjI/AAAAAAAAD_k/UEvzkph-0wo/s400/luoibo.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5611961545367032370" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Bản đồ lưỡi bò&lt;br /&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal"&gt;(Bài đã đăng &lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110528/Bien-Dong-khong-phai-ao-nha-cua-Trung-Quoc.aspx"&gt;trên Thanh Niên&lt;/a&gt;)&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal"&gt;Việc Trung Quốc gia tăng các hành động đơn phương tại khu vực Biển Đông đã gây nên nhiều lo ngại cho các nước trong khu vực.&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal"&gt;Gây hấn với Philippines&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Từ đầu năm tới nay, các hoạt động quân sự của Trung Quốc ở Biển Đông đã liên tục gây ra những phản ứng giận dữ từ phía Philippines. Theo báo PhilStar.com, hồi tháng 3, hai tàu hải quân của Trung Quốc với súng ống đầy mình đã quấy rối một tàu nghiên cứu hải dương của Bộ Năng lượng Philippines. Vụ việc xảy ra vào ngày 2.3 tại vùng biển thuộc Bãi Cỏ Rong (Reed Bank), khi chiếc M/V Veritas Voyager đang đo đạc địa chấn thì bị tàu Trung Quốc uy hiếp. Trung tướng Juancho Sabban, Tư lệnh Bộ chỉ huy Miền tây Philippines, cho biết Không lực nước này đã điều máy bay cường kích và máy bay do thám Britten-Norman Islander cùng 3 tàu hải quân ra chặn tàu Trung Quốc. “Tuy nhiên, chúng tôi đã không tóm được tàu Trung Quốc vì chúng đã cao chạy xa bay khi phi cơ ập đến”, PhilStar.com dẫn lời tướng Sabban. Hai chiếc tàu của Trung Quốc được xác định có số hiệu 71 và 75, màu trắng. Lực lượng Tuần duyên Philippines vào giữa tháng 3 cũng nhận được thông báo tàu khảo sát địa chấn M/V Venture của nước này bị một tàu Trung Quốc quấy rối.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Báo chí Philippines sau đó lại dẫn thông tin từ giới chức Không quân cho hay vào ngày 12.5, hai máy bay MiG (thông tin không cho biết là MiG 21 hay 29) được cho là của Trung Quốc đã tiến hành hoạt động quấy rối trên vùng trời Bãi Cỏ Rong. Khi đó, hai máy bay trinh sát OV-10 của Không quân Philippines đã bị hai chiếc MiG đe dọa. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Giới chức Philippines hiện cũng đang thẩm định thông tin rằng Trung Quốc đang gia tăng xây dựng các cơ sở quân sự ở khu vực quần đảo Trường Sa. Cũng trong thời gian này, Trung Quốc đã tiến hành một loạt đợt tập trận phối hợp hải quân và không quân tại vùng biển quốc tế phía nam quần đảo Okinawa của Nhật Bản, tức phía bắc Philippines.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal"&gt;Phá hoại tàu dân sự Việt Nam&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Một hành động quấy rối tương tự, nhưng táo tợn hơn nhiều, đã được Trung Quốc nhằm vào tàu dân sự Việt Nam. Rạng sáng 26.5, giữa lúc tàu Bình Minh 02 thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam đang khảo sát địa chấn tại Lô 148 trong phạm vi thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam thì bị 3 tàu hải giám mang số 72, 17 và 84 của Trung Quốc tấn công. Tàu Trung Quốc đã cắt đứt cáp của tàu Việt Nam và sau đó tiếp tục đe dọa. Đây là hành vi xâm phạm trắng trợn chủ quyền và quyền lợi hợp pháp của Việt Nam, nhưng không phải duy nhất…&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Theo báo cáo của bộ đội biên phòng Việt Nam, trong thời gian gần đây, tàu Trung Quốc liên tục xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam để đánh cá. Có ngày có tới hơn 200 tàu ngang nhiên xâm phạm. Song song với đó là hành vi bắt giữ tàu và ngư dân, cướp đoạt ngư cụ, tịch thu hải sản và đòi tiền chuộc đối với các ngư dân Việt Nam đánh bắt tại khu vực quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Một số tàu cá Việt Nam khi gặp bão đã vào các đảo do Trung Quốc chiếm đóng ở Hoàng Sa để lánh nạn cũng bị ngăn trở, thậm chí bị bắn chặn.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal"&gt;Cơn khát dầu&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Tới đây, có một câu hỏi là tại sao Trung Quốc gần đây lại gia tăng các hoạt động phô trương sức mạnh ở Biển Đông? Tất nhiên, các hoạt động này nằm trong chiến lược lâu dài của chính quyền Bắc Kinh là thâu tóm gần như toàn bộ vùng biển này, nhằm kiểm soát một trong những tuyến hàng hải nhộn nhịp nhất thế giới cũng như độc chiếm nguồn lợi về hải sản và dầu mỏ, đồng thời gia tăng ảnh hưởng xuống khu vực Đông Nam Á và Thái Bình Dương. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Trong chiến lược dài hạn đó, còn có những lý do cấp bách. Hồi tháng 3, cựu Chủ tịch tập đoàn Dầu mỏ quốc gia Trung Quốc Trần Canh – hiện là đại biểu Quốc hội – đã lên tiếng cảnh báo rằng dự trữ xăng dầu chiến lược của quốc gia này đang ở mức rất thấp. “Nguồn dự trữ chỉ đủ dùng trong mươi mười lăm ngày một khi có cuộc khủng hoảng về nguồn cung xảy ra”, ông Canh nói với tờ Minh Báo ở Hồng Kông. Theo tờ Hoàn Cầu Thời Báo, năm ngoái, Trung Quốc tiêu thụ 460 triệu tấn dầu, trong đó 260 triệu tấn – tức 55% - là nhập khẩu.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Trong bối cảnh khu vực Bắc Phi và Trung Đông có nhiều bất ổn thì nguồn cung dầu mỏ cho Trung Quốc đang bị đe dọa. “Tôi lo ngại rằng những bất ổn ở Bắc Phi và Trung Đông sẽ ảnh hưởng tới nhập khẩu dầu mỏ của Trung Quốc. Nếu bất ổn kéo dài hơn nửa năm thì Trung Quốc sẽ hứng chịu nhiều tổn thất”, ông Canh nói. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Đây có lẽ là một trong những lý do cấp bách khiến Trung Quốc gia tăng các hành động cơ bắp ở Biển Đông, nhằm dọn đường cho hoạt động khai thác dầu khí vốn nằm trong chiến lược lâu dài của họ. Cụ thể là, vào ngày 23.5, Trung Quốc đã cho hạ thủy giàn khoan dầu lớn và hiện đại nhất của họ tại Thượng Hải. Giàn khoan nặng 31.000 tấn và có boong lớn như một sân bóng đá này có thể hoạt động ở vùng biển sâu 3.000 mét. Nó sẽ giúp nâng cao năng lực khai thác của Trung Quốc, vốn lâu nay chỉ có giàn khoan hoạt động được ở các vùng biển sâu 500 mét. Đáng chú ý là giới chức Trung Quốc muốn sự xuất hiện của giàn khoan mới sẽ “giúp Trung Quốc có một sự hiện diện mạnh mẽ hơn tại vùng biển chưa được khai thác ở nam phần Nam Hải”, theo Hoàn Cầu Thời Báo. “Nam Hải” tức là Biển Đông, và “nam phần Nam Hải” tức là vùng biển nam Biển Đông, có thể thuộc quần đảo Trường Sa hoặc thậm chí xa hơn nữa về phía nam, nơi Trung Quốc không có chủ quyền nhưng lại nằm trong phạm vi “tuyên bố lưỡi bò” của họ. Đây chính là một bước đi nữa để hiện thực hóa tham vọng biến Biển Đông thành ao nhà mà chính quyền Bắc Kinh đang ráo riết theo đuổi.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal"&gt;“Ao nhà”&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Trung Quốc ngày càng thể hiện tham vọng “biến Biển Đông thành ao nhà”. Hành vi trắng trợn nhất là tuyên bố đường lưỡi bò “ôm trọn” khoảng 80% diện tích Biển Đông về phần mình. Ý đồ này của Trung Quốc đã bị một loạt nước tiếp giáp với Biển Đông, như Việt Nam, Philippines, Malaysia… phản đối. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Với thực trạng có nhiều tranh cãi về chủ quyền tại Biển Đông, các nước liên quan đã thống nhất Tuyên bố về ứng xử của các bên ở biển Đông (DOC), xem đó là cơ sở ban đầu cho việc giải quyết các tranh chấp, bên cạnh Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển 1982. Tuy nhiên, với vị thế là quốc gia có sức mạnh kinh tế và quân sự vượt trội, Trung Quốc đã không tuân thủ các nguyên tắc ứng xử trên vùng biển này. Các hành động đơn phương mang tính chất đe dọa và gây hấn của họ tại đây đã khiến các nước xung quanh Biển Đông cực kỳ lo ngại.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Có một thực tế là nhiều nước có quyền lợi và chủ quyền ở Biển Đông, nên việc giải quyết tranh chấp đòi hỏi nhiều bên tham gia đối thoại. Chính vì thế, quốc tế hóa giải quyết tranh chấp là điều cần thiết. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Tuy nhiên, chính quyền Trung Quốc lại coi quốc tế hóa giải quyết tranh chấp là mối đe dọa đối với họ. Họ chỉ muốn đối thoại song phương với từng nước liên quan, như Việt Nam, Philippines, Malaysia… Đây là một chiến thuận khôn ngoan của Trung Quốc, bởi khi đối thoại song phương, với sức mạnh vượt trội, họ sẽ dễ dàng gây được áp lực đối với đối tác. Lợi thế này sẽ bị hao hụt nhiều trong các cuộc đối thoại đa phương, khi có nhiều nước ASEAN và thậm chí các quốc gia ngoài khu vực tham gia. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Một sự đoàn kết ASEAN sẽ khiến Trung Quốc mất rất nhiều lợi thế nước lớn. Chính vì thế, họ một mặt phản đối quốc tế hóa vấn đề Biển Đông, một mặt gia tăng các hoạt động ngoại giao với từng nước riêng rẽ, mà một trong những mục đích của nó là phá vỡ khối đoàn kết ASEAN bằng cách gia tăng nghi kỵ giữa khối. Đó là chiến thuật “chia để trị”, như kiểu người ta tách bó đũa ra để dễ dàng bẻ gãy từng chiếc vậy.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Sau khi hứng chịu hàng loạt tố cáo từ Philippines, Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt đã lập tức đi thăm Manila trong tuần rồi. Tại Manila, ông Liệt nói rằng Trung Quốc không ủng hộ các hành động đơn phương ở Biển Đông; cũng như mọi vấn đề ở đây cần được giải quyết bằng đối thoại. Bộ trưởng Liệt cũng nói rằng Trung Quốc không có chiếc MiG nào. Không cần phải là &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Ng%C3%B4_B%E1%BA%A3o_Ch%C3%A2u"&gt;bác Châu&lt;/a&gt; cũng có thể thấy lời ông Liệt đầy mâu thuẫn cũng như dễ dàng nhận ra thâm ý của ông ta. Trong khi ông nói phản đối các hành động đơn phương thì chính Trung Quốc đang có hàng loạt hành động đơn phương gây quan ngại cho khu vực và quốc tế. Trong khi ông nói Trung Quốc không có chiếc MiG nào thì quân đội nước này lại đang sở hữu hàng trăm máy bay J-7, một bản sao của MiG-21. Và cũng dễ dàng nhận thấy khi nói rằng “Trung Quốc không có chiếc MiG nào”, ông Liệt đang muốn lái Philippines chĩa mũi dùi nghi kỵ về đâu. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;Cũng trong thời gian mới đây, theo báo Jakarta Post, Trung Quốc đã lên kế hoạch hợp tác tuần tra biển chung với Indonesia. Mục đích được công bố là nhằm ngăn chặn ngư dân Trung Quốc xuống biển Indonesia đánh cá bất hợp pháp. Nhưng cũng không khó để thấy rằng kế hoạch này liên quan tới đường lưỡi bò ở Biển Đông, vì Indonesia nằm tận phía nam trong khi Trung Quốc nằm ở phía bắc Biển Đông.&lt;/p&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Đỗ Hùng&lt;/span&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ý kiến&lt;/span&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal"&gt;&lt;br /&gt;Luật gia Hoàng Việt:&lt;/b&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Trung Quốc đã và đang tìm cách cô lập Việt Nam. Họ tuyên bố là trỗi dậy hòa bình nhưng thực sự họ lại đang thực hiện tham vọng lãnh thổ bằng nhiều hình thức, cả biện pháp đe dọa quân sự. Theo tôi, hành động xâm phạm vùng biển Việt Nam và phá hoại tàu Bình Minh 02 đã vi phạm Tuyên bố về ứng xử của các bên ở biển Đông và Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển 1982.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align:justify"&gt; &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-2099424785647973370?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/2099424785647973370/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/trung-quoc-hung-hang-tai-bien-ong.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2099424785647973370'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2099424785647973370'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/trung-quoc-hung-hang-tai-bien-ong.html' title='Trung Quốc hung hăng tại Biển Đông'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-xUDzVL04OIc/TeGxSsTBEjI/AAAAAAAAD_k/UEvzkph-0wo/s72-c/luoibo.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-2116887829369840416</id><published>2011-05-26T02:29:00.001-07:00</published><updated>2011-05-26T02:34:03.897-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Obama'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ngoại giao'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Lãnh đạo'/><title type='text'>mị dân hay gần dân</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-EVFktgPT84Y/Td4dpO0dGHI/AAAAAAAAD_A/Xj7ejsV1XWQ/s1600/19c.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 269px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-EVFktgPT84Y/Td4dpO0dGHI/AAAAAAAAD_A/Xj7ejsV1XWQ/s400/19c.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5610954779940165746" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Ảnh: AFP&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Trong ảnh là vụ lãnh đạo Anh - Mỹ đang gắp đồ nhậu cho một tay lính quèn.&lt;br /&gt;Mị dân hoặc gần dân tùy theo góc nhìn và thái độ của mỗi người khi đánh giá vấn đề.&lt;br /&gt;Nhưng dù mị dân hay gần dân thì quả gắp này cũng rất chi là hữu hiệu cho vụ củng cố hình ảnh  lãnh đạo trong mắt dân chúng.&lt;br /&gt;Ở Việt Nam, có lẽ chỉ có cụ Hồ Chí Minh mới làm "bi a" hình ảnh khéo như mấy ông Tây này.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-2116887829369840416?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/2116887829369840416/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/mi-dan-hay-gan-dan.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2116887829369840416'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2116887829369840416'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/mi-dan-hay-gan-dan.html' title='mị dân hay gần dân'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-EVFktgPT84Y/Td4dpO0dGHI/AAAAAAAAD_A/Xj7ejsV1XWQ/s72-c/19c.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-6685194308735053353</id><published>2011-05-25T19:42:00.001-07:00</published><updated>2011-05-26T03:07:01.138-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Ông nào?</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-iW0X7nZa17Y/Td4j4NLrtrI/AAAAAAAAD_I/B0HJZTv_xgY/s1600/Nguyen%2BSinh%2BHung.jpg"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-5FAi1pewP8g/Td2-aZ639mI/AAAAAAAAD-4/PvP0rbo3F60/s1600/untitled.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 389px; height: 480px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-5FAi1pewP8g/Td2-aZ639mI/AAAAAAAAD-4/PvP0rbo3F60/s400/untitled.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5610850071617205858" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.baomoi.com/Home/DoiNoi-DoiNgoai/baotintuc.vn/Bo-truong--Chu-nhiem-Van-phong-Chinh-phu-Nguyen-Xuan-Phuc-tiep-khach-quoc-te/6314940.epi"&gt;Theo TTXVN&lt;/a&gt; thì các ông đầu hói đều tên là Nguyễn Xuân Phúc cả. Hehehehe, hai hôm rồi.&lt;br /&gt;---------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hahaha, té ra hình xịn ở đây. &lt;a href="http://baotintuc.vn/321N20110524085134083T472/pho-thu-tuong-thuong-truc-nguyen-sinh-hung-tiep-thong-doc-ngan-hang-trung-uong-lao.htm"&gt;Ông Nguyễn Sinh Hùng tiếp&lt;/a&gt; ông Lào. Trên cùng một tờ báo nhé, đăng cùng ngày 24/05/2011 nhé, cùng một tấm hình nhé, thế mà hai chú thích hoàn toàn khác nhau. Chắc báo này tiếp kiệm tiền nhuận ảnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-iW0X7nZa17Y/Td4j4NLrtrI/AAAAAAAAD_I/B0HJZTv_xgY/s1600/Nguyen%2BSinh%2BHung.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 439px; height: 564px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-iW0X7nZa17Y/Td4j4NLrtrI/AAAAAAAAD_I/B0HJZTv_xgY/s400/Nguyen%2BSinh%2BHung.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5610961634268526258" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;(Cảm ơn bác Quang Đông!)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-6685194308735053353?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/6685194308735053353/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/ong-nao.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/6685194308735053353'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/6685194308735053353'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/ong-nao.html' title='Ông nào?'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-5FAi1pewP8g/Td2-aZ639mI/AAAAAAAAD-4/PvP0rbo3F60/s72-c/untitled.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-640422118765379940</id><published>2011-05-24T23:44:00.000-07:00</published><updated>2011-05-24T23:58:40.887-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Tàu Palawan của ai?</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-DQNdeP2eoH8/TdynqxBJ_oI/AAAAAAAAD-g/4P2r9HcvCRY/s1600/Chuyen_bien_1.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-DQNdeP2eoH8/TdynqxBJ_oI/AAAAAAAAD-g/4P2r9HcvCRY/s400/Chuyen_bien_1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5610543588951326338" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"&lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110525/Chuyen-di-bien-hai-hung.aspx"&gt;Ngày 8.4, tàu cá QNg-90847TS&lt;/a&gt;, công suất 380 CV do ngư dân Nguyễn Tấn  Luận (38 tuổi, ở xã Bình Châu, huyện Bình Sơn) làm chủ tàu và cũng là  thuyền trưởng, trên tàu có 14 ngư dân, rời cảng cá Bình Châu rẽ sóng  tiến thẳng qua vùng biển Malaysia (đã được nước sở tại cấp phép) hành  nghề lặn. Hơn 1 tháng sau, vào khoảng 17 giờ ngày 15.5, trong khi tàu  đang chạy chậm để tìm ngư trường ở vùng biển giáp ranh giữa Malaysia và  Philippines thì có một tàu gỗ ghi dòng chữ Palawan từ xa chạy ngược đến."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Sau đó là xảy ra sự việc tàu Việt Nam bị uýnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lâu nay, báo chí Việt Nam thường hay đề cập tới khái niệm "tàu lạ" khi xảy ra việc tàu cá Việt Nam bị tàu nước ngoài (không xác định) tấn công. "Tàu lạ" thường được hiểu là "tàu Trung Quốc". Nhiều người phê phán rằng tại sao không nói thẳng là "tàu Trung Quốc" mà phải nói "tàu lạ", "tàu nước ngoài", sợ Trung Quốc đến mức không dám nói à?!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tâm lý này xuất phát từ hành động côn đồ trên biển đã trở thành một truyền thống rất đặc trưng của Trung Quốc trong vài năm qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng, một khi không xác định rõ rằng tàu tấn công của nước nào thì gọi "tàu lạ", "tàu nước ngoài" là bình thường, nếu mà gọi thẳng là "tàu Trung Quốc" e rằng hơi chủ quan, vì ở Biển Đông đâu phải chỉ có tàu Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc cái gì cũng đổ cho Trung Quốc, trong trường hợp này, tôi e rằng càng phản ánh tâm lý sợ Trung Quốc, bị bóng ma Trung Quốc ám.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong trường hợp trên đây, khi một tàu mang tên Palawan, thì xét theo nguồn gốc ngôn ngữ, có thể nói rằng "tàu lạ" ở đây không phải tàu Trung Quốc. "Tàu lạ" ở đây có một cái gì đó "rất Philippines", hoặc ở một mức độ thấp hơn, "có vẻ Malaysia".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tuy nhiên&lt;/span&gt;,&lt;br /&gt;Trong bối cảnh Trung Quốc đang nỗ lực gây chia rẽ Đông Nam Á, cái tên Palawan đôi khi cũng có thể dẫn tới nghi ngờ, rằng tàu Trung Quốc đã sử dụng tên Philippines để xới thêm mâu thuẫn trong lòng ASEAN. Nói chung là khó lường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nên, về mặt báo chí, thì vẫn phải gọi là "tàu lạ" thôi, và "tàu lạ" theo tôi nghĩ cũng không nên mặc định là tàu Trung Quốc hay bất cứ nước nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trừ khi có bằng chứng rõ ràng.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-640422118765379940?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/640422118765379940/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/tau-palawan-cua-ai.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/640422118765379940'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/640422118765379940'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/tau-palawan-cua-ai.html' title='Tàu Palawan của ai?'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-DQNdeP2eoH8/TdynqxBJ_oI/AAAAAAAAD-g/4P2r9HcvCRY/s72-c/Chuyen_bien_1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-2820775134091721515</id><published>2011-05-24T19:50:00.000-07:00</published><updated>2011-05-24T22:00:48.810-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Trung Quốc đổ vấy cho Việt Nam</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-HfBLRG7l67U/Tdx4veAlWrI/AAAAAAAAD-Y/JePA6Fj_YlM/s1600/anh%2Bghep.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 394px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-HfBLRG7l67U/Tdx4veAlWrI/AAAAAAAAD-Y/JePA6Fj_YlM/s400/anh%2Bghep.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5610491992701491890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;MiG-21 của Việt Nam (trên) và J-7 của Trung Quốc (dưới)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trung - Phi cãi nhau&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Lần này không phải là chuyện lính Trung Quốc tụt quần cho mấy ông Mỹ xem. Lần này, xem ra Trung Quốc và Philippines đang cọ xát nhau dữ dội. Đầu tiên là vụ Philippines dâng sớ phản đối đường lưỡi bò của Trung Quốc. Sau đó là chuyện Philippines tố cáo &lt;a href="http://www.google.com.vn/search?q=%22China%22%22Mig%22%22Philippines%22&amp;amp;ie=utf-8&amp;amp;oe=utf-8&amp;amp;aq=t&amp;amp;rls=org.mozilla:en-US:official&amp;amp;client=firefox-a#hl=en&amp;amp;ds=n&amp;amp;pq=%22china%22%22mig%22%22philippines%22%22boat%22&amp;amp;xhr=t&amp;amp;q=%22China%22%22Mig%22%22Philippines%22%22ship%22&amp;amp;cp=30&amp;amp;pf=p&amp;amp;sclient=psy&amp;amp;client=firefox-a&amp;amp;hs=r84&amp;amp;rls=org.mozilla:en-US%3Aofficial&amp;amp;tbm=nws&amp;amp;source=hp&amp;amp;aq=f&amp;amp;aqi=&amp;amp;aql=&amp;amp;oq=%22China%22%22Mig%22%22Philippines%22%22ship%22&amp;amp;pbx=1&amp;amp;fp=7b441318ddfd6362"&gt;hai chiếc tàu Trung Quốc&lt;/a&gt; dọa dẫm phe mình hồi tháng 3. Tiếp nữa, Philippines lại tố cáo hai chiếc máy bay MIG (dường như của Trung Quốc) xâm phạm không phận quốc gia quần đảo, buộc Manila phải điều máy bay lên canh chừng. Địa điểm xâm phạm là trên bầu trời Reed Bank - Bãi Cỏ Rong trong tiếng Việt (Bãi Cỏ Rong của Việt Nam hay của Philippines chưa xét ở đây). Trong thời gian này, Philippines cũng đang xác minh lại thông tin rằng Trung Quốc đang xây thêm cơ sở quân sự tại quần đảo  &lt;a id="KonaLink0" class="kLink" style="text-decoration: underline !important;position:static;font-family:inherit !important;font-weight:inherit !important;font-size:inherit !important;" href="http://www.philstar.com/Article.aspx?articleId=689502&amp;amp;publicationSubCategoryId=63#"&gt;&lt;span style=" font-weight:inherit !important;position:static;font-family:inherit !important;font-size:inherit !important;color:blue !important;"   &gt;&lt;span class="kLink" style="color: blue ! important;  font-weight: inherit ! important;  position: static; border-bottom: 1px solid blue; background-font-family:inherit ! important;font-size:inherit ! important;color:transparent;"   &gt;Spratly&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; - tức Trường Sa theo tiếng Việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tướng Liệt bẻ lái&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="display: block;" id="formatbar_Buttons"&gt;&lt;span onmouseover="ButtonHoverOn(this);" onmouseout="ButtonHoverOff(this);" onmouseup="" onmousedown="CheckFormatting(event);FormatbarButton('richeditorframe', this, 8);ButtonMouseDown(this);" class=" down" style="display: block;" id="formatbar_CreateLink" title="Liên kết"&gt;&lt;img src="http://www.blogger.com/img/blank.gif" alt="Liên kết" class="gl_link" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;Trong một bước đi nhằm làm hạ nhiệt tình hình, cũng là để đá trái bóng sang hướng khác, Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc - ông Liệt - đã đến thăm Philippines. Tại đây, ông Liệt nói rằng mọi chuyện trên biển Đông đều phải giải quyết thông qua đàm phán, mọi hành động đơn phương đều nguy hiểm cho khu vực. Ông Liệt &lt;a href="http://www.google.com.vn/search?q=%22China%22%22Mig%22%22Philippines%22&amp;amp;ie=utf-8&amp;amp;oe=utf-8&amp;amp;aq=t&amp;amp;rls=org.mozilla:en-US:official&amp;amp;client=firefox-a#hl=en&amp;amp;ds=n&amp;amp;pq=%22china%22%22mig%22%22philippines%22%22boat%22&amp;amp;xhr=t&amp;amp;q=%22China%22%22Mig%22%22Philippines%22%22ship%22&amp;amp;cp=30&amp;amp;pf=p&amp;amp;sclient=psy&amp;amp;client=firefox-a&amp;amp;hs=r84&amp;amp;rls=org.mozilla:en-US%3Aofficial&amp;amp;tbm=nws&amp;amp;source=hp&amp;amp;aq=f&amp;amp;aqi=&amp;amp;aql=&amp;amp;oq=%22China%22%22Mig%22%22Philippines%22%22ship%22&amp;amp;pbx=1&amp;amp;fp=7b441318ddfd6362"&gt;còn nói rằng&lt;/a&gt; "quân đội Trung Quốc không có quả MIG nào".&lt;br /&gt;Câu này thâm.&lt;br /&gt;Ở những nước xung quanh Philippines (tức Đông Nam Á, Trung Quốc và Đài Loan), thì Việt Nam có một đống MIG-21; Malaysia có dăm chiếc MIG-29; Myanmar cũng có vài chiếc MIG-29; Lào thì đã cho MIG-21 về hưu hết rồi; Trung Quốc có hay không bàn sau. (Do chưa biết Philippines tố cáo loại MIG đó là 21 hay 29, nên tôi vơ cả hai loại vào để mổ xẻ, chứ thực ra hai con này khác xa nhau, dân ngoại đạo nhìn cũng biết.)&lt;br /&gt;Lào và Myanmar bị loại khỏi danh sách nghi vấn, vì hai gã này chẳng có chuyện mắc mớ gì ở Biển Đông cả. Malaysia cũng bị loại nốt, vì anh này chả có mắc mớ gì ở Bãi Cỏ Rong, anh ta chỉ xí phần tại miền nam quần đảo Spratly thôi.&lt;br /&gt;Còn lại Việt Nam. Khi Bộ trưởng Liệt nói rằng Trung Quốc không có chiếc MIG nào, thì có nghĩa là Việt Nam trở thành đối tượng nghi vấn duy nhất. Châm ngòi cho hai gã Đông Nam Á nghi kỵ lẫn nhau, qua đó phá vỡ khối đoàn kết ASEAN (nếu có) trong cuộc tranh cãi về Biển Đông, đó là điều mà Trung Quốc luôn muốn. Đó cũng chính là thâm ý của tướng Liệt.&lt;br /&gt;Vậy Trung Quốc có MIG hay không? Câu trả lời có thể là KHÔNG như lời ông Liệt. Nhưng, Trung Quốc có một phiên bản của MIG-21 - đó là Chengdu J-7. Theo các tài liệu rải rác trên mạng thì Trung Quốc hiện có tới hơn 500 chiếc J-7 - tức là MiG-21. Loại máy bay này khi bay trên trời thì chả ai phân biệt được với MIG-21 cả.&lt;br /&gt;Mr. Do từng có dịp hân hạnh được xem một tài liệu của Hải quân Việt Nam, trong đó chụp sân bay Phú Lâm với một bầy J-7 đang đậu la liệt. Từ Phú Lâm xuống Bãi Cỏ Rong là trong tầm bay của J-7. Cho nên, hai chiếc máy bay mà Philippines phát hiện trên Bãi Cỏ Rong cách đây ít ngày có thể là J-7 của Trung Quốc hoặc MIG-21 của Việt Nam.&lt;br /&gt;Việc tướng Liệt nói rằng Trung Quốc không có chiếc MIG nào, có thể đúng và cũng có thể không đúng, vì J-7 thực ra là MIG-21. Cho nên, việc tướng Liệt khéo léo đưa ra cái tuyên bố "không có" ấy chỉ có thể hiểu rằng ông ta đang muốn Philippines chĩa mũi dùi về phía Việt Nam mà thôi. Việt Nam đang đơn phương hành động và đang dùng MIG bay lượn trên Bãi Cỏ Rong. Đó chính là ý ông Liệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-2820775134091721515?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/2820775134091721515/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/trung-quoc-o-vay-cho-viet-nam.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2820775134091721515'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2820775134091721515'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/trung-quoc-o-vay-cho-viet-nam.html' title='Trung Quốc đổ vấy cho Việt Nam'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-HfBLRG7l67U/Tdx4veAlWrI/AAAAAAAAD-Y/JePA6Fj_YlM/s72-c/anh%2Bghep.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-671291394144328494</id><published>2011-05-24T03:33:00.000-07:00</published><updated>2011-05-24T04:06:55.820-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Trung Quốc uống cạn Biển Đông</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-u9_zOrOjgKs/TduQ8-DZZSI/AAAAAAAAD-Q/x7Rf6_XcPQU/s1600/Ownership_Claims-Middlebury.gif"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 327px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-u9_zOrOjgKs/TduQ8-DZZSI/AAAAAAAAD-Q/x7Rf6_XcPQU/s400/Ownership_Claims-Middlebury.gif" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5610237137943880994" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Bản đồ của Cơ quan Thông tin Năng lượng Mỹ&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://business.globaltimes.cn/industries/2011-05/658321.html"&gt;Tại Thượng Hải&lt;/a&gt;, Trung Quốc vừa khánh thành một giàn khoan dầu mà họ gọi là hiện đại nhất của họ, có thể hoạt động ở độ sâu 3.000 mét dưới mặt nước biển. Giàn khoan này sẽ được chuyển tới Biển Đông để khoan dầu vào tháng 7.&lt;br /&gt;Đáng chú ý là giàn khoan này sẽ &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"giúp Trung Quốc hiện diện một cách mạnh mẽ hơn tại khu vực chưa được khai thác ở &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0); font-style: italic;"&gt;phía nam &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;biển Nam Trung Hoa&lt;/span&gt; (Biển Đông)".&lt;br /&gt;Vùng nam biển đông là vùng nằm gần chót cái lưỡi bò do Trung Quốc vẽ. Bước đi này có lẽ không chỉ đụng chạm tới Việt Nam.&lt;br /&gt;Ghê quá!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-671291394144328494?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/671291394144328494/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/trung-quoc-uong-can-bien-ong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/671291394144328494'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/671291394144328494'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/trung-quoc-uong-can-bien-ong.html' title='Trung Quốc uống cạn Biển Đông'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-u9_zOrOjgKs/TduQ8-DZZSI/AAAAAAAAD-Q/x7Rf6_XcPQU/s72-c/Ownership_Claims-Middlebury.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-2886762422023821852</id><published>2011-05-21T20:50:00.000-07:00</published><updated>2011-05-22T12:11:01.210-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghệ thuật'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>“Chọn người đại biểu của dân”</title><content type='html'>Hehehe, mừng ngày hội toàn dân!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="100%" height="81"&gt;&lt;param name="movie" value="http://player.soundcloud.com/player.swf?url=http%3A%2F%2Fapi.soundcloud.com%2Ftracks%2F15128767&amp;amp;show_artwork=false&amp;amp;width=398&amp;amp;color=3b5998&amp;amp;height=84"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed allowscriptaccess="always" src="http://player.soundcloud.com/player.swf?url=http%3A%2F%2Fapi.soundcloud.com%2Ftracks%2F15128767&amp;amp;show_artwork=false&amp;amp;width=398&amp;amp;color=3b5998&amp;amp;height=84" type="application/x-shockwave-flash" width="100%" height="81"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;span&gt;&lt;a href="http://soundcloud.com/user8228199/hat-cheo-2"&gt;Hat cheo 2&lt;/a&gt; by &lt;a href="http://soundcloud.com/user8228199"&gt;user8228199&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếp nè! Hai hai tháng năm nè!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="300" height="300"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/zFdOt1gWZn" /&gt;  &lt;param name="quality" value="high" /&gt;  &lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;  &lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/zFdOt1gWZn" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-2886762422023821852?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/2886762422023821852/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/chon-nguoi-ai-bieu-cua-dan.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2886762422023821852'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/2886762422023821852'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/chon-nguoi-ai-bieu-cua-dan.html' title='“Chọn người đại biểu của dân”'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7994481181631180003</id><published>2011-05-21T01:54:00.000-07:00</published><updated>2011-05-22T05:35:56.083-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Quốc'/><title type='text'>Tập trận</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-MFWzYJcw5dg/TdeBx57t6HI/AAAAAAAAD9s/CFycjgeM1F0/s1600/a1_su-d.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 250px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-MFWzYJcw5dg/TdeBx57t6HI/AAAAAAAAD9s/CFycjgeM1F0/s400/a1_su-d.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609094555278108786" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hình ảnh &lt;a href="http://www.vtc.vn/2-287015/xa-hoi/xem-may-bay-quan-doi-vn-nem-bom-ban-ten-lua.htm"&gt;ở đây&lt;/a&gt; cho thấy Không quân Việt Nam đang thực hiện một cuộc tập trận trên biển. (Hoạt động này diễn ra hồi đầu tháng, mình có nghe kể lại, tiếc là mình không thể đu càng xem, hehehehehe).&lt;br /&gt;Gần đây, Việt Nam có một số chuyển động khá mạnh mẽ về quân sự ở trên biển Đông, cho thấy một sự tự tin đang lên, hoặc ở góc độ khác cũng có thể cho thấy biển Đông đang có những diễn biến đòi hỏi Việt Nam phải phô trương chút ít cơ bắp. Từ sau tết, miềng đã có dịp đu càng máy bay &lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110314/Ha-canh-tren-nha-gian.aspx"&gt;đáp xuống nhà giàn&lt;/a&gt; trong một cuộc thao diễn bốc/đổ quân khá hay, sau đó là một &lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110511/Than-toc-toi-Truong-Sa.aspx"&gt;cuốc bay ra Trường Sa&lt;/a&gt; cũng rất chi là xúc động.&lt;br /&gt;Trong loạt ảnh trên mạng VTC, có thể thấy rõ một chiếc Su-30 đang phóng phi đạn tấn công một mục tiêu trên biển. Nghe đâu Việt Nam hiện có 4 chiếc Su-30 và đã ký hợp đồng mua thêm &lt;a href="http://www.defensenews.com/story.php?i=4715907&amp;amp;c=EUR&amp;amp;s=TOP"&gt;20 chiếc nữa&lt;/a&gt; (chưa kể số Su-27 cũng kha khá).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-EmfZ0kcHLdo/TdeBqUZ3VGI/AAAAAAAAD9k/sk7ydhgd0pA/s1600/Mi8.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 289px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-EmfZ0kcHLdo/TdeBqUZ3VGI/AAAAAAAAD9k/sk7ydhgd0pA/s400/Mi8.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609094424944923746" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Loạt ảnh cũng cho thấy một chiếc trực thăng Mi-8/171 đang phóng rốc két vào mục tiêu trên mặt biển. Không hiểu sao Không quân lại sử dụng một chiếc Mi-8/171 khá nặng nề và xoay trở chậm cho nhiệm vụ tấn công mặt đất/biển (?), bởi rõ ràng một chiếc Mi-24/35, loại trực thăng tấn công mà Việt Nam có khá nhiều, thực hiện nhiệm vụ này sẽ oách hơn.&lt;br /&gt;Mi-8/171 chỉ có ưu điểm hơn Mi-24/35 ở khâu vai u thịt bắp, chở được nhiều đồ chơi/hàng hơn; còn sự linh hoạt kém hơn nhiều (súng ống thì Mi-24 cũng thường "ngon" hơn, nhưng đó là tùy chọn, có thể gia giảm tùy điều kiện).&lt;br /&gt;Có lẽ cuộc tập trận trên biển vừa qua đòi hỏi thời gian hoạt động trên không khá dài nên Không quân đã sử Mi-8/171, loại máy bay có nhiều không gian cho việc gắn bình xăng phụ và mang vác đạn dược.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/FNrE9BbcqdQ" allowfullscreen="" width="425" frameborder="0" height="349"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Cập nhật: &lt;/span&gt; Sau khi bài này được đăng, có bác nhắn với tôi là toàn bộ Mi-24 của Việt Nam đã trùm mền, chờ ngày thanh lý. Hehehehe!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7994481181631180003?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7994481181631180003/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/tap-tran.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7994481181631180003'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7994481181631180003'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/tap-tran.html' title='Tập trận'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-MFWzYJcw5dg/TdeBx57t6HI/AAAAAAAAD9s/CFycjgeM1F0/s72-c/a1_su-d.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-4526757034301640679</id><published>2011-05-20T22:45:00.000-07:00</published><updated>2011-05-21T01:54:05.555-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>Dân gian</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-nBAe4q6dxwg/TddfGh4ulvI/AAAAAAAAD9c/L34pmZhwUng/s1600/vkieu%2B2.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 161px; height: 200px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-nBAe4q6dxwg/TddfGh4ulvI/AAAAAAAAD9c/L34pmZhwUng/s400/vkieu%2B2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609056426693400306" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trước bầu cử, phóng viên đến bản Ka Lu của bà con Vân Kiều để làm phóng sự về không khí "ngày hội nhân dân".&lt;br /&gt;Phóng viên hỏi già Hồ Màn: "Thưa cụ, năm nay cụ định bầu cho ai ạ?"&lt;br /&gt;Già đáp: "Vẫn bầu cho cán bộ Hồ Ang thôi".&lt;br /&gt;Phóng viên: "Ồ, sao suốt hai mươi năm rồi bà con chỉ bầu cho cán bộ Hồ Ang vậy?"&lt;br /&gt;Già cười: "Thằng cán bộ đó nó lên lâu rồi, nó ăn no rồi, nên chừ nó ăn ít lại, nên bà con ưng cái bụng, nên bà con bầu cho nó. Chứ bầu đứa cán bộ mới lên, nó đang đói, nó cố ăn cho đầy cái bụng nó thì mệt lắm đó."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Hehehe, truyện này không phải do miềng mần đâu nhá, là truyện dân gian dân tộc Vân Kiều ở Quảng Trị quê miềng đấy nhá!)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-4526757034301640679?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/4526757034301640679/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/dan-gian.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/4526757034301640679'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/4526757034301640679'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/dan-gian.html' title='Dân gian'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-nBAe4q6dxwg/TddfGh4ulvI/AAAAAAAAD9c/L34pmZhwUng/s72-c/vkieu%2B2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-6119981354729079064</id><published>2011-05-19T22:36:00.000-07:00</published><updated>2011-05-19T23:11:37.941-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bác'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Giáo dục'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>Vậy nghe, ông Cụ!</title><content type='html'>"Kỷ niệm 121 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, 101 năm ngày Thầy  giáo Nguyễn Tất Thành dừng chân dạy học tại trường Dục Thanh, thành phố  Phan Thiết, &lt;a href="http://www.thudoresort.com/index.php?option=com_content&amp;amp;view=article&amp;amp;id=410&amp;amp;Itemid=8:ket-luan-ve-thoi-gian-bac-ho-day-hoc-o-phan-thiet"&gt;ThudoResort.com&lt;/a&gt; xin giới thiệu bài viết của 2 nhà báo Quế Hà  và Hải Yến về sự kiện lịch sử này. &lt;p&gt;Đoàn chủ tịch Hội thảo “Nghiên cứu, xác minh giá trị di tích và tư  liệu về sự kiện thầy giáo Nguyễn Tất Thành sống và dạy học ở Phan Thiết”  (Bộ VH-TT-DL và Bảo tàng Hồ Chí Minh phối hợp tổ chức) vừa đưa ra một  số kết luận làm căn cứ để tuyên truyền về Chủ tịch Hồ Chí Minh, khi  Người dừng chân dạy học ở Trường Dục Thanh.&lt;/p&gt;...........&lt;br /&gt;Tuy nhiên, không có một tài liệu nào nói rõ ngày tháng thầy Thành từ  Duồng vào Phan Thiết. Bà Ngô Thị Mùi cho biết, khi còn sống, ngay cả bốn  cụ là học trò của Thầy Thành cũng không nhớ rõ thời gian Bác vào Phan  Thiết khi nào và đưa ra các mốc thời gian không thống nhất.&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;em style="font-weight: bold;"&gt;“Đoàn  Chủ tịch Hội thảo đã thống nhất và đề nghị các Bảo tàng Hồ Chí Minh và  hệ thống các di tích về Hồ Chủ Tịch lấy thời điểm thầy Thành đến Phan  Thiết là tháng 8.1910 và rời Phan Thiết vào Sài Gòn tháng 2.1911”&lt;/em&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- bà Ngô Thị Mùi cho biết."&lt;/span&gt; (hết trích)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi rất &lt;span style="font-style: italic;"&gt;thích &lt;/span&gt;cái "thống nhất và đề nghị" của đoàn chủ tịch hội thảo. Tức là khi bí quá về thời điểm thầy Thành tới và rời Phan Thiết, các đồng chí hậu sinh đã thống nhất cho ông Cụ một thời điểm cụ thể "để tuyên truyền". Cứ cách làm này thì có vẻ như chuyện ông Cụ đi hay ở, làm gì ở đâu, được thế hệ con cháu quyết. Và không chỉ riêng vụ này...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chuyện thêm: &lt;/span&gt;Hôm rồi có dịp kỳ ngộ với một nhà nghiên cứu lão thành và đọc một công trình của ông về nơi cụ Hồ xuất bến ra đi tìm đường cứu nước. Công trình khẳng định cái bến đó là bến Sài Gòn, tức bến Bạch Đằng bữa nay ở quận 1, TP.HCM, không phải bến Nhà Rồng như lâu nay ta từng nghe nói.  Công trình nghiên cứu rất ấn tượng, tập hợp và phân tích rạch ròi các con số, cứ liệu lịch sử để chứng minh. Chứng cứ lịch sử được nêu ra để chứng minh cái nào cái nấy chắc nụi và thuyết phục. (Đọc tác phẩm, chẳng những biết nơi anh Văn Ba lên tàu, mà còn biết cái cầu tàu đó dài mấy mét, rộng mấy mét, làm bằng gì...).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi mới hỏi nhà nghiên cứu: "Vậy theo bác thì tại sao lâu nay người ta cứ khẳng định là bến Nhà Rồng? Họ căn cứ vào đâu?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cụ đáp: "Họ chẳng căn cứ vào đâu cả. Họ chỉ suy đoán và thống nhất với nhau như vậy thôi".&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-6119981354729079064?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/6119981354729079064/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/vay-nghe-ong-cu.html#comment-form' title='14 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/6119981354729079064'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/6119981354729079064'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/vay-nghe-ong-cu.html' title='Vậy nghe, ông Cụ!'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-882232281569716603</id><published>2011-05-17T01:53:00.000-07:00</published><updated>2011-05-23T23:28:26.101-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>Bác anh hùng, tôi cũng anh hùng</title><content type='html'>&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Cuốn sách khá cũ nhưng vừa được xới tung lên. Không biết có liên quan gì tới "tính thời điểm" hay không.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Theo cái "e" mà ông Vũ thể hiện trong đoạn sau (một bài phỏng vấn hồi năm 2008) thì ông không rõ lắm về cuốn sách. Tức cuốn sách là "việc người ta". Tuy nhiên, trong sách thì lại chính là lời lẽ của ông. Ông còn đứng tên ở nhóm tác giả đầu sách. Nói chung là có nhiều mâu thuẫn. Mâu thuẫn tương tự như việc ông hô hào tinh thần dân tộc, cà phê TN là Việt Nam 100%; Đắc Lắc xứng đáng là kinh đô cà phê thế giới, là "số 1 café", nhưng trong các quảng cáo của TN thì cà phê hương vị Ý, Brazil tùm lum mà không phải hương vị Ban Mê, Đắc Lắc...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Đoạn trích:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Đứng cùng ông Bạch Thái Bưởi&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;i&gt;Trong cuốn sách  &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-size:100%;"&gt;Tài năng và đắc dụng&lt;i&gt;      của nhà xuất bản Chính trị Quốc gia vừa xuất bản 2008, nghiên cứu 14     trường hợp nhân tài tiêu biểu ở VN và nước ngoài, có chọn anh là     doanh nhân thành đạt thời kỳ đổi mới. Anh nghĩ sao khi được chọn     chung trong sách cùng với Bạch Thái Bưởi – nhân tài kinh doanh thời     cận đại?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Có lẽ họ xếp tôi vào vì có khả     năng chút. &lt;/span&gt;Ông Bạch Thái Bưởi thi đua với Tây thời đó. Tôi thích ông     dám thi thố tinh thần dân tộc. Ý chí của ông thật đáng trân trọng.     Còn làm thế nào là chuyện khác. Ông làm trong công việc giới doanh     nhân. Còn thời đại này cũng có điều kiện khác. Nãy giờ tôi có chăm     chăm nói về café đâu. Cạnh tranh là có. Nhưng thời này cho phép     doanh nhân như tôi có cái khác. Mức ông cạnh tranh với Tây bản địa.     Doanh nhân bây giờ cạnh tranh với hãng đa quốc gia. Trung Nguyên đã     cạnh tranh với Nestle chẳng hạn. Từ chỗ ra đời người ta bảo “châu     chấu đá xe”…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;i&gt;Theo anh thì lối sống của xã     hội ta có điều gì cần nói tới trong cạnh tranh, hội nhập?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;VN thi đua với thế giới phải     định lại giá trị. Tôi tin tưởng có cơ sở đất nước sẽ hùng mạnh dù     còn lo lắng nhiều. Lối sống còn nhiều người chạy theo vật chất,     không coi trọng danh dự, khát vọng, tự trọng. Không gì thiêng liêng.     Chuyện quan tâm chỉ là hoa hậu, ai cặp bồ với ai. Mức sống lên, đạo     đức xuống. Phải như tinh thần thời chiến để khát khao, dựng được     ngọn cờ lớn thoát nghèo, thoát nhục. Lãnh đạo phải đối thoại được     với dân tộc. Ngay giáo dục phải giáo dục được động lực, khát khao,     còn kỹ năng thì rồi rèn được. Bởi kỹ năng thì nay dạy, mai cũ liền.     Khoa học tiến như vũ bão. Dưới câu chữ phải là hành động gì. Những     điều anh nói có đi vào cuộc sống không? Cùng nhau làm thì giải quyết     được, đừng tách ra. Không lui về một cực, chửi bới phân ly.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;(&lt;a href="http://www.viet-studies.info/kinhte/NTNgocHai_CaPheTrungNguyen.htm"&gt;Người Đô Thị/9.2008&lt;/a&gt;)&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;* Nhân chuyện cà phê cà pháo, người Việt Nam mình vẫn cứ cái thói hô hào lung tung, số 1 chứ nhất quyết không chịu số 2. Thực ra, cà phê bọn Kenya, Ethiopia hay Colombia rất ngon, và dân châu Âu thì nói chung họ ưa chọn Kenya, Ethiopia, Colombia hơn Việt Nam, chưa kể mấy bố bự như Brazil, Mexico...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Nói tới cà phê mà nhớ tới fair trade coffee&lt;b&gt; &lt;/b&gt;và quán Bean There nhỏ xíu về không gian nhưng bự chảng về giá trị ở khu Milpark, Joburg - gần quán Phở Sài Gòn của em Phương Thanh dễ thương.  Hồi mùa đông Nam bán cầu mình hay ra đây ngồi cho ấm, uống cà phê và xài nét không dây. Cà phê của bọn này toàn Kenya không, và thơm lừng, có người phóng xe vài chục cây số để chỉ được ngồi trong không gian Bean There và thưởng thức hương vị cà phê trứ danh của bọn châu Phi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0); font-style: italic;"&gt;Trả lời bác nặc danh (vì không hiểu sao còm dưới kia không được):&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Cảm ơn bác!&lt;br /&gt;Tên quán đúng là Bean There bác ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Been There" là một cấu trúc trong ngữ pháp tiếng Anh (động từ to be ở thì quá khứ phân từ).&lt;br /&gt;Ở  đây người ta chơi chữ (lợi dụng trùng âm), Bean có nghĩa là "hạt (cà  phê)", còn there thì cũng ý nghĩa tương tự, tức "nơi chốn ấy". Bean  There vì thế có thể "diễn nôm" ra là: "Tôi từng đến cái quán cà phê  (xay) ấy". Hehehehehehe!&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Chuyện này cũng giống như có ban nhạc rốc của Đức tên là Helloween vậy đó.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-882232281569716603?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/882232281569716603/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/bac-anh-hung-toi-cung-anh-hung.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/882232281569716603'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/882232281569716603'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/bac-anh-hung-toi-cung-anh-hung.html' title='Bác anh hùng, tôi cũng anh hùng'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-4748023996517554342</id><published>2011-05-07T03:26:00.000-07:00</published><updated>2011-05-07T07:31:03.397-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Biển Đông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trường Sa Hoàng Sa'/><title type='text'>Trường Sa</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-miiOLxJSpvY/TcUfJT3nlrI/AAAAAAAAD84/5NYHz3_vamM/s1600/IMG_4244.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-miiOLxJSpvY/TcUfJT3nlrI/AAAAAAAAD84/5NYHz3_vamM/s400/IMG_4244.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5603919556145288882" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Sô hàng chơi thôi! Hehehehehe!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-j7bThlvps_w/TcUfJCiM-uI/AAAAAAAAD8w/x0QftQUFCGc/s1600/IMG_4356.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-j7bThlvps_w/TcUfJCiM-uI/AAAAAAAAD8w/x0QftQUFCGc/s400/IMG_4356.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5603919551492061922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-gR0fYFwMgBI/TcUfI4ZwqhI/AAAAAAAAD8o/ejQNl5Fdww0/s1600/IMG_4180.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-gR0fYFwMgBI/TcUfI4ZwqhI/AAAAAAAAD8o/ejQNl5Fdww0/s400/IMG_4180.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5603919548772297234" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-fvNHkWiUgC4/TcUfIdqlKxI/AAAAAAAAD8g/hMfFQ45ssLQ/s1600/IMG_4131.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 210px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-fvNHkWiUgC4/TcUfIdqlKxI/AAAAAAAAD8g/hMfFQ45ssLQ/s400/IMG_4131.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5603919541595089682" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Giống trái tim nhể!&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/--0Aq1ZvTXI8/TcUfIGi25qI/AAAAAAAAD8Y/Nqvo5YD7O6Y/s1600/IMG_4114.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 228px;" src="http://2.bp.blogspot.com/--0Aq1ZvTXI8/TcUfIGi25qI/AAAAAAAAD8Y/Nqvo5YD7O6Y/s400/IMG_4114.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5603919535388681890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Bên photo của Facebook nhiều hình hơn. Hehehehehe!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-4748023996517554342?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/4748023996517554342/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/truong-sa.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/4748023996517554342'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/4748023996517554342'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/05/truong-sa.html' title='Trường Sa'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-miiOLxJSpvY/TcUfJT3nlrI/AAAAAAAAD84/5NYHz3_vamM/s72-c/IMG_4244.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-8982436398230197592</id><published>2011-04-25T19:42:00.000-07:00</published><updated>2011-04-25T22:15:30.353-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ghi chép'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Phản biện'/><title type='text'>None of your bloody business</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-mE7dL7CQjfE/TbZC3kFfQVI/AAAAAAAAD8Q/Q_eflG4oFi8/s1600/lisbeth.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 263px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-mE7dL7CQjfE/TbZC3kFfQVI/AAAAAAAAD8Q/Q_eflG4oFi8/s400/lisbeth.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5599736709028725074" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Điều tôi thích nhất ở &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Millennium_series"&gt;Bộ tam Thiên niên kỷ&lt;/a&gt; - tạm dịch như thế cho nó thuần Việt – là bức tranh về một thế giới báo chí bầy đàn, a dua, sẵn sàng hủy diệt con người ta một cách không thương tiếc. Stieg Larsson đúng là một nhà báo kỳ cựu, không có cái nhơ nhuốc nào của làng báo mà ông không biết.  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Nàng Lisbeth Salander bé nhỏ (không phải tôi thơ đâu, cô này chỉ cao mét năm mấy) đã trở thành miếng mồi cho cả thế giới báo chí a dua xâu xé (và những thế lực bẩn trong chính quyền đã lợi dụng phẩm cách đó của báo chí, ô hô!). Những hình xâm trên người nàng, chuyện nàng “xăng pha nhớt” đều được báo chí tung lên, phụ họa cho những tội danh mà người ta bổ xuống đầu nàng; mặc dù hình xâm trên vai nàng, chuyện nàng ngủ với ai chẳng hề liên quan gì tới việc nàng có giết người hay không, chẳng liên quan gì tới chức trách của cơ quan công quyền,  VÀ BÁO CHÍ. Thật là hả dạ khi nghe nàng mắng vào mặt một tay cớm: “it’s none of your fucking business!” (hình như nàng chửi đẹp hơn, tôi không đang cầm sách trong tay nên chỉ trích dẫn đại khái).&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Xem &lt;a href="http://phunutoday.vn/xahoiol/201104/Chan-dung-doi-thuc-cua-nguoi-lam-chung-vo-su-bi-danh-eileen-Tan-1989597/"&gt;mấy tấm hình bà Eileen Tan trên mạng&lt;/a&gt; – mà báo chí và nhiều bờ lóc tung lên với dụng ý thấy rõ (tôi hơi hồ đồ) – tôi chợt thấy bức tranh của Stieg Larsson hiện về. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Bà Tan có “xăng pha nhớt”, có “pê đê” thì chẳng liên quan gì tới tính chân thực (hoặc không chân thực) trong lời làm chứng của bà (bà xúc phạm ai, ăn nói ba trợn trong lời làm chứng lại là chuyện khác và cũng không liên quan). “&lt;a href="http://phunutoday.vn/xahoiol/201104/Chan-dung-doi-thuc-cua-nguoi-lam-chung-vo-su-bi-danh-eileen-Tan-1989597/"&gt;Chân dung đời thực&lt;/a&gt;” của bà thì có quan hệ gì trong &lt;a href="http://vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/18202/nu-nhan-chung-vu-vietnam-airlines-la-ai-.html"&gt;chuyện này&lt;/a&gt; mà báo chí lại lăn tăn?! Nói nhại theo ngôn ngữ của bà Tan, thì là “none of your bloody business”!&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;(Có một lô dích dễ hiểu trong chuyện này mà rất nhiều người – đa phần là dân ghét Vietnam Airlines (mà nó đáng ghét thật!) – lờ đi. Lúc xảy ra vụ việc, bà Tan ở chỗ khác; Quang Hà, Trần Lực ở chỗ khác, nên những gì mà họ chứng kiến được là khác nhau. Tức là, bà Tan chứng kiến một phần câu chuyện; còn các ông Hà, Lực chứng kiến một phần khác của câu chuyện. Bất kỳ ai trong số này nói rằng “tôi sẵn sàng làm chứng vì tôi chứng kiến toàn bộ vụ việc” là hồ đồ, là ba xạo. Và tất nhiên chuyện ba xạo hay không ba xạo thì chẳng liên quan tới những hình xâm trên người. Càng không liên quan tới chuyện người ta làm tình với ai.)&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Ủa, mà rốt cuộc thì toàn bộ câu chuyện này liên quan gì tới mình nhỉ!?&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-8982436398230197592?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/8982436398230197592/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/04/none-of-your-bloody-business.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/8982436398230197592'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/8982436398230197592'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/04/none-of-your-bloody-business.html' title='None of your bloody business'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-mE7dL7CQjfE/TbZC3kFfQVI/AAAAAAAAD8Q/Q_eflG4oFi8/s72-c/lisbeth.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-8585742364655803815</id><published>2011-03-05T20:47:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:12:39.421-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Quốc'/><title type='text'>Khiếp nhược</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-he3PoDoe4u0/TXO9uXzoNwI/AAAAAAAAD5A/7XGCc_NWMF8/s1600/TBCAN1.jpg"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://lh5.googleusercontent.com/_tvqBg9LqmHc/TXMR5QZkowI/AAAAAAAAD44/bpv5JOp1D_0/s640/%5B106041%5D03___Tam_bia_ky_niem_chien_thang_tai_dau_cau_Khanh_Khe__2_.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 493px; height: 328px;" src="https://lh5.googleusercontent.com/_tvqBg9LqmHc/TXMR5QZkowI/AAAAAAAAD44/bpv5JOp1D_0/s640/%5B106041%5D03___Tam_bia_ky_niem_chien_thang_tai_dau_cau_Khanh_Khe__2_.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Từ "Trung Quốc" đã bị xóa gần như hoàn toàn, từ "xâm lược" cũng thế.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110305/Lang-Son-nhung-ngay-thang-hai.aspx"&gt;Tấm bia ghi chiến tích&lt;/a&gt; đánh Trung Quốc của quân đội Việt Nam trong cuộc chiến tranh biên giới 1979 đã bị đục nát như là bằng chứng cho sự khiếp nhược đã tới mức không thể diễn tả  bằng lời.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;(Ở TP.HCM, tôi thấy những tấm bia ghi chiến tích đánh Mỹ đặt trước Lãnh sứ quán Mỹ, khách sạn Park Hyatt vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để cho nó mấu, sau đây là tượng đài ghi lại chiến công bắt phi công John McCain giữa lòng Hà Nội vào ngày 26.10.1967, tức là mười mấy năm trước cuộc chiến tranh biên giới Việt - Trung.&lt;br /&gt;Hồi cuối tháng 2 vừa rồi, xe chạy qua chỗ Hồ  Trúc Bạch, tôi thấy ông McCain vẫn còn "quỳ" ở đấy, gần 50 năm sau.&lt;br /&gt;Có người nói rằng đánh Mỹ là sướng nhất, đánh nó, chửi nó rồi làm ăn với nó, vừa lấy tiền nó lại vừa chửi nó mà không sao cả. Còn đánh Trung Quốc khổ vô cùng, đánh nó mà không dám gọi nó là "giặc", không dám nêu đích danh nó, chỉ gọi là "nước lạ".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-he3PoDoe4u0/TXO9uXzoNwI/AAAAAAAAD5A/7XGCc_NWMF8/s1600/TBCAN1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 443px; height: 331px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-he3PoDoe4u0/TXO9uXzoNwI/AAAAAAAAD5A/7XGCc_NWMF8/s400/TBCAN1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5581012967604369154" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-8585742364655803815?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/8585742364655803815/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/03/so.html#comment-form' title='39 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/8585742364655803815'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/8585742364655803815'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/03/so.html' title='Khiếp nhược'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='https://lh5.googleusercontent.com/_tvqBg9LqmHc/TXMR5QZkowI/AAAAAAAAD44/bpv5JOp1D_0/s72-c/%5B106041%5D03___Tam_bia_ky_niem_chien_thang_tai_dau_cau_Khanh_Khe__2_.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>39</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-3434480555599596964</id><published>2011-01-26T18:35:00.000-08:00</published><updated>2011-01-26T23:20:43.607-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Luật pháp'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>Về Nguyễn Xuân Anh</title><content type='html'>Vừa rồi Tuổi Trẻ&lt;a href="http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/422051/Hai-uy-vien-Trung-uong-du-khuyet-tre-nhat-noi-gi.html"&gt; đăng nguyên trang&lt;/a&gt; bài phỏng vấn hai vị trẻ tuổi vừa trúng Ủy viên TƯ dự khuyết tại Đại hội Đảng XI: Nguyễn Thanh Nghị và Nguyễn Xuân Anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó thì nhiều trang mạng dẫn lại, rồi bàn tán rôm rả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng dịp này, &lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/01/110126_nguyenxuananh.shtml"&gt;BBC có dẫn lại blog của anh Mạnh Quân&lt;/a&gt; nói về Nguyễn Xuân Anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả anh Quân lẫn Xuân Anh với tôi đều từng là đồng nghiệp (chung cơ quan chứ không chỉ cùng nghề báo).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chưa tiếp xúc nhiều với anh Quân - hình như mới chỉ một lần - vì anh ấy ở văn phòng Hà Nội còn tôi ở TP.HCM. Riêng Xuân Anh thì tôi từng làm việc chung trong cùng một ban Quốc tế  báo Thanh Niên nên hiểu khá rõ - chí ít là trong giai đoạn từ mùa thu 2004 đến giữa 2006.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ban Quốc tế báo Thanh Niên thuở anh Danh Đức còn nắm thì tôi chưa vào làm. Lúc tôi đặt chân vào Thanh Niên giữa năm 2001 và học việc ở ban Thể Thao thì thấy anh Lê Đình Bì (hiện ở Cali) nắm ban này. Sau đó anh Bì chia tay, tôi không nhớ kỹ nhưng chắc chắn là trước mùa thu năm 2004. Tôi lấy thời điểm này bởi đó là lúc tôi sang ban Quốc tế làm việc và lúc đó anh Bì đã rời báo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời anh Bì còn làm trưởng ban thì hai phó ban là Xuân Anh và Trần Hà Nguyên - giờ làm VIP bên Yahoo! News VN. Khi anh Bì đi Mỹ và Hà Nguyên chuyển sang quản lý một ban mới mở ở Thanh Niên thì Xuân Anh lên làm sếp ban Quốc tế. Tới lúc tôi đầu quân cho ban này vào mùa thu 2004 thì Xuân Anh đã là sếp ở đấy cho đến khi rời đi ra Đà Nẵng làm bên chính quyền/đảng gì đó vào hè năm 2006, giữa lúc World Cup đang diễn ra ở Đức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhớ lúc mình đi Đức mần World Cup 2006 về (nhớ hồi đó được bác Xuân Hồng phỏng vấn ở sân Munich, hehehehe), thì Xuân Anh đã rời ban (tôi đi cuối tháng 5, lúc này Xuân Anh còn làm; khi về vào cuối tháng 7 thì bác ấy đã ra Đà Nẵng) và tôi lên tiếp quản chỗ của bác ấy (hehehe, số tôi không chừng sau này làm lớn nha).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tức là Xuân Anh bắt đầu làm sếp ban Quốc tế trước mùa thu 2004 - thời điểm anh Bì rời báo (còn trước bao lâu thì tôi không nhớ),  vào đảng ở báo Thanh Niên trước năm 2006 (cụ thể là năm 2004) và rời báo Thanh Niên vào giữa năm 2006. Thế nên, tôi nghĩ thông tin &lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/01/110126_nguyenxuananh.shtml?print=1"&gt;trên BBC&lt;/a&gt; không chính xác:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Được biết tới năm 2006, ông Nguyễn Xuân Anh (sinh năm 1976) vẫn  còn là phóng viên ban quốc tế của báo Thanh Niên và chưa vào  Đảng Cộ̣ng sản."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Ông Chi lúc đó (thời điểm 2006 hoặc 2007) còn thắc mắc về  việc con ông "làm việc ở báo Thanh Niên đã lâu mà chưa thấy vào  Đảng".                      &lt;/span&gt;&lt;p style="font-style: italic;"&gt;Nhà báo Mạnh Quân cho hay trên trang blog: 'Rồi một thời gian sau thì  Xuân Anh vào Đảng.' "&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tôi nói những điều này như là một nhân chứng với mong muốn là thông tin trên báo chí - đặc biệt những tờ báo mà tôi nghĩ là ít bị tuyên giáo áp lực áp bức như BBC - cần chính xác.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vậy thôi.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-3434480555599596964?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/3434480555599596964/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/01/nguyen-xuan-anh.html#comment-form' title='15 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3434480555599596964'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/3434480555599596964'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/01/nguyen-xuan-anh.html' title='Về Nguyễn Xuân Anh'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7802884360709740119</id><published>2011-01-15T02:08:00.000-08:00</published><updated>2011-01-15T02:19:34.956-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ngoại giao'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Lãnh đạo'/><title type='text'>Trò hề</title><content type='html'>Từ &lt;a href="http://donga01.blogspot.com/2011/01/e-mat.html"&gt;blog bác Đông A&lt;/a&gt;, mình mới biết được có chuyện hài này.&lt;br /&gt;Hahahahaha!&lt;br /&gt;Không cười không được.&lt;br /&gt;Cái ông Hiệt trên Tiền Vệ thật là ác miệng, cứ nhắc đi nhắc lại "công ty xử lý rác". Cứ như thể là.... hahahahaha!&lt;br /&gt;Thực ra chuyện này là một "practice" truyền thống của quan chức và báo chí Việt Nam.&lt;br /&gt;Tức là tự viết bài đăng trên các trang quảng cáo của báo nước ngoài, rồi sau đó báo chí trong nước lấy lại, bảo với bạn đọc rằng báo Mỹ, báo Anh, báo Pháp viết thế, viết thế, viết thế...&lt;br /&gt;Lâu nay, trước các chuyến thăm của lãnh đạo Việt Nam tới một nước nào đó, người ta thường viết một số bài tuyên truyền về thành tựu này nọ của Việt Nam để đăng báo nước ngoài. Với các báo uy tín ở những nước tiên tiến, như WSJ, NYT, WP, The Times... thì những bài đó họ cũng nhận, nhưng là đăng dạng quảng cáo, với phần giải thích rõ ràng: Chuyên trang này là hàng quảng cáo, do Agribank tài trợ chẳng hạn.&lt;br /&gt;Quảng cáo thì tốt thôi.&lt;br /&gt;PR thì tốt thôi.&lt;br /&gt;Rất đáng khen.&lt;br /&gt;Nhưng khi báo chí Việt Nam lấy ngược lại và lờ cái từ "quảng cáo" đi, lại nói rằng báo ABC của nước gì đấy ca ngợi thành tựu XYZ của Việt Nam thì quả là một sự lừa đảo trắng trợn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7802884360709740119?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7802884360709740119/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/01/tro-he.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7802884360709740119'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7802884360709740119'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/01/tro-he.html' title='Trò hề'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-1171599404682750650</id><published>2011-01-10T19:23:00.000-08:00</published><updated>2011-01-10T19:58:47.912-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Báo chí'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chính trị'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cộng sản'/><title type='text'>Quà xuân</title><content type='html'>Nhân dịp xuân 2011 vừa mon men ngoài ngõ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của chúng ta đã có quà thơm dành cho báo chí.&lt;br /&gt;Đầu tiên là một bài báo dài gần 8.000 từ, đăng đồng loạt trên nhiều tờ khác nhau.&lt;br /&gt;Tiếp đến là &lt;a href="http://www.chinhphu.vn/vanbanpq/lawdocs/ND2CP.PDF?id=103873"&gt;nghị định&lt;/a&gt; xử phạt này.&lt;br /&gt;Đọc qua thấy nhiều niềm vui bất ngờ.&lt;br /&gt;Ở &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Điều 7&lt;/span&gt;, Thủ tướng đe là nếu viết bài mà không ghi tên tác giả, bút danh rõ ràng thì bị phạt từ 1 chai tới 3 chai.&lt;br /&gt;Cái này là nhắc lại một &lt;a href="http://webcache.googleusercontent.com/search?q=cache:-Iq6-Dd0YisJ:www.vietnamjournalism.com/index.php%3Foption%3Dcom_content%26view%3Darticle%26id%3D2991%26catid%3D45:van-ban-quy-dinh%26Itemid%3D102+%22lu%E1%BA%ADt+b%C3%A1o+ch%C3%AD%22%22b%C3%BAt+danh%22&amp;amp;cd=1&amp;amp;hl=en&amp;amp;ct=clnk&amp;amp;gl=vn&amp;amp;client=firefox-a"&gt;quy chế của anh Hợp&lt;/a&gt;:&lt;br /&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:85%;"  &gt;&lt;strong&gt;Điều 5&lt;/strong&gt;. Khi sử dụng tin, bài để đăng phát trên báo chí, cơ quan báo chí phải ghi rõ họ, tên thật hoặc &lt;b style="color: black; background-color: rgb(160, 255, 255);"&gt;bút danh&lt;/b&gt; của tác giả, nhóm tác giả. Trường hợp tác giả ghi &lt;b style="color: black; background-color: rgb(160, 255, 255);"&gt;bút danh&lt;/b&gt; thì cơ quan báo chí phải biết rõ tên thật, địa chỉ của tác giả.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Nói chung là khi cần điều tra thằng nào viết cái đó thì rất dễ, cứ việc lôi cổ anh chủ bút lên hỏi thằng đó là thằng nào là ra.&lt;br /&gt;Hahahahaha!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-1171599404682750650?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/1171599404682750650/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/01/qua-cua-lanh-ao.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1171599404682750650'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/1171599404682750650'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/01/qua-cua-lanh-ao.html' title='Quà xuân'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-7349001558715979364</id><published>2011-01-09T21:51:00.000-08:00</published><updated>2011-01-09T22:31:42.476-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tùy bút'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghệ thuật'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>bên bàn nhậu</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm rồi nhậu bên cạnh Nhà Rồng, có thằng bạn mới lôi chuyện thiên văn ra bàn. Khổ thế đấy, bàn chuyện dưới đất thì phải nói giảm nói tránh đủ đường, nên chi là bàn chuyện trên trời cho nó cây táo nhà ông Lành.&lt;br /&gt;Thằng bạn trầm ngâm rằng đến giờ hắn vẫn chưa hiểu một ngôi sao mới hình thành vài ngàn năm mà nằm cách trái đất hàng trăm ngàn năm ánh sáng thì làm sao người ta phát hiện ra.&lt;br /&gt;Hahahaha! Miềng cứng họng. Từ khi hình thành đến giờ, ánh sáng của ngôi sao ấy còn chưa kịp bay tới trái đất, thì mần răng mà chộ được nó?!?!?!&lt;br /&gt;Sau vài ly bia phê phê, miềng chợt nhớ đến một truyện tiếu lâm. Truyện Mù và Sáng.&lt;br /&gt;Truyện rằng: Ngày xửa ngày xưa có một đôi bạn thân. Ngặt nỗi một thằng lành lặn tứ chi thì bị mù, còn thằng kia sáng thì lại bị què chân (trừ chân giữa - chi tiết này quan trọng), không tự đi lại được. Một hôm Mù cõng Sáng đi chơi. Đi đến một đoạn nghe tiếng nước chảy róc rách, Mù ta mới phán: Chà, con gái nhà ai tắm truồng mướt quá. Sáng chột dạ: Mày có mắt đâu mà thấy? Mù: Tao thấy cái gì cồm cộm sau lưng nên suy ra rứa thôi.&lt;br /&gt;Hahahaha! Tôi nghe nói trong thiên văn, người ta có thể phát hiện ra một ngôi sao nào đó bằng cách quan sát một ngôi sao khác, khi thấy những lực tác động, hiệu ứng ánh sáng, sóng... nào đấy thì người ta có thể khẳng định có một ngôi sao nào đó (khác với ngôi sao họ đang thấy) mới hình thành. Cũng giống như Mù chẳng cần thấy cô gái tắm truồng vẫn biết có một cô gái đang tắm truồng, thông qua việc "nghe" chim của Sáng cồm cộm sau lưng.&lt;br /&gt;Tôi không biết có phải là như vậy không, thậm chí tôi cũng không biết cái vấn đề mà thằng bạn đặt ra có đúng hay không, tương tự tôi cũng không chắc hình ảnh (không phải ánh sáng) có mất thời gian để đi từ nơi nó "đứng" tới mắt người hay không...&lt;br /&gt;Tôi quên gần sạch kiến thức vật lý phổ thông rồi, dù ngày xưa rất khoái học vật lý, thiên văn và đọc một cách đắm say cuốn Vật lý vui.&lt;br /&gt;Nên chi, chuyện/truyện này chỉ là để giải trí, không có bất cứ giá trị vật lý/thiên văn nào.&lt;br /&gt;Hahahaha!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7578909660845407534-7349001558715979364?l=blogmrdo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blogmrdo.blogspot.com/feeds/7349001558715979364/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/01/ben-ban-nhau.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7349001558715979364'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7578909660845407534/posts/default/7349001558715979364'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blogmrdo.blogspot.com/2011/01/ben-ban-nhau.html' title='bên bàn nhậu'/><author><name>Mr. Do</name><uri>https://profiles.google.com/100360980682179680850</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh3.googleusercontent.com/-cfwlEKKKC9M/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAEE4/uxubtBgbn9I/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7578909660845407534.post-1510462091991117306</id><published>2011-01-07T21:04:00.001-08:00</published><updated>2011-01-08T19:56:24.940-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sáng tác'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>the earth</title><content type='html'>homo sapiens: oop, the earth is cubic!&lt;br /&gt;ferdinand magellan: eureka, the earth is just a huge testículo!&lt;br /&gt;thomas friedman: phew, the earth is crazily flattened!&lt;br /&gt;the next generations: huhuhu, where is the earth?&lt;br /&gt;the earth (from hell with hatred): your damned ancestors! they kept on eating me. i was a cubic box at first, and then they arrived, corroded me into a damned shit ball, and then into a damned shit sheet, and then noth
